Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Điều Bí Mật
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 14116
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
11:43 - 15/08/2015


- Cháu gọi rồi nhưng anh ấy không bắt máy. Điện thoại của cháu hết pin nên cũng không gọi cho người khác được nữa. Thôi để chút cháu chạy về đó xem thế nào. Không biết vụ cháy có lớn không? Mà cũng tại anh ta, đi đâu bỏ cả con ở nhà, hôm nay không phải cháu ốm xin nghỉ ở nhà thì có phải Như Ý
nguy hiểm rồi không?

- Thôi, ai muốn như thế đâu cháu. Tranh thủ con bé đang ngủ thì lấy xe anh Kiên chạy về đó xem tình hình thế nào đi.

- Dạ, ơ mà bác có thấy Tuyết đâu không ạ?

- Lúc nãy nó còn nằm trong nhà mà. Con chó đẹp thế, chạy ra ngoài bị bắt thì uổng lắm.

- Nó thông minh lắm đó bác, chắc không chạy xa đâu.

- Ai mà biết được. Mấy khu quanh đây nhốn nháo nhộn nhạo, đủ các hạng người. A, cậu hỏi ai? - Giọng bác Ngân có chút kinh ngạc.

- Cháu...

Tiếng Đại hổn hển vang lên làm Linh vội vàng đi từ trong nhà ra. Thấy anh mồ hôi mồ kê nhễ nhại, mặt đỏ bừng, hai tay đang chống vào đầu gối thở dốc không ngừng. Trước mặt anh là Tuyết đang nhìn cô vẫy vẫy đuôi. Vừa nhìn là cô hiểu chính Tuyết đã đưa anh tới đây.

- Linh... Như Ý... Như Ý đâu em?

- Nó đang ngủ rồi - Linh bước ra khỏi cửa đáp.

Đại như trút được cục đá đè nặng trong lòng, anh cười một cái rồi sau đó ngồi phịch ngay tại chỗ, mặc cho cơ thể mệt nhoài.

- Anh sao thế? - Linh lo lắng ngồi xuống muốn đỡ anh dậy.

Đại cười lớn rồi đột nhiên ôm ghì cô vào lòng, nói không ra hơi:

- May quá... Cảm ơn em... Cảm ơn em...

Thấy bác Ngân vẫn đang ngồi nhặt rau ở gần đó tủm tỉm cười, Linh đỏ mặt xô Đại ra. Đại quá mệt nên buông thõng tay, thở hổn hển không ngừng, nhưng gương mặt anh lúc này lại vô cùng rạng rỡ.

Lúc này Lâm cũng đã đến nơi. Gương mặt méo mó sưng múp của anh làm Linh kinh ngạc một chút. Thấy Đại vẫn đang ngồi bệt ngay dưới nền đất, khác hoàn toàn so với ông giám đốc lịch lãm ngày thường thì Lâm bật cười. Nhìn vẻ mặt của Đại là anh biết mọi chuyện cuối cùng cũng ổn rồi. Anh lấy điện thoại nhắn tin về cho Minh và chị Tâm để cả nhà yên lòng rồi mới lại quay vào nói với Linh:

- Nếu hôm nay không có em chắc anh ân hận cả đời mất. Cảm ơn em đã cứu Như Ý.

- A, em đang ngủ thì Tuyết sủa ầm ĩ liên tục nên em đã ra mở cửa. Không ngờ thấy khói từ trong nhà anh bốc ra, em chạy vội vào thì thấy mấy giá sách đã bén lửa cháy hừng hực rồi, phòng Như Ý cũng ở cách xa nên không sao. Còn may là cửa sổ mở nên con bé không bị chết ngạt đó. Anh đi đâu mà lại bất cẩn như thế? - Linh cau mày nhìn Đại vẻ trách móc.

- Anh đi làm từ sáng nên có nhờ một cô bạn trông con bé dùm.

- Hiểu rồi, mấy cô bạn gái của anh toàn là mấy cô tiểu thư chỉ bày việc chứ đâu biết làm việc.

- Thôi, thôi, được rồi... - Đại cười - Nhưng sao hôm nay em ở nhà vậy?

- Sáng nay em thấy đau đầu nên đã xin nghỉ.

- Mẹ anh nghe tin thì ngất đi, còn bố anh thì vào viện cấp cứu - Đại nói tới đây liếc mắt nhìn Lâm.

Lời nói của anh mập mờ nên Linh không hình dung được hết ý tứ của nó.

- Sao? Hai bác giờ sao rồi ạ?

- Không sao rồi em! Nếu biết Như Ý vẫn an toàn thì các cụ khoẻ ngay thôi mà.

- Em gọi cho anh để báo tin nhưng điện thoại anh không ai bắt máy cả.

- Anh chạy về vội quá, để quên cả điện thoại ở văn phòng - Đại gãi đầu.

- Thôi, có khi bọn anh đón Như Ý về nhà đã, có gì để nói sau đi - Lâm giục đầy vẻ sốt ruột.

- Ừ, còn phải về giải thích cho bố mẹ nữa đấy - Đại nghĩ tới câu chuyện động trời mà Lâm đã tiết lộ khi nãy thì cũng trở nên nghiêm túc hơn.

- Có chuyện gì sao anh? - Linh ngơ ngác hỏi lại.

- Ừm, chuyện này đúng là hơi rắc rối - Đại ngập ngừng như muốn suy nghĩ xem có nên tiết lộ cho Linh hay không - Thực ra anh không phải bố đẻ của Như Ý, mà là Lâm. Vậy đấy...

- Cái gì?

Linh vừa nghe tới đây thì sắc mặt trở nên trắng bệch, cô hét lên một tiếng thất thanh.



Chương 41: Sóng gió bắt đầu



- Anh vừa nói cái gì? - Tiếng quát lạnh lẽo của Linh làm cả Đại và Lâm đều ngẩn ra, không nghĩ cô lại phản ứng mạnh mẽ với tin tức không mấy liên quan tới mình như thế.

- Anh rất tiếc không thể nói ra chuyện này sớm hơn, nhưng Như Ý đúng là con của anh, không phải con của anh Đại đâu - Lâm cười gượng - Nhưng…

“Chát” tiếng một cái tát vang lên làm Đại và bà Ngân giật nảy cả người. Chỉ thấy lúc này trên cái má sưng bầm của Lâm khi trước lại hằn thêm mấy vết tay đỏ lừ. Cái tát này của Linh đúng là không có một chút chùn tay nào.

- Anh là đồ khốn. Anh còn dám mở miệng tự nhận là bố của Như Ý sao? - Mặc dù vung tay tát Lâm một cách tức giận nhưng khi nói câu này thì mắt Linh rớt ra hai dòng nước, đến giọng cũng không giữ nổi bình tĩnh nữa.

- Linh, chuyện này… - Đại đứng dậy cười khổ - Cũng không nên trách Lâm, chú ấy có nỗi khổ riêng mà.

- Vậy sao anh không giữ nó làm bí mật cả đời luôn đi - Linh nhìn thẳng vào mắt Lâm gằn giọng - Như Ý thật là đáng thương mới có một người cha như anh.

Đại lặng yên, lòng đầy kinh ngạc, không hiểu tại sao Linh lại trở nên giận dữ như thế? Nếu nói là vì tức giận thay cho Như Ý, thay cho anh thì cũng hơi thái quá rồi, lý do đó không đủ để Linh phản ứng dữ dội như thế này được.

- Thôi nào, cãi cọ ở đây thì còn ra cái thể thống gì nữa - Bác Ngân lo lắng kéo Linh ra xa một chút - Còn hai cậu, vào đón Như Ý về đi.

Lâm mím môi gật đầu rồi định bước vào nhà, Linh định vùng chạy theo giữ lại thì nghe thấy tiếng Đại ở đằng sau:

- Khoan đã…

Cả ba người đều quay lại nhìn Đại, Đại đưa mắt nhìn bác Ngân, thấy vẻ mặt bác hơi bối rối giống như đang lo lắng vì bị anh nhìn thấu tâm can, anh lại đưa mắt sang nhìn Linh, cô vẫn chưa nguôi cơn giận. Anh chậm rãi buông ra từng từ một, nhưng mỗi chữ rơi vào tai Linh lại khiến cô choáng váng cả người:

- Các người vẫn còn có gì đó giấu tôi đúng không?

Không ai trả lời, điều này càng làm Đại thêm bực bội, anh bước nhanh tới gần Linh, túm lấy cánh tay cô, hỏi lại:

- Em nói đi, em còn có gì chưa nói cho anh phải không?

- Không…

Linh còn chưa nói hết câu thì phải im bặt khi nhìn vào đôi mắt sắc lạnh của Đại. Đôi mắt như nhắc nhở cô rằng, thà cô lặng im còn hơn tiếp tục nói dối anh.

- Lâm, chú nói đi, mẹ của Như Ý là ai?

- Cô ấy… - Lâm bị hỏi một câu này cũng điếng cả người, lúng túng mãi không nói được.

Mặc dù trước đó anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý để nói ra tên của Nhật Lệ, nhưng lúc này, đối diện với anh trai mình, cũng là một người đàn ông từng yêu cô, Lâm lại không thể mở lời được. Sự sợ hãi đối với uy nghiêm của anh trai đã khiến Lâm không dám nói thẳng ra.

- Là… Nhật Lệ, đúng không?

Đại nói nốt câu cuối cùng, một câu hỏi nhưng hoàn toàn là lời khẳng định. Chỉ từ những thông tin manh mún, rời rạc và dường như chẳng liên quan, anh đã có thể xâu chuỗi ra sự thật này. Điều này có thể giải thích cho tất cả, từ việc Nhật Lệ đột ngột biến mất, tới việc Linh vào làm trong gia đình anh như một người đi ở, từ việc Như Ý xuất hiện đầy bất ngờ, cho tới cách Linh chăm chút nâng niu đứa trẻ. Tất cả đều nói lên một điều, mẹ của đứa trẻ này chính là Nhật Lệ, cũng chính là chị gái ruột của Linh.

- Ừm, phải - Linh lặng lẽ gật đầu thừa nhận.

- Em giỏi lắm… - Đại buông tay cô ra, giọng của anh tràn đầy thất vọng.

Chỉ thừa nhận mà không hề giải thích gì, điều đó còn khiến Đại cảm thấy buồn hơn là khi biết cô đã nói dối mình. Anh bước vào trong nhà, thấy con gái đang ngủ say trên chiếc giường đơn sơ thì chỉ muốn ôm chặt lấy con mà ôm hôn. Nhưng anh ngăn ý nghĩ đó lại, con bé còn sống sót sau đám cháy đó đúng là một điều kỳ diệu, mà người mang điều kỳ diệu ấy tới cho anh không ai khác chính là Linh. Anh có thể trách cô sao, khi cô hành động chỉ theo bản năng của một người dì yêu cháu!

Thấy Đại bế Như Ý đi ra ngoài, Linh hơi cau mày, nhưng cô cũng không hề có ý định ngăn cản. Anh đưa mắt nhìn Lâm, chỉ thấy Lâm thở ra đầy nhẹ nhõm. Anh bước tới gần nhìn cô và khẽ nói:

- Đừng nhìn anh bằng ánh mắt như thế, anh sẽ đau lắm đấy!

Và rồi không quan tâm xem biểu hiện của cô thế nào, anh lặng lẽ bước qua cô, đi ra khỏi khu trọ. Lâm thì vẫn đứng ở đó, dường như muốn nói gì mà lại không biết nên bắt đầu từ đâu. Sau cùng, anh nhìn thẳng vào mắt Linh:

- Về chuyện của Nhật Lệ, anh thực sự xin lỗi em! Em có thể cho anh biết cô ấy hiện đang ở đâu không? Anh muốn bù đắp cho mẹ con cô ấy, anh không muốn cô ấy phải chịu thiệt thòi thêm nữa.

Linh lạnh lùng nhìn vào người đàn ông mà tới giờ cô mới biết là người đã mang tới cho chị mình vô vàn đau khổ, đau khổ tới tận khi mất đi. Một mặt cô không muốn nhìn thấy anh ta, không muốn nói với anh ta lời nào, nhưng một mặt cô lại cảm thấy người đàn ông này quá đáng thương! Anh ta đáng thương vì đã không dám đứng thẳng như một người đàn ông, thẳng thắn nhìn nhận vấn đề. Khi nghĩ Đại là bố của Như Ý, cô cảm thấy người đáng thương là chị gái cô, vì đã trao lầm trái tim cho một người đàn ông không đáng tin. Cô không quá giận Đại như lúc này cô đang giận Lâm.

- Linh, anh xin em.

Thấy cô im lặng, Lâm lại nhắc lại, giọng nói đầy sự cầu khẩn.

- Muộn rồi! Anh về đi, tôi không muốn gặp lại anh thêm một lần nào nữa. Linh quay đi, định bước vào nhà, nhưng rồi cô lại nói thêm một câu:

- Còn nữa, đừng bao giờ nhận mình là cha của Như Ý, anh không xứng đâu!

- Anh…

Lâm không nói được thêm lời gì, chỉ có thể đứng nhìn cô đi vào trong nhà.

Anh hiểu, lúc này Linh có đầy đủ lý do để hận anh. Có lẽ cô cần thời gian để nguôi ngoai trước khi anh quay lại gặp cô lần nữa.

Anh muốn gặp Nhật Lệ!

Tình cảm anh dành cho Nhật Lệ hoàn toàn xuất phát từ trái tim, không giả dối, không chia sẻ. Anh đã mừng như điên khi biết tin cô có thai. Nhưng rồi áp lực từ công ty, từ vị trí của bản thân, anh đã chần chừ, hay nói đúng hơn là anh không dám thẳng thắn khẳng định những gì mình muốn và những gì mình phải bỏ. Nhật Lệ đã không chờ được anh!

Từ đầu đến cuối là anh sai. Nhật Lệ đã từ bỏ một người tuyệt vời như Đại để chấp nhận yêu anh, yêu một người của công chúng, yêu một người luôn phải ép mình thuộc về nhiều người khác. Thế nhưng tất cả những gì anh mang đến cho cô là những cuộc hẹn lỡ làng, những đêm dài chờ đợi và một lễ cưới vô cùng xa vời.

Anh có thật sự hạnh phúc với hào quang hiện tại hay không? Anh có thật sự vui vẻ khi hàng trăm cô gái vây quanh và reo hò tên anh hay không? Anh chưa bao giờ cảm thấy mình là chính mình khi là một ngôi sao điển trai, tài năng biểu diễn trước họ. Thế mà, chỉ một nụ cười của Nhật Lệ thôi đã khiến anh cảm thấy muốn là mình, không gò bó, không kiêng dè nữa.

Vậy mà anh đã để mất một cô gái tuyệt vời như thế!

Đại sẽ không tha thứ cho anh, Linh cũng không tha thứ cho anh. Kể cả đứa con gái bé bỏng kia, khi nó lớn lên, nếu nó biết chuyện này, có lẽ nó cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho anh. Ca sĩ thành danh ư? Có đáng để đánh đổi cho vị trí của một ông bố thất bại hay không?

- Lái xe đi. Chúng ta về nhà. Sẽ không ai biết chuyện này, cho tới khi chúng ta tìm được Nhật Lệ - Đại đưa tay vuốt má Như Ý sau đó nói với Lâm, giọng anh lạnh lẽo, khô khốc.

***

- Anh nói cái gì?

Một tiếng nói như hét chói tai vang lên khiến không khí trong căn phòng cách âm cũng nóng lên theo. Trang đứng bật dậy khỏi ghế, nhìn chằm chằm vào Lâm đang ngồi ở đối diện, cả người cô run lên vì giận....
« Trước1...3738394041...72Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Điều Bí Mật
» Mãi mãi là bao xa – Diệp Lạc Vô Tâm
» Vẽ em bằng màu nỗi nhớ
» Bảy ngày để nói Anh yêu Em
» Bạch mã hoàng tử
» Bí Mật Tình Yêu Phố Angel
» Bà xã nghịch ngợm, em là của anh
» Nhẹ bước vào tim anh
» Bí Mật Người Yêu Cũ
Tags:
bạn đang xem

Điều Bí Mật

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Điều Bí Mật v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất
Old school Easter eggs.