Polaroid
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Hợp đồng hôn nhân 100 ngày
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 13972
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
12:09 - 15/08/2015




Chương 218 - Không quên được



Lời nói của Nam Cung Nghiêu chứa rất nhiều chân thành, cũng cảm động được Uất Noãn Tâm... Đáng tiếc, anh nói muốn bảo vệ cô, nhưng mang đến cho cô nhiều tổn thương nhất, lại là anh!

Có lẽ cũng có thể hiểu là, bởi vì số mạng của hai người vốn tương khắc với nhau. Cho dù có thể ngọt ngào trong một khoản thời gian ngắn, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể kết thức bằng việc tổn thương lẫn nhau, thực sự không thích hợp ở bên cạnh nhau.

"Đúng rồi, em biết việc này do ai làm hay không?" Trong ánh mắt của Nam Cung Nghiêu toát ra một sự tàn độc, giống như muốn phân thây kẻ đã làm cô bị thương ra mấy khúc.

Uất Noãn Tâm cười khổ, im lặng. Cô có thể nói với anh, người đứng phía sau làm ra những chuyện này là 'em gái' đáng yêu ngây thơ của anh sao? Xét tới cùng, liên lụy làm cô bị thương, vẫn là chính anh.

Cô nói không nên lời!

Chỉ có thể tả bâng quơ. "Không biết, có lẽ là bọn cướp bóc!"

Anh dường như có thể nhìn thấu cô đang giấu diếm gì đó, mắt như mũi dao nhọn. "Nhưng em cũng không bị thiệt hại về tài sản."

"Anh đang nghi ngờ điều gì? Không lẽ tôi cố ý che giấu cho bọn cướp sao?"

Nam Cung Nghiêu không biết trả lời như thế nào.

"Ngũ Liên sắp đến rồi, nhìn thấy anh, anh ấy sẽ không vui, anh đi trước đi."

"Chỉ vì sợ anh ta không vui, em mới đuổi anh đi sao?"

"Không phải đuổi, mà là xin, xin anh đi cho, được chứ?"

Mặt của anh xụ thật dài, không trả lời lại câu hỏi của cô, hỏi ngược lại: "Không lẽ cậu ta bây giờ còn quan trọng hơn anh sao?"

Anh chỉ giận cá chém thớt, nhưng không nghĩ đến Uất Noãn Tâm trả lời một câu dứt khoát. "Đó là điều đương nhiên."

Anh tức đến nỗi muốn hộc máu tại chỗ!

Nếu như cô không bị thương, anh nhất định sẽ xốc cô lên mà lắc mạnh. Giúp cô tỉnh táo, nhìn xem ai mới là người quan trọng nhất!

"Sao anh không cảm thấy, tình cảm của hai người tốt đến vậy?"

"Tình cảm của chúng tôi đương nhiên tốt, tôi lần này về Đài Loan, là chuẩn bị gả cho anh ấy!"

Anh nổi giận. "Em nằm mơ!"

"Nếu như anh muốn nói những lời vô nghĩa như tôi là người phụ nữ của anh, chúng ta vẫn còn là vợ chồng trên danh nghĩa, thì tôi khuyên anh nên tiết kiệm sức đi, những điều đó chẳng có ý nghĩa gì với tôi, tôi một chữ cũng không muốn nghe!"

"Chẳng lẽ quá khứ của chúng ta, với em mà nói cái cũng có không có sao?"

Cô nghiêng đầu. "Nghĩ kỹ lại, chúng ta ở chung với nhau không đến nửa năm, nhưng Ngũ Liên đã bên tôi và tiểu Thiên sáu năm. Nếu tính thời gian dài ngắn, tình cảm của chúng tôi hẳn sâu hơn so với anh."

"Em nói láo!" Anh cố chấp tuyên bố. "Trong lòng em vẫn còn có anh, em vốn chưa từng quên quá khứ của chúng ta!"

"Nam Cung Nghiêu, anh không cảm thấy bản thân thật nực cười sao? Người dường như không quên được quá khứ, là anh! Anh dựa vào đâu cho rằng, anh không quên được, người khác cũng không quên được sao? Quá khứ thì cứ để nó cho qua đi, bây giờ chúng ta mỗi người đều có gia đình, hãy xem nhau như bạn bè bình thường không được sao?"

"Có lẽ em quên rồi, nhưng anh không quên được....." Ánh mắt anh sáng như đuốc. "Sáu năm nay, em mỗi phút mỗi giây đều không hề biến mất trong đầu anh. Mỗi lần nghĩ đến em, ở đây đều nhói đau....." Anh chỉ vào trái tim của chính mình, vẻ mặt đau khổ, có chút móp méo.

Lòng Uất Noãn Tâm không nỡ, quay đầu không nhìn anh. Ánh chiều tà chiếu lên mặt cô, nhuộm một mảng màu vàng nhạt, làm cho khuôn mặt của cô trở nên dịu dàng.

Trong giây phút đó, Nam Cung Nghiêu cứ ngỡ mình quay trở về quá khứ.

Nhưng bên tại lại truyền đến tiếng, như đánh anh vào bức tường băng của sự thật.

"Tất cả đã thay đổi rồi, chúng ta không thể quay trở về như xưa. Tình cảm cũng sẽ thay đổi, không phải lúc nào anh muốn quay trở lại, thì có thể quay trở lại. Giữa hai chúng ta, có quá nhiều vấn đề, từ lâu đã không còn là quá khứ của anh và tôi."

Nếu không cũng sẽ không có câu ca thán cam chịu như vậy 'đã từng trải qua một mối tình đẹp, thì khó có thể yêu thêm lần nữa'.

"Tiểu Thiên, là con của hai chúng ta........"

"Đúng! Thằng bé là con anh!" Về điều này, cô có phủ nhận nữa cũng vô dụng. "Nhưng anh đừng quên, con của anh không chỉ một đứa. Nếu như anh đã từng yêu tôi, thì xin anh đừng quấy rầy tôi nữa, được không? Coi như tôi cầu xin anh, buông tay........."

Nam Cung Nghiêu có một giây dao động.

Dù sao trong lòng anh hiểu rõ, bọn họ thực sự có rất nhiều vấn đề, hơn nữa còn dính líu đến những người khác, bao gồm cả người vô tội nhất là Đào Đào.

Có lẽ buông tay, là sự lựa chọn tốt nhất.........

Nhưng mà, mắt anh bỗng nhiên nhíu chặt lại, ép mình phải nhẫn tâm. "Xin lỗi em, anh không làm được! Anh sẽ cố gắng, cho đến khi em trở về bên cạnh anh."

"Tình hình hiện nay của anh, không thích hợp nói những lời này, anh về nghỉ ngơi trước đi........."

Nói chuyện một lúc làm cho Uất Noãn Tâm mệt mỏi kiệt sức, không muốn mở miệng. Ngay cả khi anh cầm tay cô, cũng không còn sức đẩy ra.

Rất nhanh, cô cảm thấy một ánh mắt lạnh băng dừng lại trên người mình, bỗng nhiên quay đầu lại nhìn, Ngũ Liên đang đứng ở trước cửa. Dường như ánh hoàng hôn ở mọi nơi đều tụ lại trên người anh, ánh sáng phản chiếu khắp nơi. Chỉ là, khuôn mặt tao nhã quyến rũ như vậy, nhưng trên khóe môi lại nở một nụ cười lạnh lẽo không phù hợp, làm người khác cảm thấy rét run.

Ánh mắt di chuyển, dừng lại trên tay của hai người.

Sắc mặt của anh hơi âm u, Nam Cung Nghiêu nắm chặt hơn nữa, khiêu khích nhìn thẳng anh.

"........." Uất Noãn Tâm không để ý đến đau đớn, dùng sức rút ra.

Nam Cung Nghiêu sợ hãi buông ra,

Cô dám dùng sức như vậy? Sợ Ngũ Liên hiểu lầm đến vậy sao?

Xem ra, địa vị của cậu ta trong lòng cô, xa hơn so với những gì anh đã tưởng tượng.

Uất Noãn Tâm có chút hoảng hốt. "Anh đã đến rồi........ chúng em...."

"Tiểu Thiên, anh đã đưa về nhà rồi, không cần lo lắng." Vẻ mặt của Ngũ Liên bỗng dịu dàng, đi đến bên cô, cẩn thận ôm chặt cô. "Sao lại bị thương? Miệng vết thương có nặng không?"

Thấy anh không tức giận, ngược lại Uất Noãn Tâm cảm thấy càng nguy hiểm, vô thức nuốt nước bọt. "Em, em không sao!"

"Còn nói không sao, em xem em, tiều tụy đến vậy." Anh thương tiếc nâng khuôn mặt cô lên, nhẹ nhàng vuốt ve. "Anh rất đau lòng, cam nguyện làm người bị thương.............là anh..........."

Ngọn lửa trong mắt Nam Cung Nghiêu hừng hực cháy lên, cảnh cáo nói: "Buông tay ra!"

Nhưng Ngũ Liên dường như không nghe thấy lời anh nói, trong mắt chỉ có một mình Uất Noãn Tâm, ánh mắt uyển chuyển mập mờ. "Lần sau nhất định phải chú ý an toàn, biết không hử? Đừng để cho anh lo lắng."

Cô đột nhiên cảm thấy da đầu run lên, tim đập nhanh.

Nam Cung Nghiêu không thể nhịn được nữa, đánh tay anh ra, lạnh lùng thốt ra một chữ. "Cút!"



Chương 219 - Anh muốn giam cầm tôi sao



Một trong hai người đã phá vỡ thế cân bằng, tuyên bố khai chiến. Vì thế, phòng bệnh vốn yên tĩnh trong phút chốc trở thành bãi chiến trường tràn ngập mùi thuốc súng. Đứng bên tay trái Uất Noãn Tâm, là Ngũ Liên với vẻ bề ngoài đẹp đẽ trắng trẻo, xinh đẹp mĩ miều, còn đứng bên tay phải lại là Nam Cung Nghiêu với vẻ mặt lạnh lùng như được tạc khắc, sắc mặt dọa người.

Cả hai bên đều không phải người hiền lành, cục diện trở nên tương đối căng thẳng.

"Anh lấy tư cách gì kêu tôi cút hả?" Giọng điệu của Ngũ Liên lạnh lùng. Anh không muốn quấy rầy Noãn Tâm nghỉ ngơi, mới nén giận, nhưng không ngờ rằng anh ta được nước lấn tới, coi mình chỉ bằng cọng hành!

"Thế mày dựa vào cái gì chạm vào cô ấy hả?"

"Dựa vào việc tôi là bạn trai hiện tại của cô ấy!"

"Bớt dát vàng lên mặt mình đi, cô ấy là vợ tao, mày bám đuôi hết sáu năm, không cảm thấy mình vô liêm sỉ hả!"

"Người vô liêm sỉ là anh đó! Làm ra những chuyện bỉ ổ, tàn nhẫn, phụ bạc còn có mặt mũi ló mặt. Nếu như tôi là anh, sớm đã tự ngược mình rồi!"

Hai người nói chuyện không hề nể nang nhau, càng cãi càng kịch liệt, trước mắt gần như sắp đánh nhau, Uất Noãn Tâm vô cùng đau đầu.

"Hai người im miệng hết cho tôi! Để tôi yên tĩnh một mình được không? Ngũ Liên, anh quay về nhà chăm sóc tiểu Thiên trước đi, tối hôm nay em ở lại bệnh viện."

"Nhưng em......"

"Nghe chưa? Cô ấy kêu mày cút đi."

"Cút cái đầu anh, anh mới phải cút đó!"

"Nam Cung Nghiêu, anh đừng gây nữa, anh quay về đi, Đào Đào đang đợi anh đó!"

Nhìn thấy cô thực sự bị quấy nhiễu đến buồn phiền không chịu nổi, Ngũ Liên dù không thích, cũng đành phải lặng lẽ ngừng chiến trước. "Vậy anh về trước đây, anh bảo Lâm Mạt chăm sóc em."

Nam Cung Nghiêu cũng không muốn ở trước mặt cậu ta mất đi phong độ, không nói lời nào, bước ra ngoài.

Ngũ Liên hỏi vài câu quan tâm, mới lưu luyến mà rời khỏi. Đi ra bệnh viện, đã không còn nhìn thấy bóng dáng của Nam Cung Nghiêu.

Không đến năm phút, Lâm Mạt quay trở lại, ngồi ở bên giường Uất Noãn Tâm. Cô hỏi: "Lúc nãy bạn trai cô gọi điện thoại đến sao?"

"Ừ!"

"Hình như có chuyện gì quan trọng!"

"Ba của anh ấy đột nhiên bị xuất huyết não, phải nhập viện."

Uất Noãn Tâm lúc này mới thấy mắt của cô ấy đỏ lên, cứ dùng tóc che lại. "Vậy cô mau chạy qua đó đi!"

"Nhưng tổng tài căn dặn....."

"Tôi chỉ bị trầy da thôi mà, người già mới qua trọng nhất. Cô yên tâm, tôi có thể chăm sóc tốt cho mình."

Cô khuyên ba lần bốn lượt, Lâm Mạt mới cầm lấy túi xách. "Vậy tôi đi qua đó nha, đợi khi bệnh của ông ấy ổn định, tôi lại đến tìm cô."

"Ừ! Mau đi đi, bên tôi cô không cần lo lắng."

Uất Noãn Tâm nhìn cô ấy rời khỏi, mới yên tâm nhắm mắt lại nghỉ ngơi. Nhưng yên tĩnh chưa đến hai phút, lại có người lén lút bước vào.

"Nam Cung Nghiêu, sao anh lại đến nữa hả?"

"Anh đâu có nói anh sẽ đi! Anh chỉ mua cháo giúp em thôi."

"..........." Đây là chơi xỏ một cách trắng trợn sao? Nếu như Ngũ Liên biết, thế nào cũng lột da anh cho coi.

Vừa dứt lời, bụng "ùng ục" phản đối, làm Uất Noãn Tâm vô cùng ngượng ngùng trong chốc lát.

"Cái bụng em thành thật hơn so với em đó!" Anh từng muỗi một, thổi cho bớt nóng, đưa đến miệng cô.

"Không cần như vậy, thực sự không cần.......... tự tôi làm được."

"Tay em đang bị thương."

"Không phải còn một cánh tay khác sao?"

"Bên đó không tiện........."

Thực ra tiện....."

Trong lúc từ chối, điện thoại vang lên, Uất Noãn Tâm vừa nhìn thấy cuộc gọi của Uất Thiên Hạo, vội vàng làm động tác im lặng với Nam Cung Nghiêu.

"Ma ma, mẹ đang ở đâu? Sao vẫn chưa về nhà vậy?"

"Ma ma ở công ty, hôm nay có rất nhiều việc, không thể về nhà, chú Liên sẽ chăm sóc Thiên Hạo, tiểu Thiên phải ngoan đó!"

"Nhưng tiểu Thiên rất nhớ mẹ, ma ma lừa tiểu Thiên phải không? Có phải đã xảy ra chuyện gì không?"...
« Trước1...127128129130131...168Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Hãy nhắm mắt khi anh đến
» Yêu nhầm chị hai... được nhầm em gái
» Có duyên nhất định sẽ có phận
» Bảy ngày để nói Anh yêu Em
» Những ngày đợi nắng
» Yêu đi để còn chia tay
» Cướp anh từ tay định mệnh
» Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái [Ver 2]
» Siêu quậy trường K.W (King World)
Tags:
bạn đang xem

Hợp đồng hôn nhân 100 ngày

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Hợp đồng hôn nhân 100 ngày v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất