12:09 - 15/08/2015
Đôi môi hồng phấn, khóe môi cong nhẹ lên, gợi cảm hấp dẫn. Bởi vì chạy cả một buổi chiều, hai má hơi ửng đỏ, cho dù đang ngủ, đôi môi hồng vẫn hơi mở ra, thở nhẹ.
Cả người Nam Cung Nghiêu cứng đờ, có chút khó khống chế được suy nghĩ, vươn ta muốn vuốt ve hai má mềm mại của cô.
Nhưng anh vừa nhúc nhích, Uất Noãn Tâm đã tỉnh dậy, từ từ mở ra mắt đang buồng ngủ ra, mờ mịt nhìn xung quanh, một hồi lâu mới tỉnh lại. Nhỏ giọng nói câu "cám ơn", rồi ôm tiểu Thiên xuống xe.
Nam Cung Nghiệu vội đó. "Anh tiễn em lên."
"Không cần, Đào Đào vẫn còn ngủ đó!"
"Có bác Trương ở đây, không sao đâu."
"Thực sự không cần."
Nhìn thấy cô kiên quyết như vậy, Nam Cung Nghiêu cũng không ép buộc nữa, gật đầu. "Đi lên cẩn thận."
"Ừ!" Uất Noãn Tâm cõng Uất Thiên Hạo, đi về hướng tiểu khu. Đi được vài bước, một đôi chân dài đập vào tầm mắt, hơi kinh ngạc ngẩng đầu. Ngũ Liên dựa vào tường, trên tay cầm một điếu thuốc, nhả khỏi trắng. Xuyên qua làn khói nhìn cô, đôi mắt dài xinh đẹp hơi híp lại. Thản nhiên nói một câu. "Về rồi à!"
............
Đặt Uất Thiên Hạo lên giường, cẩn thận đắp chăn, Uất Noãn Tâm mới đóng cửa đi ra khỏi phòng.
Ngũ Liên ngồi trên ghế sofa, lông mày giản nhẹ, nở ra một nụ cười yếu ớt. "Em gặp lại anh ta lúc nào?"
"Mấy ngày trước." Bỗng nhiên cô có chút căng thẳng, rót một ly nước cho mình, uống nhanh ly trà.
"Tại sao không nói anh biết?" Anh vẫn cười, nhưng có thể nhìn ra, anh có hơi thất vọng.
"Không cần thiết như vậy."
"Cái gì mà không cần thiết?"
"Không có chuyện gì quan trọng."
"Điều em nói không quan trọng, là với em mà nói không quan trọng, hay là với anh?" Anh lắc đầu cười khẽ. "Thôi đi, em trở về Đài Loan, anh đã đoán trước sẽ có ngày này. Sớm muộn chút hay muộn một chút, cũng có gì khác nhau chứ? Không có gì phải so đo cả. Em ngủ sớm đi, anh đi đây!"
"Ngũ Liên......." Uất Noãn Tâm vội kéo tay anh lại, dường như cùng một giây đó, anh ôm cả người cô vào trong lòng mình. Bởi vì quá dùng sức, cả người đầu cứng nhắc, run sợ.
"Xin lỗi em......." Anh nói bên tai cô. "Chỉ vì anh.......... quá sợ.........."
Cảm giác sợ hãi này, những chuyện trong sáu năm trước vẫn như một cơn ác mộng không tan biến, đeo bám không buông, khiến cho anh đau khổ.....
Chương 215 - Anh muốn ở lại
Nỗi lo lắng trong lòng anh, Uất Noãn Tâm đều hiểu rõ, chỉ có thể an ủi anh. "Những chuyện ở quá khứ đã là quá khứ rồi, anh không cần phải có chút lo lắng nào hết. Bây giờ anh ta với em mà nói, chỉ là người xa lạ thôi...."
"Nhưng hai người đã từng trải qua bao nhiêu chuyện như vậy, anh sợ...."
"Em đã từng nói, đó chỉ là quá khứ, cũng không có ý nghĩa gì về hiện tại cả. Em về Đài Loan, tất cả đều vì anh, không có liên quan gì đến anh ta. Chúng đã không phải đã nói rõ, phải cùng nhau cố gắng, chứng minh để ông anh đồng ý sao? Vấn đề giữa chúng ta chỉ có ông, không có bất kỳ người nào khác. Một khi ông đồng ý, chúng ta sẽ kết hôn ngay, được không? Anh không cần phải lo lắng thái quá. Người em muốn đi cùng đến suốt cuộc đời, là anh, mà không phải anh ta!"
Lời hứa này, như một liều thuốc trợ tim đối với nỗi lo được lo mất, bất an không yên của Ngũ Liên, âm thầm cười nhạo chính mình từ bao giờ đã trở nên mất tự tin như vậy. Quá so đo với quá khứ, tỏ ra giống một đứa trẻ yếu đuối, chỉ biết đẩy cô càng lúc càng xa, anh không nên như vậy.
Đôi lông mày vì lo lắng mày nhíu chặt lại dần giãn ra, anh nở nụ cười thanh thản. "Em nói đúng, là anh quá ngốc, sau này anh sẽ không như vậy nữa. Anh thề đó!"
Anh chấp ba ngón tay lại đưa thẳng lên, bị Uất Noãn Tâm nắm lấy. "Anh đúng là rất ngốc, chuyện này có gì phải thề thốt chứ."
"Không phải anh sợ em nổi giận chứ?"
"Anh làm gì nhỏ mọn đến vậy chứ."
"Xế! Lúc nãy không biết ai ghen tuông vô cớ nữa."
"Anh thích ghen vậy đó! Anh còn muốn ăn em!" Anh ầm ĩ cắn cổ cô.
"Này.... đừng như vậy.... anh là chó con à.... nhột quá.... dừng lại dừng lại...." Hai người vui vẻ ầm ĩ một trận, mới ngừng lại thở hì hà hì hụt.
Ngũ Liên nắm chặt tay của Uất Noãn Tâm. "Hôm nay anh ở nhờ nhà em, được không?"
"Không được!"
Cô không hề nghĩ ngợi gì, từ chối thẳng thần, làm anh không khỏi bị tổn thương, mếu máo. "Tại sao vậy?"
"Sẽ gây ảnh hưởng không tốt!"
"Ở Italia, không phải anh cũng thường xuyên ở lại nhà mẹ con em sao?"
"Nhưng đó là vì không còn sự lựa chọn nào khác. Bây giờ, anh có thể về nhà mình rồi! Bị Thiên Hạo nhìn thấy, không hay đâu....."
"Noãn Tâm....." Ngũ Liên dựa vào, ôm lấy tay cô, cọ xát vào người cô như một chú chó nhỏ đáng thương. "Cho anh ở lại đi..... cho anh ở lại đi mà........ được không? Người ta rất đáng thương đó........."
"Không được!"
"Một đêm thôi mà.......... ngủ ở phòng khách cũng không được sao? Anh biết em tốt nhất mà........."
"Không thể!"
"Noãn Tâm....."
Nửa tiếng sau.
Uất Noãn Tâm lấy chăn gối sạch sẽ từ trong phòng ra, đắp lên người Ngũ Liên. "Tối nay ngủ ở ghế sofa, không có tình huống đặc biệt, không được vào phòng em." Lúc trước sao lại không biết, người đàn ông này lại dai dẳng như vậy, chỉ vì muốn ở lại một đêm, mà dây dưa với cô hơn nửa tiếng, cô sắp phát điên lên, chỉ có thể buông vũ khí đầu hàng!"
Ngũ Liên nghĩ một lúc, trả lời trắng trợn. "Mộng du có tính là tình huống đặc biệt không?"
Cô dùng ánh mắt dao bén trừng lại anh, anh vội cười xòa. "Nói giỡn thôi mà, ngủ ngon!" Càng ngày càng hung dữ, sau này cưới cô về rồi, không phải trong nhà sẽ có một cô vợ dữ dằn sao? Số của anh thật lắm bi thẳm mà! Nhất định sẽ bị đối xữ rất tệ!
Nhưng mà.......... anh cam tâm tình nguyện.
"Ngủ ngon!" Uất Noãn Tâm tắt đèn ở phòng khách, quay về phòng mình. Nằm ở trên giường, có hơi mất ngủ.
Đối mặt với nỗi lo lắng của Ngũ Liên, cô có thể rất chắc chắn mà phủ sạch quan hệ với Nam Cung Nghiêu. Nhưng khi một mình bình tĩnh lại, lại không thể chắc chắn được, chính mình thực sự có thể kiên trì được như vậy không nữa.
Nhưng không chắc thì không chắc, nhưng có thể khẳng định một điều, về mặt tình cảm bản thân quyết không có bất kỳ dính dáng gì tới Nam Cung Nghiêu nữa. Cô sẽ không nhân nhượng, mà trở thành người phụ nữ bên ngoài của anh ta, cũng không thể phá hư hạnh phúc gia đình của người khác.
Hơn nữa, cô cũng đã sớm hạ quyết tâm, tương lại của cô, muốn chắp tay cùng Ngũ Liên tạo nên.
Buổi sáng Uất Noãn Tâm vừa thức dậy, nhìn thấy chăn của Ngũ Liên rơi hết xuống đất, bất đắc dĩ lắc đầu, đi đến đắp chăn giúp anh. Đang tỉ mĩ chỉnh lại bên góc, thì anh đột nhiên mở to mắt ra, cười xảo quyệt. Giống như một con báo nhanh nhẹn, hôn trộm một cái trên má của cô, rất hả hê. "Chào buổi sáng!"
Cô dở khóc dở cười, đánh một cái thật mạnh lên ngực anh. "Dê xồm!"
"Em thích anh như vậy không?"
"Mặc kệ anh! Anh ngủ một chút nữa đi, em đi làm bữa sáng." Cô đi đến nhà bếp, mở tủ lạnh ra, mới biết bên trong trống không.
Ngũ Liên đi theo sau, sờ bụng. "Ua, có hơi đói. Bữa sáng ăn gì đây?"
Uất Noãn Tâm đóng tủ lạnh lại. "Ăn không khí! Hết đồ ăn rồi, em đi mua!"
"Em ở lại chăm sóc tiểu Thiên đi, anh đi cho, còn gì muốn mua, anh mua hết về cho."
Thường ngày Uất Noãn Tâm bận đi làm, dẫn theo con, không có nhiều thời gian đến siêu thị, tỉ mĩ suy nghĩ một hồi, nói một mạch hơn mười mấy món, ngay cả mình cũng bị làm cho rối tung. "Em viết a giấy, anh cứ theo đó mà mua."
"Không cần, là những món này phải không?" Ngũ Liên bình tĩnh, lặp lại một lần ngay cả trình tự cũng không sai, Uất Noãn Tâm hết hồn, trợn mắt hả mồm. "Trí nhớ của anh tốt đến vậy sao?"
Hiếm khi được cô khen như vậy, vẻ mặt Ngũ Liên đắc ý. "Không có gì, thiên phú bẩm sinh thôi."
Còn chưa hết, lúc quay người vẫn không quên chọc vào đầu cô, nói ta ba chữ kích động người khác. "Học điểm này!"
Uất Noãn Tâm nghĩ thầm: Em nhịn, chẳng qua trí nhớ chỉ tốt hơn có chút xíu, có cần kiêu ngạo đến vậy không?"
Thiếu hiểu biết! Nông cạn!
Khoe khoang!
Ngũ Liên ra ngoài chưa lâu, liền chạm mặt Nam Cung Nghiêu. Tình địch gặp mặt, tự nhiên sẽ vô cùng không vừa mắt đối phương.
Nhưng dù sao cũng đã là người hơn ba mươi mấy tuổi, cũng không lỗ mãng như sáu năm trước, vừa gặp nhau là đánh nhau, như vậy có vẻ không chính chắn. Ngược lại đều giả vờ nhã nhặn quý phái, trong bụng lại mắng chửi nhau bằng lời lẽ thô tục.
"Mới sáng sớm đã tự tìm rắc rối cho mình, muốn bị ngược đãi sao?" Ngũ Liên chủ động ra quân, không ngừng chế nhạo, còn lười biếng ngáp một cái, mỉa mai. "Nếu biết anh đến đây, tôi đã bảo anh mang bữa sáng đến rồi, để tôi khỏi mắc công phải chạy đi mua."
Chương 216 - Ăn miếng trả miếng
Nam Cung Nghiêu không ngu, đương nhiên nghe hiểu cậu ta đang ám chỉ ai, nhưng anh cũng không tức giận. "Tôi tìm cô ấy, không liên quan gì đến cậu!"
"Nói cũng không thể nói như vậy, cô ấy bây giờ, được coi là người phụ nữ của tôi."
"Thối tha! Cậu cho rằng cậu dắt cô ấy chạy trốn, lợi dụng thế lực quân đội để giấu mẹ con họ, thì cô ấy là của cậu sao? Đừng có nằm mơ! Lần này cô ấy quay trở về, tôi quyết không buông tay. Cậu cho rằng cậu có thể cướp cô ấy từ tôi thêm lần nữa sao?"
"Điều này cũng không chắc nha! Cùng một việc, bổn thiếu không ngại làm lại thêm lần nữa đâu. Nói không chừng lần chia tay này của hai người, sẽ không thể quay lại với nhau thêm lần nữa đó!"
"Mày đê tiện vô liêm sỉ."
"Tôi đê tiện vô liêm sỉ sao?" Ngũ Liên dường như nghe được một câu chuyện cười tếu nhất thế gian, cảm thấy vô cùng hoang đường. "Đê tiện vô liêm sỉ, chỉ sợ là người nào khác thì có! Lúc trước anh giam giữ cô ấy, lúc anh làm nhục cô ấy, cũng nên nghĩ đến kết cục như ngày hôm nay chứ! Bây giờ còn giả vờ đứng đắn, không cảm thấy buồn nôn sao?"
"Mày coi mình là người tốt gì chứ, dám nói những lời đó với tao!"
"Bổn thiếu tự biết mình không phải là người tốt, nhưng còn hơn anh, thực sự quá tốt rồi! Noãn Tâm lần này về Đài Loan, tất cả đều vì tôi, anh bớt nghĩ mình có giá đi!"
"Người nghĩ mình có giá là mày đó! Mày chẳng qua chỉ là tiểu nhân thừa lúc người khác yếu đuối, dối trên lừa dưới. Noãn Tâm chỉ tạm thời chấp nhận mày, chẳng qua chỉ xem mày là khúc gỗ di động dựa vào lúc suy sụp thôi. Chờ đến khi cô ấy nghĩ rõ ràng, thì sẽ biết trong lòng người cô ấy thực sự yêu chỉ có tao, tao không thể để cho cô ấy vì vậy mà hối hận!"
"Anh không phải cô ấy, làm sao anh biết cô ấy có hối hận hay không? Theo tôi thấy, từng ở cùng với anh, mới là chuyện cô ấy hối hận nhất đời này! Anh cảm thấy, cô ấy sẽ lựa chọn người đàn ông một lòng một dạ với cô ấy, ở bên cô ấy lúc cô ấy cần giúp đỡ, hay là một người đàn ông cầm thú từng làm cô ấy đau khổ, từng lăng nhục cô ấy hả?"...