XtGem Forum catalog
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Hợp đồng hôn nhân 100 ngày
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 13973
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
12:09 - 15/08/2015


Trong lòng Uất Noãn Tâm căng thẳng, lưỡi có hơi líu lại. "Không có đâu............ma ma rất tốt........"

"Tiểu Thiên không tin, tiểu Thiên bây giờ sẽ qua đó tìm ma ma......."

Trong tình huống khẩn cấp, Uất Noãn Tâm đành phải lấy Nam Cung Nghiêu ra làm bia đỡ đạn. "Ma ma bây giờ đang ở cùng với chú Nghiêu."

"Thật chứ?"

"Ừ! Không tin à, ma ma để chú Nghiêu nói chuyện điện thoại với con." Cô đem điện thoại quăng cho Nam Cung Nghiêu, che loa lại nhỏ giọng cảnh cáo. "Cấm anh nói lung tung."

Vẻ mặt Nam Cung Nghiêu hào hứng. "Tiểu Thiên, ba đây!"

Lập tức nhận được một ánh mắt sắc như dao.

"Thì ra pa pa thực sự ở cùng với ma ma................cho nên sợ tiểu Thiên quấy rầy thế giới của hai người sao?"

"Ừ!" Không hổ là con anh, quá hiểu biết!

"Được rồi, tiểu Thiên hiểu rồi, pa pa chăm sóc cho ma ma thật tốt đó! Yên tâm, tiểu Thiên sẽ giữ bí mật giúp pa pa, không nói cho chú Liên biết. Cứ vậy đi, pa pa ma ma chơi vui vẻ một chút nha! Hôn chụt!"

Cúp điện thoại, Uất Noãn Tâm vội hỏi. "Tiểu Thiên nói gì vậy?"

"Con kêu em phải nghe lời anh, ngoan ngoãn ăn cháo."

"Xía, xem tôi là con nít ba tuổi sao?"

"Em không ăn, anh sẽ gọi điện thoại cho tiểu Thiên, nói em bị thương."

"Anh đang uy hiếp tôi sao?"

"Vậy em chấp nhận uy hiếp sao?"

Uất Noãn Tâm nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt Nam Cung Nghiêu ung dung, dáng vẻ nhàn nhã.

Cuối cùng, trong cuộc đối dùng ánh mắt giằng co qua lại, Uất Noãn Tâm thất bại, không thể không hé miệng.

Nam Cung Nghiêu bắt được nhược điểm của cô, rất đắc ý, vừa đút cho cô một muỗng rồi một muỗng, vừa nói. "Ăn xong cháo, chúng ta đổi địa điểm khác."

"Ở đâu?"

"Nhà anh."

"Anh muốn tôi và Nam Cung Vũ Nhi đánh nhau sao?"

"Anh vẫn còn một căn nhà khác."

Giọng điệu của cô tràn đầy mỉa mai. "Anh lại muốn 'giam cầm' tôi lần nữa sao?"



Chương 220 - Người đàn ông này là thuốc độc



"Không phải giam cầm, chỉ không muốn có bất cứ người nào quấy rầy em, đặc biệt là Ngũ Liên."

"Anh dựa vào cái gì bắt tôi phải nghe anh chứ!"

"Chỉ dựa vào việc không muốn để tiểu Thiên biết em bị thương thôi."

"Anh đê tiện thật."

"Mục đích của anh chỉ muốn chăm sóc em, nếu như em đã nói như thế, đê tiện thì đê tiện vậy!"

Uất Noãn Tâm nghẹn lời. Đây chẳng lẽ như trong tục ngữ đã nói 'cùi không sợ lở' sao?

Cô ăn cháo mà trong lòng đầy oán hận, nghỉ ngơi thêm một lát, cứng rắn nói: "Muốn đi thì đi nhanh chút đi, để tôi còn nghỉ ngơi!"

Vừa nằm xuống giường, Nam Cung Nghiêu bế cô lên, ôm cô vào trong lòng mình.

Cô đánh bừa đá bậy. "Buông tôi xuống, làm như vậy rất khó coi! Tay của tôi bị thương, không phải chân, đồ khốn!"

"Anh biết! Anh chỉ muốn ôm em, không có gì hơn." Trong nụ cười bá đạo của anh mang theo chút hạnh phúc, sáng chói như ngọc, làm Uất Noãn Tâm ngây người trong phút chốc.

Trong đầu không khá lên tí nào nghĩ đến một câu "cười một cái làm điên đảo cả thành, cười thêm cái nữa làm điên đảo cả quốc gia."

Có ghét thế nào đi chăng nữa, cũng không cách nào làm lơ được sự thật về vẻ sắc sỏi, đẹp tuyệt trên khuôn mặt anh.

..........

Uất Noãn Tâm bị chở đến khu chung cư cao cấp của Nam Cung Nghiêu tại trung tâm thành phố, không khỏi nhớ đến một câu thành ngữ – lo trước tính sau.

Tên này không phải kẻ buôn bán nhà đất, sao đi đến chỗ cũng có 'nhà' thế? Không lẽ bởi vì muốn tiện bề nuôi tình nhân sao? Không ngờ anh ta lại là loại người này nha!

Trong lúc đoán già đoán non, cô đã theo anh về đến nhà, bước nhanh. "Căn phòng này là phòng cho khách phải không? Tôi đi ngủ đây, ngủ ngon!"

Không ngờ anh cũng đi vào theo, vì thế rất cảnh giác mà nhìn anh. "Anh vào đây làm gì?"

"Đi ngủ!"

"Ngủ thì về phòng anh ngủ đi!"

Câu tiếp theo làm cho cô gần như sụp đổ.

"Anh sợ....."

Ôi trời, đây là câu Nam Cung Nghiêu nên nói sao? Uất Noãn Tâm chẳng đồng cảm một chút nào, ngược lại, còn muốn cho anh một đá rớt từ lầu hai mươi xuống. Sợ cái đầu anh, giả vờ yếu đuối có ý gì đây?

Cũng phải có người tin mới được chứ!

Mặc kệ anh, chui vào trong chăn, giơ một cánh tay lên, lăn qua lăn lại, cuộn lại giống như một cái kén.

Nam Cung Nghiêu cũng cởi quần áo bò lên giường.

Cô lăn đến đầu giường, mở to mắt với vẻ mặt cảnh giác nhìn anh. "Anh muốn làm gì hả?"

"Lên giường...." Anh còn gian ác bổ sung thêm. "Đương nhiên là để ngủ rồi."

Uất Noãn Tâm ở trong lòng thầm mắng anh mấy trăm ngàn lần, biết rõ anh là kẻ hay dây dưa không dứt, mình không phải là đối thủ của anh, đành phải chịu đựng 'số phận tàn khốc' này.

Nam Cung Nghiêu kéo cô vào trong lòng mình, đè cơ thể đang lộn xộn của cô. "Đừng nhúc nhích, anh chỉ muốn ôm em ngủ thôi." Có cô nằm trong lòng làm anh cảm thấy rất ấm áp, rất yên tâm, cũng đã quá lâu rồi. Sáu năm nay, đây là lần đầu tiên anh cảm thấy tim mình đập, không còn như cái xác không hồn nữa.

Anh chỉ..... có quỷ mới tin!

Uất Noãn Tâm nhắm mắt giả vờ ngủ, nhưng không bao lâu, ở phía dưới cơ thể bị một cây gậy mạnh khỏe chọc vào.

Bỗng nhiên trở nên lúng túng.

Không tiện vạch trần, đành phải lẳng lặng xê dịch ra phía sau.

Nhưng nơi nóng bỏng đó trong chớp mắt lại lớn hơn, chọc vào người cô lần nữa, quấy nhiễu làm cô rất khó chịu.

Hắng giọng. "Anh có thể ngủ xa chút không, anh.............cứng rồi......."

Sắc mặt của Nam Cung Nghiêu cũng không được tự nhiên. "Anh biết, đây chỉ là phản ứng theo bản năng của cơ thể, anh không khống chế được." Anh cũng rất vô tội mà. "Anh chỉ muốn ôm em ngủ, thế thôi!"

Giả vời giả vịt gì chứ!

"Tôi cảnh cáo anh, đừng lộn xộn, tôi từng học taekwondo đó nhá!"

"Phải không? Vậy mà hôm nay còn bị thương."

Cô cãi lại. "Do bên kia quá nhiều người! Đổi lại là anh, sớm đã bị đánh đến nằm bò ra đất rồi."

Anh cười khan vài tiếng, ngã bò ra đấy không biết là ai nha!

"Này.......chỗ đó của anh không chịu an phận rồi, mau chóng quay về phòng ngủ đi."

"Anh không đi!"

"Không đi cũng phải đi! Anh như vậy tôi không ngủ được." Cô dùng chân đá anh, định đá anh xuống giường, Nam Cung Nghiêu lại gồng mình, 'thà chết vinh còn hơn sống nhục'. Uất Noãn Tâm bóng vội đến mức dùng đến cả tay, để đẩy anh ra. "Cút cút cút......"

"Đừng như vậy mà? Anh chỉ muốn ôm em ngủ thôi mà......này.........."

Cô chỉ lo chống lại dữ dội, đợi đến khi phản ứng lại, mới biết miệng vết thương bị nứt ra, trên miếng vải băng vết máu loang lổ, nhịn không được kêu đau.

Nam Cung Nghiêu rất đau lòng, ngoài miệng lại trách mắng cô. "Em cái đầu đất này, kêu em đừng lộn xộn rồi....." Nhưng lại vội mang lấy hộp y tế đến, cẩn thận giúp cô mở miếng vải băng, cầm máu, đau đớn tràn ngập đầy trong ánh mắt đều tan chảy thành nước, tỉ mĩ thổi lên miệng vết thương cho cô.

"Còn đau sao? Cố chịu đựng một chút, sẽ hết đau ngay.....anh thực sự không còn cách nào khác, ngay cả việc để anh ngủ bên cạnh em, cũng làm em chán ghét đến vậy sao?"

Uất Noãn Tâm không lên tiếng. Thực ra, cô chỉ lo sợ, lo sợ rõ ràng biết là hố bùn, nhưng vẫn khó kiềm chế mình mà nhảy vào.

Người đàn ông đối với cô là một liều thuốc độc, sáu năm trước cũng vậy, bây giờ vẫn thế.

Vừa chán ghét, oan hận, lại không thể nào từ chối.

Cho nên, chỉ có thể cố gắng tránh xa anh ra, như vậy mới không chịu đau khổ.

Cánh tay của Nam Cung Nghiêu gần như cứng đờ, giống như đang cầm đồ sứ, nhẹ nhàng giúp Uất Noãn Tâm băng bó, sợ làm cô đau. Sau băng vết thương xong, chính mình cũng mệt đến nỗi trán đầy mồ hôi.

Uất Noãn Tâm lấy một tờ khăn giấy. "Lau đi!"

Anh bỗng dưng có chút vừa mừng vừa lo, nhếch môi cười. "Cám ơn em!"

Trong giây phút đó, Uất Noãn Tâm đột nhiên có chút đau lòng vì anh. Cô chỉ đối xữ tốt một chút, thậm chí còn không được là tốt, chỉ vì một tờ khăn giấy, cũng có thể làm anh vui vẻ đến vậy. Giống như, chính mình đối xữ với anh rất tàn nhẫn vậy.

"Em nghỉ ngơi sớm đi, anh về phòng. Nếu tối nay tay bị đau, thì cứ lớn tiếng gọi anh, anh ở phòng kế bên, không đóng cửa."

"Ừ!"

Anh giúp cô sắp gối ngay lại, đắp chăn ngay ngắn, ba lần bốn lượt chắc chắn tư thế ngủ của cô không đè lên miệng vết thương, mới an tâm ta ngoài. Trước khi đóng cửa, còn trộm nhìn cô một cái.

Cả phòng bao trùm một mảng đen tối, Uất Noãn Tâm rất buồn ngủ, rất mệt mỏi, nhưng lại không ngủ được chút nào. Trong đáy lòng nảy lên một sự sợ hãi, chuyện chính mình đang lo lắng, dường sư đã xảy ra rồi. Cho dù cô có cố gắng như thế nào, cũng không thể trách khỏi việc có dính líu đến Nam Cung Nghiêu.

Anh là mật ong ngọt đến tận xương tủy, cũng là sâu độc cắn nát tim gan, gần như chẳng có sức lực nào để chống lại.



Chương 221 - Cầm thú cũng biết mặc quần áo



Tại một góc bừa bộn của chợ đêm Đài Bắc...

Nam Cung Vũ Nhi đang dữ tợn trừng mắt nhìn tên đàn ông ở trước mắt đã từng 'vỗ ngực hùng hồ', mà giờ đây lại như nhếch nhác như một con chó. "Anh nói thêm lần nữa đi, không bắt được là ý gì hả? Mấy tên vô dụng các người, ăn phân lớn lên phải không? Ngay cả một người phụ nữ cũng không bắt được."

"Cô, cô ta biết taekwondo, chúng tôi còn bị chém một nhát dao đó! Không bị bắt đã là may lắm rồi." Tên cầm đầu trong đám lưu manh giải thích. "Đã có người bắt đầu điều tra chuyện này rồi, cô mau cho chúng tôi một số tiền để chạy trốn đi. Nếu không mọi chuyện bị phanh phui ra, cô cũng sẽ gặp thiệt thòi theo đó."

Nam Cung Vũ Nhi tức giận vì không cam chịu dùng chút lý trí cuối cùng còn sót lại suy nghĩ, nhanh như vậy đã có người ra tay rồi, Ngũ Liên hay là Nam Cung Nghiêu đây? Nhưng cho dù bên nào điều tra, cũng đều là kẻ cô không thể chọc vào. Cho dù không bằng lòng, cũng phải xòe ra mấy tờ chi phiếu. "Cầm lấy số tiền này, mấy người cút càng xa càng tốt. Nếu để bắt được, tôi bị vạ lây, các người cũng tới số chết!"

"Vâng vâng, chúng tôi đi bây giờ....."

Nam Cung Vũ Nhi tức giận uống một ngụm rượu.

Đáng ghét, Uất Noãn Tâm, không lẽ tao không trị được mày sao?

Chỗ này, là nơi năm năm trước cô ta bị cưỡng bức, hình ảnh dơ bẩn ghê tởm đến bây giờ vẫn hiện rõ trong mắt cô ta, giày vò cô ta, lòng hận thù trong lòng cô ta xông tới, như một con rồng gian ác xấu xí đang kêu gào.

Cô ta phải trải qua những việc bi thảm và nhục nhã này, đều do lỗi của Uất Noãn Tâm. Cô ta không thể, cũng sẽ không dễ dàng buông tha. Cho dù chết, cũng phải kéo con ả kia cùng xuống địa ngục!

..................

Có lẽ quá lâu rồi không có lý do để nghỉ ngơi, Uất Noãn Tâm ngủ một giấc thật dài, khi tỉnh lại, đã hơn mười giờ. Đầu tóc rối tung đi ra ngoài, Nam Cung Nghiêu đang ở trong bếp, quay đầu nhìn cô cười. "Dậy rồi à, sao không ngủ thêm chút nữa?"...
« Trước1...128129130131132...168Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Ánh trăng nói đã lãng quên
» Bà xã nghịch ngợm, em là của anh
» Bạn gái của thiếu gia
» Bảy ngày để nói Anh yêu Em
» Bồ công anh bất tử
» Cao thủ học đường (hai lớp học đối đầu)
» Chân ngắn, sao phải xoắn
» Chờ ngày mưa rơi
» Cô Nàng Hoàn Hảo
» Công tắc tình yêu
1234»
Tags:
bạn đang xem

Hợp đồng hôn nhân 100 ngày

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Hợp đồng hôn nhân 100 ngày v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất