Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Hợp đồng hôn nhân 100 ngày
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 13965
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
12:09 - 15/08/2015


Nam Cung Nghiêu, nhà bếp?

Có chút bất ngờ khi thấy cảnh này!

"Anh không phải...........đang nấu cơm trưa chứ?"

"Vốn dĩ địn như vậy, nhưng nghĩ đến tay nghề không tốt, vẫn không nên làm ảnh hưởng đến em! Không phải em thích ăn tôm hầm ớt cay ở nhà hàng Long Đằng sao? Anh đã mua về rồi nè."

"Sao anh biết được vậy?" Nếu không nhớ lầm, cô chỉ nói qua một lần thì phải?

"Anh quan tâm em nhiều hơn so với những gì em tưởng tượng đó."

Mặt cô đột nhiên đỏ lên, thì thào. "Nói dối không biết chớp mắt."

"Em biết rõ anh không nói dối!" Anh bưng đồ ăn lên bàn, đẩy cô. "Mau đi rửa mặt đi, không đồ ăn nguội mất."

"Biết rồi!" Uất Noãn Tâm đi vào nhà vệ sinh, trên bàn chải đánh răng đã có sẵn kem đánh răng, trong cốc đã đổ đầy nước, không khỏi có chút ngạc nhiên, anh từ lúc nào trở nên tỉ mĩ đến vậy chứ? Nhưng vẫn giả vờ không có chuyện gì xảy ra.

Nam Cung Nghiêu bước vào dắt khăn mặt. "Đến đây, rửa mặt."

"Tôi không phải là con nít, tự tôi làm được."

"Em chỉ có một tay rất bất tiện, ngoan một chút." Nam Cung Nghiêu giữ ót cô lại, cúi người xuống, lau nhẹ lên mặt cô.

Anh lau rất cẩn thận, khoảng cách của hai người không tránh khỏi trở nên rất gần, tim của Uất Noãn Tâm không khỏi đập nhanh, không thể không ca ngợi lần nữa người đàn ông này có một khuôn mặt đẹp trai đến vô cùng bi thảm, đặc biệt là đôi ngươi xanh thẩm, là lốc xoáy sao? Sao mà hấp dẫn đến vậy chứ.

Lông mày của tiểu Thiên cũng dài như vậy, nhất định là do gen di truyền của anh rồi.

Ơ....đang nghĩ cái gì vậy trời? Hai người không có dính líu gì đến nhau được chưa?

Anh tự tay chăm sóc, làm cho cô có cảm giác bị 'giảm thọ'.

"Xong rồi!" Lau mặt cô sạch sẽ giống y như con thỏ trắng nhỏ, Nam Cung Nghiêu cười lộ hàm răng, Uất Noãn Tâm lại đắm chìm trong mê say.

...............

Ăn cơm trưa xong, Uất Noãn Tâm tự giác dọn dẹp chén đũa, không ngờ bị Nam Cung Nghiêu giật lấy. Anh bận rộn trong bếp, sau đó đi ra đề nghị. "Thời tiết hôm nay không tệ, có muốn ra ngoài đi dạo không?"

"Vẫn không đi thì hơn. Tôi muốn đi ngủ."

Thực ra bản chất cô vốn là một người phụ nữ thích ở nhà chăm lo cho gia đình, ngoài trừ đi làm, hoặc tiểu Thiêu muốn ra ngoài đi chơi. Nếu có thể không ra khỏi cửa, cô quyết sẽ không bước nửa bước ra ngoài!

"Ngủ nữa sẽ thành heo đó! Đợi anh một lát, anh đi thay quần áo."

Uất Noãn Tâm "xía" một tiếng. Lần nào cũng vậy, rõ ràng chính mình đã quyết định rồi, còn giả vờ hỏi người ta, có ích sao?

Nam Cung Nghiêu thay quần áo rất nhanh, quần jeans với áo sơ mi trắng, khoát thêm áo khoát, hiếm khi thấy anh ăn mặc giản dị như vậy. Kiểu tóc cũng không gọn gàng chải thẳng ra phía sau như lúc đi làm, ngược lại thả mái tóc mềm mại ra phía trước trán. Phong cách khác nhau hoàn toàn, trong chớp mắt biến thành một người khác.

Điều không thay đổi đó chính là dàng người cao ngất, khuôn mặt đẹp đẽ lạnh lùng, đôi môi mỏng cong lên một cách duyên dáng, su75 lạnh lùng được giấu kỹ trong phong cách không đứng đắn, nhìn vào muốn lấy mạng người khác mà.

Mặc dù trai đẹp cao cấp như Ngũ Liên thường ở bên cạnh, nhưng Uất Noãn Tâm vẫn không thể không ca ngợi, Nam Cung Nghiêu bây giờ rất đẹp trai nha!

Cái này phải nói như thế nào nhỉ?

Thời đại này, cầm thú cũng biết mặc quần áo sao?

Vừa nhìn vào, còn tưởng là người ngay thẳng đó nha!

"Sao nào? Không phải ngày đầu tiên em phát hiện ra anh rất quyến rũ chứ?"

Cô chết vẫn mạnh miệng. "Ai nói anh quyến rũ chứ? Một chút cảm giác cũng không có."

"Vậy sao em còn nhìn đến mê mẫn hử?"

"Tôi đã nhìn anh sao?"

"Nhìn rồi!"

"Tôi cận thị được chưa?"

Hai người anh một câu tôi một câu không nhường nhịn nhau mà cãi qua cãi lại, đi xuống dưới lầu.

Cảnh vậy xung quanh chung cư rất đẹp, so với thành phố phồn hoa này, dường như cũng tồn tại một nơi độc lập với thế giới bên ngoài. Những hàng dài cây to bên đường lớn, trên mặt đường còn có những viên đá cụi, hai bên còn có những chiếc ghế đá cho mọi người ngồi nghỉ ngơi.

Cuối thu, những chiếc lá vàng trên cây ngô đồng nhuộm một màu đỏ rực, rơi rụng lả tả xuống, trải một màu vàng óng. Dẫm lên trên, vang lên tiếng xào xạc.

Uất Noãn Tâm thích nhất mùa thu, bởi vì cô thích nhìn lá rơi. Màu vàng chói lọi giống với ánh ban mai của buổi bình minh, khi đặt mình vào trong đó, trong lòng sẽ có một cảm giác ấm áp và thanh bình. Tiếng vang giòn 'xào xạc' dưới chân, nghe rất êm tai.

"Nhanh thật, mùa thu sắp đến rồi........."

Nhớ lúc cô mới quay về, vẫn còn là mùa hè....



Chương 222 - Rất nhớ rất nhớ em



"Ừ! Thời gian trôi qua nhanh thật. Cũng đã sáu năm rồi, với anh lại rất dài." Nam Cung Nghiêu cười, lẩm bẩm than thở.

"Xin lỗi anh, ngoài việc rời khỏi anh ra, tôi không có sự lựa chọn nào khác."

"Anh biết, anh không hề trách em, anh chỉ trách chính mình, lúc trước tại sao không biết quý trọng hạnh phúc. Nhưng đáng tiếc, tất cả không thể làm lại lần nữa."

"Có lẽ đây chính là đời người, luôn có nhiều điều nuối tiếc và hối hận. Bỏ lỡ, chính là bỏ lỡ thôi."

Nam Cung Nghiêu dừng bước, quay đầu nghiêm túc nhìn vào ánh mắt cô. "Nhưng anh không muốn bỏ lỡ nữa. Có lẽ anh đã từng sai rất nghiêm trọng, anh sẽ cố gắng bù đắp lại."

"Có những chuyện, không phải anh nói bù đắp, là có thể bù đắp được."

"Nếu như anh nói em biết, sáu năm trước anh bị người khác bỏ thuốc, mới xảy ra những chuyện như thế, em sẽ tha thứ cho anh chứ?" Vốn dĩ anh không muốn nhắc đến, nhưng thái độ của cô làm cho anh rất lo lắng, muốn bất chấp tất cả chỉ để giữ lấy cô.

Thực ra Uất Noãn Tâm cũng lờ mờ đoán được chút ít. Nếu không có Nam Cung Vũ Nhi mật báo, anh làm sao có thể biết cô bỏ đi nhanh như vậy. Với tính cách của cô ta, những chuyện đê tiện như vậy, cũng có thể làm được.

Cô lắc đầu cười gượng. "Cho dù tôi tin anh, vậy sau khi anh tỉnh táo lại, tại sao vẫn làm chuyện như thế chứ?"

"Anh.....chỉ là anh tức điên lên........"

"Bởi vì tôi không phải xữ nữ sao?" Uất Noãn Tâm không biết nên khóc hay nên cười. Lúc trước cô cũng cảm thấy nó rất quan trọng, nhưng sau khi ra nước ngoài mới biết, những điều đó một chút giá trị cũng không có, chẳng qua tự mình tìm ấm ức cho mình thôi. Nếu như đã yêu một người, cần phải quan tâm đến quá khứ của cô ấy sao? Điều quan trọng nhất, nên là tương lai của hai người!

Nhưng một mình cô nghĩ như vậy cũng chẳng có ý nghĩa gì, quan niệm xữ nữ hoang đường kia, đã bám rễ ăn sâu vào trong tư tưởng của người Trung Hoa rồi.

Đặc biệt là những người đàn ông có lòng tự trong cao như anh! Sao có thể dễ dàng để cho người phụ nữ của mình có chút khuyết điểm nào.

"Anh không quan tâm."

"Bây giờ anh không quan tâm đến, bởi vì anh vẫn chưa có được tôi. Trước khi có được, điều gì cũng không quan tâm. Nhưng sau khi có được rồi, thì điều gì cũng chấp nhặt. Anh biết không? Tôi thậm chí không dám tin câu nói này của anh. Nhưng tôi tin chắc, Ngũ Liên sẽ không quan tâm."

"Cậu ta sẽ không yêu em bằng anh."

"Tôi biết! Nhưng những thứ anh ấy có thể cho tôi, anh không thể cho được."

Anh hứa hẹn. "Chỉ cần em nói, anh đều có thể cho được."

"Tôi cần một người chồng, không dính dáng gì đến người phụ nữ khác, cũng không có một gia đình khác, anh có thể sao?"

"Anh...."

"Tôi thừa nhận, bây giờ tôi không quá yêu Ngũ Liên, nhưng tôi rất dựa dẫm vào anh ấy. Có một câu nói ngày trước tôi không hiểu, nhưng bây giờ tôi đã trải nghiệm rất rõ. Ở bên cạnh mình, không phải lúc nào cũng là người mình yêu nhất, nhưng lại là người hợp với mình nhất. Không có người nào bằng Ngũ Liên khiến tôi an tâm, cho nên, tôi đã quyết định ở bên anh ấy."

Cô nói chuyện bằng giọng điệu nhẹ nhàng, bày tỏ quyết tâm mãnh liệt của mình. Giống như một khi đã quyết định rồi, thì không cách nào có thể sửa đổi, cho dù anh có cố gắng đi chăng nữa, cũng chỉ là phí công vô ích.

Nhưng, anh không định bỏ cuộc.

"Tạm thời không nói điều này nữa, được không? Tất cả cứ để thời gian chứng minh đi!" Nam Cung Nghiêu cởi áo khoát ngoài ra, khoát lên người cô, áp sát. "Nếu như tạm thời em không cách nào chấp nhận anh, anh cũng không ép em. Nhưng ít ra cũng phải cho anh một cơ hội, đừng chống cự lại. Chấp nhận anh một lần nữa, xem anh như bạn của em."

Anh đã khẩn cầu chính mình đến như vậy, Uất Noãn Tâm còn gì để nói đây?

Có những thứ sáu năm trước cô không thể chống cự lại, bây giờ cũng chưa hẳn làm được.

Đơn giản không phiền phức, cứ như anh nói, tất cả cứ giao cho thời gian, thuận theo tự nhiên đi.

................

Ở nhà Nam Cung Nghiêu hai ngày, miệng vết thương của Uất Noãn Tâm đã khép lại. Biết cô rất nhớ bé Thiên, Nam Cung Nghiêu cũng không ép ở lại, ăn xong bữa sáng chở cô về nhà. Xe dừng ở dưới lầu. "Em đi lên đi, cẩn thận một chút."

Anh dứt khoát như vậy, không có chút xíu dây dưa nào, cô ngược lại cảm thấy không quen. "Anh không tiễn tôi sao?"

"Em hy vọng anh tiễn em?"

"............"

"Đùa em thôi! Ngũ Liên đang ở trên lầu, anh không muốn ở trước mặt bé Thiên cãi nhau với cậu ta."

Hiếm khi thấy anh nghĩ đến cảm nhận của người khác, Uất Noãn Tâm có chút cảm động. "Tôi đi lên đây."

Vừa mở cửa ra, Uất Thiên Hạo lập tức nhào đến, Uất Noãn Tâm ôm lấy con. "Bé Thiên, ma ma rất nhớ con!"

"Bé Thiên cũng rất nhớ ma ma!" Uất Thiên Hạo cho cô một cái hôn thật kêu, nhìn ra sau lưng cô. "Ủa, pa pa đâu?"

"Anh ta đi làm rồi."

"Ồ...." Uất Thiên Hạo có chút thất vọng, pa pa không nhớ cậu chút nào, không thèm lên thăm cậu, nhưng cậu rất cố gắng rất cố gắng giúp pa pa mà! Không công bằng!

Nhưng mà, chú Liên ở đây, hình như cũng có chút bất tiện nha! Cậu hào phóng tha thứ cho pa pa một lần vậy!

"Chú Liên đâu con?"

"Chú đang ở trong nhà bếp làm bữa sáng cho con!"

Uất Noãn Tâm đi vào nha bếp, thấy Ngũ Liên đang bận, trên người còn mang tạp dề hình Winnie Pooh của cô, nhìn giống như một người đàn ông đảm đang. Vì cô, anh đã bỏ ra quá nhiều rồi, cũng đã thay đổi rất nhiều, cô làm sao không bị dao động.

"Em về rồi à." Anh quay đầu mỉm cười với cô, giống như vẫn luôn đợi cô, rất lâu rất lâu!

"Vâng! Em đi thay quần áo trước nha."

Ngũ Liên gõ cửa đi vào. Bị dáng vẻ dịu dàng của cô trong ánh nắng ban mai hấp dẫn, nhịn không được bước đến, ôm cô từ phía sau.

Cô giãy nhẹ. "Bé Thiên ở bên ngoài......."

"Anh biết, nhưng anh rất nhớ em, muốn ôm em như vậy."

"Hơi thở nóng rực của anh phả vào cổ cô, từng luồng tê dại, như bị điện giật, người đàn ông này, giống như thuốc phiện, quá nghiện.

"Mấy ngày nay, cám ơn anh đã chăm sóc bé Thiên....."

"Em muốn nói những câu này với anh sao? Nhưng có điều anh muốn nghe hơn, đó là em có nhớ anh không?"

Cô không quen nói những lời tình tứ, có chút khó xử, không biết nên trả lời như thế nào.................
« Trước1...129130131132133...168Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái [Ver 2]
» Yêu nhầm chị hai... được nhầm em gái
» Yêu không hối tiếc
» Yêu đi để còn chia tay
» Yêu anh hơn cả tử thần
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
» Vị gió Praha ( Prague )
» Truyện cổ tích Mèo và Sói
» Trường học Vampire
» Trái tim màu hổ phách
1234...789»
Tags:
bạn đang xem

Hợp đồng hôn nhân 100 ngày

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Hợp đồng hôn nhân 100 ngày v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất
Ring ring