22:10 - 14/08/2015
Ngồi giam mình trong phòng, Kim chẳng biết làm gì ngoài việc ôm gối và suy nghĩ lung tung. Cô nghĩ về mẹ, về Nguyễn Tâm và về cả Karo…
Hôm nay dù sao cô cũng được gặp lại mẹ. Cho dù còn cách xa lắm mới có thể được cầm tay và ôm chầm lấy mẹ. Tuy nhiên sự xuất hiện của mẹ trước mặt cô chứng tỏ rằng mẹ vẫn ở đâu đó rất gần rất gần cô. Và rồi một ngày nào đó hai mẹ con cô có thể được gặp lại. Kim nhớ mẹ lắm…rất nhiều!
Việc phát hiện ra Nguyễn Tâm chính là thủ phạm trong vụ cô lập Kim là một cú sốc phải gọi là khá lớn đối với cô. Việc tự đập vỡ lòng tin đã trao cho một người thật chẳng khác nào một sự tra tấn. Đến tận bây giờ Kim vẫn còn cái cảm giác lạnh dọc sống lưng, trái tim tan nát khi niềm tin đã rơi xuống vực sâu thăm thẳm. Hình như càng lớn con người càng không thể sống thật lòng với nhau. Họ luôn có cảm giác bị phản bội nếu lỡ giao niềm tin cho người khác. Có lẽ Nguyễn Tâm cũng vậy. Như Tào Tháo từng tuyên bố: Thà để ta phụ người chứ không bao giờ để người phụ ta. Thật buồn cho sự chân thành trong xã hội này…
Karo thì sao nhỉ? Đối với Kim. Cảm xúc dành cho Karo là vô cùng phức tạp. Khi cảm kích, khi biết ơn, khi yêu thương và có khi cũng ghét cay ghét đắng. Như bây giờ đây, cô hoàn toàn không muốn nhìn mặt anh. Vì chẳng bao giờ anh cho cô một cảm giác được an ủi, được che chở và bảo vệ mặc dù anh vẫn luôn làm những điều đó cho cô. Theo cách của riêng anh.
Và rồi cô nhìn vào gương, nhìn khuôn mặt mà cô chỉ mới làm quen cách đây gần hai tháng. Với khuôn mặt này thì làm sao mà cô dám gặp mẹ? Liệu mẹ có nhận ra đứa con gái ngày nào?
Ôi! Thật nan giải!
Tiếng cửa phòng lộc cộc làm Kim ngẩng đầu nhìn. Không cần đoán cũng biết người làm chuyện này là ai.
- Anh về phòng đi! Em không muốn nhìn thấy anh lúc này!
Kim nói vọng ra rồi nằm xuống trùm chăn lại. Cái kiểu làm hòa như vậy cô không thích chút nào. Ít ra cũng phải độc đáo và mới lạ hơn chứ.
Nhưng đáp lại cô không phải là một lời nói hay một sự im lặng mà vẫn là tiếng cốc cốc. Bực mình một chút, Kim nhổm dậy và nói lớn.
- Anh không nghe em nói gì à? Anh về phòng đi! Em muốn ngủ!
Nhữn tiếng cốc cốc vẫn lỳ lợm vang lên. Có gì đó bất an. Kim ra khỏi giường rồi tiến từng bước nhẹ về phía cửa. Tim đã đập một cách thận trọng hơn.
- Anh à…
Cô rón rén mở cửa, ló mặt ra ngoài. Con người đúng thật là kỳ lạ, những lúc sợ hãi nhất cũng chính là lúc liều mạng nhất.
Sau cánh cửa chẳng có ai!
Một sự trống trơn ngoài những đồ đạc vô tri đang nằm im tại vị trí.
Kim tái mặt. Tay run rẩy. Cô cố gắng nhìn quanh để xem tình hình. Cô tự trấn an mình đây chỉ là một trò đùa của Karo mà thôi. Phải! Chỉ là một trò đùa nào thôi!
- Anh à…Đừng trốn nữa! Em không thích chơi trò này đâu! Anh ra đi!
Kim nói mà giọng ngất ngất, dù cố tỏ thái độ bình tĩnh nhưng cô biết rằng tay và chân mình sắp không đi theo những điều khiển của bản thân nữa. Nỗi sợ hãi đang ngày một lấn chiếm.
Không gian im ắng đến kinh người. Cái lạnh của mùa đông cộng hưởng cảm giác lo sợ khiến người Kim như vừa bị đóng băng vừa bị đốt nóng. Rất khó chịu. Kim bắt đầu thấy khó thở. Cô muốn khóc!
Bỗng cánh cửa sổ bật tung. Gió lùa vào lạnh buốt. Nim hét lớn bằng tất cả sức lực còn lại rồi chạy ào vào phòng. Đầu óc cô lúc này không còn bất cứ một suy nghĩ gì nữa ngoài việc kiếm một nơi nào đó và trốn thật kín.
Đóng sầm cánh cửa lại, Kim nhảy ùm lên giường và chui vào chăn, cô cứ có cảm giác ai đó đang chạy sau lưng mình…
Cốp!
Một sự va đập không hề nhẹ!
Kim chui ra khỏi chăn, kéo luôn chiếc chăn trên giường xuống đất!
- Karo!
Cô tròn mắt há mồm khi nhìn thấy Karo đang ngồi lù lù trước mặt mình.
- Đau quá!
Anh xoa xoa đầu, nhăn nhó nhìn Kim, vẫn trong một bộ dạng rất luộm thuộm.
- Anh…sao anh lại ở đây…làm sao có thể?
Kim run rẩy, vừa hỏi vừa di chuyển ra khỏi giường, mặt tái méc, đúng là không có nỗi sợ nào giống nỗi sợ nào…
- Cô chạy đi đâu thế?
Ngạc nhiên trước thái độ của Kim, Karo cũng đi theo cô, vừa đi vừa hỏi, nhìn anh trong bộ dạng đó cũng đủ khiến một trái tim non nớt như Kim phải sợ xanh mặt. Những suy nghĩ kinh khủng nhất đang nhảy nhót trong đầu Kim, những thắc mắc của mấy chú tài xế lại được dịp lởn vởn trong đầu và làm cô chóng mặt.
Vừa đi vừa ngoái đầu nhìn, Kim không còn đủ khả năng để quan sát mọi thứ xung quanh. Trong mắt Kim bây giờ chỉ còn mỗi một màu đen của sự sợ hãi…
- Đừng chạy! Đứng lại đi!
Karo càng gọi Kim càng chạy nhanh, những bước chân vội vàng như vồ vập lên nhau.
Và điều gì tới cũng sẽ tới!
Á….!!!
Một cú đáp đất vô cùng ngoạn mục. Trong chiếc váy lùm xùm, Kim nằm dài trên nền gỗ, kèm theo đó là thân hình còm nhom của Karo phía trên do chạy quá gần Kim và không kịp để né. Một sự cố ngã dây chuyền mà Kim là người phải hứng chịu tất cả. Phải gọi là rất đau!
***
- Cô không sao đâu! Không có chấn thương gì nghiêm trọng. Chỉ có điều là má phải của cô hơi bầm một xíu thôi…
Sau một khoảng thời gian ngắn xem xét và xử lý vết thương, Karo đưa ra những nhận định…đầy tính chuyên môn.
- Anh vui quá ha?
Kim bực mình nhìn chằm chằm Karo sau khi cầm quả trứng gà luộc đắp lên vết thương trên mặt.
- Do cô cả chứ! Tự nhiên thấy tôi rồi chạy đi là sao?
Karo điềm tĩnh vặn vẹo.
- Gì? Ai gõ cửa rồi tự nhiên biến mất, sau đó lại xuất hiện lù lù trong phòng. Nói thế mà cũng nói được à?
Không kìm lòng được, Kim hét lên. Những nỗi sợ hãi cũng theo đó mà bị cuốn phăng đi.
- Thì… tôi chỉ định đùa cô chút thôi mà… ai ngờ…
Anh chàng chậc lưỡi tỏ vẻ nuối tiếc.
Kim bắt đầu sụt sịt. Cô không thích mè nheo nhưng nhiều lúc cảm xúc không giải tỏa được nên buộc phải khóc. Nhìn thấy dấu hiệu sắp rơi nước mắt của Kim, Karo có phần hốt hoảng.
- Thôi! Thôi! Nín nhé! Đi chơi không?
Lời đề nghị vô cùng lạ tai của Karo khiến Kim ngạc nhiên. Những giọt nước mắt chờ chực trên khóe mi bị thu lại. Không giấu nỗi cảm xúc, cô hỏi ngây ngô:
- Thật chứ!
Một giây chần chừ, Karo gật đầu.
Vậy là Hoàng Kim xinh tươi đã có một buổi tối thứ bảy không hề cô độc.
Cuối tuần nhìn thiên hạ ra đường đông vui kể cũng là một cái thú. Con người dù có giỏi giang đến đâu, giàu có đến đâu cũng không thể vui khi ở một mình. Đôi lúc nhìn người khác hạnh phúc bản thân chúng ta cũng cảm thấy ấm lòng.
Như thế mới gọi là xã hội, mới gọi là cộng đồng…
Karo là người đề nghị đi chơi nhưng Kim lại là chủ của cuộc chơi. Nói vậy cũng hơi quá nhưng chính cô nàng là người chỉ định nơi nào dừng chân. Đầu tiên là quán ăn vặt, tiếp đến là quán kem, sau đó là quán sinh tố, nửa đầu cuộc hành trình chỉ toàn thức ăn và thức ăn.
- Cô ăn gì lắm thế?
Karo cảm thấy khá choáng trước khả năng ăn uống của Kim.
- Mấy thứ này đã lâu lắm rồi em không được thưởng thức. Hihi!
Kim trả lời chân thành. Ánh mắt trong veo vui vẻ của cô chứng tỏ niềm hạnh phúc trong Kim thực sự đang rất lớn. Năm năm rồi còn gì. Năm năm rồi cô không còn biết mùi vị của những cây kem, những ly nước ngọt, những bát phở ven đường. Tất cả cứ như một mảng ký ức xa xôi cứ ngỡ đã trôi tuột tận phương trời nào bỗng dưng quay trở lại.
Sau khi bồi bổ đầy đủ cho cái dạ dày, Kim mới bắt đầu chú ý đến người đi bên cạnh mình. Karo chưa đầy ba mươi tuổi nhưng trông cứ y như ông cụ năm mươi với bộ quần áo không thể nào rộng hơn và thùng thình hơn. Chúng còn nhàu nhát và cũ kỹ nữa.
- Anh! Thời trang của anh là như thế đấy à?
Kim cầm tà áo của Karo giật giật. Anh chàng nhìn sang, nheo mắt và cất giọng phản bác.
- Thì sao?
- Anh không thấy nó quá không phù hợp với anh sao?
- Không! Tôi không quan trọng đến chuyện đó. Từ lâu rồi tôi chẳng quan tâm đến cái gọi là ngoại hình, là hình thức nữa.
- Sao thế?
- Cô không cần quan tâm.
Nói đoạn Karo đủng đỉnh bước lên trước, bỏ lại Kim đằng sau với đôi mắt ngơ ngác tròn.
Bỗng chiếc bảng hiệu đầy màu sắc của một quán nào đó trước mặt đập vào mắt Kim. Không chần chừ, cô lôi tuột Karo vào trong khiến anh chàng không tài nào chống đỡ kịp.
Cũng đã lâu lắm rồi cô không có khái niệm cà phê cà pháo hay nhưng chốn ăn chơi xa xỉ. Bây giờ nghĩ lại Kim rùng mình khi bản thân dường như đã bị tụt xa với thời đại quá nhiều.
- Cô hết nơi rồi sao mà lại đi vào cái nơi này hả???
Karo bực mình cầm tay Kim kéo ra ngoài, nhưng cô nàng nhất quyết không chịu.
- Không! Em muốn vào! Lâu lắm rồi em không đến những nơi nhộn nhịp như thế này!
Có vẻ sự phản đối của Karo không có tác dụng mỗi khi Kim đã thực sự quyết tâm. Thay vì kéo cô ra khỏi đó, anh lại bị Kim lôi thẳng vào sâu bên trong, nơi những ánh đèn thi nhau lấp lánh đến lóa mắt.
Kim lúc này thực sự như một nàng lọ lem bước vào thế giới hiện đại. Trong mắt cô bây giờ cái gì cũng mới, cũng lạ, cũng đầy thú vị. Những anh tiếp viên đầy lịch sự, cúi chào cô khi nhìn thấy cô bước vào. Những hộp đèn tròn treo lủng lẳng trên cao, tạo ra những chùm sáng đầy màu sắc. Điều đặc biệt nhất là có rất rất nhiều người trẻ đang có mặt ở đây, kẻ ngồi người đứng với những điệu bộ và cử chỉ rất riêng, rất ấn tượng.
- Thật chẳng tốt lành gì! Về!
Karo đã thực sự bực mình. Anh quát lớn để át tiếng nhạc xập xình đinh tai nhức óc và lại tiếp tục kéo Kim trở ra.
- Cho em chơi tí thôi! Em thích màu sắc mà!
Kim van lơn. Thực sự là cô rất thích màu sắc. Những vật gì có nhiều màu là Kim lại càng thích. Đó cũng là lý do mỗi khi có cầu vồng thì dù bằng cách nào đi chăng nữa Kim cũng cố ngóc đầu nhìn lên để ngắm nghĩa.
Ánh mắt tha thiết của Kim khiến Karo khựng lại. Đôi khi sức mạnh con người không nằm ở những cú đánh, không nằm ở những tiếng chửi bới mà nằm trong cử chỉ, trong điệu bộ, hoặc đơn thuần chỉ là một ánh mắt đầy ma lực.
- Một chút thôi nhé!
Anh chàng chậc lưỡi với vẻ miễn cưỡng. Kim cười sung sướng, tranh thủ chạy quanh để… tìm tòi những điều mới lạ.
- Bar café?
Dòng chữ bằng điện tử chạy trên tường làm Kim chú ý. Hóa ra đây là quán bar. Kim vẫn thường nghe người ta nhắc đến nhưng chưa lần nào được vào. Bây giờ đúng là cơ hội được mở mang tầm mắt.
Kim không biết rằng nơi mà cô đặt chân vào là quán bar rộng nhất thành phố này. Điều đó cũng lý giải tại sao Kim và Karo lại bị lạc giữa biển người mênh mông ở đây.
Những chàng trai với bộ cánh bóng bẩy đắt tiền, những cô gái trong váy áo xúm xính với gương mặt trang điểm sắc sảo mặn mà khiến Kim cứ nhìn ngơ ngẩn. Từ bé tới giờ Kim chưa bao giờ được mặc áo cộc tay chứ đừng nói là áo dây rộng rãi như thế kia. Vì thế đối với cô nàng những trang phục như vậy rất lạ và ấn tượng.
Mãi một lúc sau Kim mới nhận ra Karo không còn đứng bên cạnh mình. Một chút hoảng hốt, cô chạy đi tìm, vừa đi vừa rảo mắt nhìn trong rất đông những người trước mặt. Kiểu gì anh cũng sẽ mắng cô cho mà xem. Kim không biết bản thân cũng thuộc dạng mải chơi như thế.
- Ối!
Tiếng hét nhỏ của ai đó mà Kim vừa va vào. Ánh đèn chập chờn với vô số người bước qua bước lại làm Kim không kiểm soát được vị trí.
- Ơ! Tôi xin lỗi!
...