19:21 - 13/08/2015
Hừ... Dù thế nào tôi cũng không thể để thua được! Tô Hựu Tuệ! Mày phải cố lên!
Kít! Kít! Kít!
Mặt tôi đanh lại, nhấc chân lên, nặng nhọc trượt về phía trước, chân tay cứ lóng nga lóng ngóng.
“Hô hô hô... Tụi bay nhìn bà chị kia kìa, trượt kiểu gì mà kì cục, trông như con cún đi ị!”
“Nhìn giống quái thú Gidzilla (Quái vật khổng lồ hư cấu trong film, truyện tranh, video game và tiểu thuyết Nhật Bản) hơn! Không phải là trượt băng mà là đi băng, hê hê...”
Hừ hừ, lũ người nhiều chuyện! Không có việc gì thì tránh sang 1 bên hóng mát! Chỉ biết châm chọc người khác thôi à?
“Bé Hựu Tuệ, tư thế trượt băng của bé nhìn hớp hồn thật, bé tự sáng tạo ra đấy à?” Kim Nguyệt Dạ làm động tác trượt lùi thành thạo, nhìn tôi bằng nửa con mắt.
“Ơ hơ hơ hơ... Kim Nguyệt Dạ! Xem ra cậu cũng có con mắt tinh đời đấy... Đây là kiểu trượt độc quyền của họ Tô mà tôi vừa nghĩ ra đó! Thế nào, cool không?”
“Kiểu trượt độc quyền của họ Tô? Hơ hơ! Có lẽ người thường không học nổi đâu nhỉ?” Kim Nguyệt Dạ gắng gượng để không cười lăn ra.
Hừ, tên đáng ghét này dám cả gan giỡn mặt tôi.
Kít! Kít! Kít!
Xoẹt Xoẹt! Xoẹt!
“Hựu Tuệ! Hựu Tuệ! Hiểu Ảnh tới đây!”
Hiểu Ảnh?
Tôi quay đầu lại nhìn, Hiểu Ảnh đang có gắng thoát khỏi tay Lý Triết Vũ, trượt như bay đến chỗ tôi! Tôi sợ đến nỗi mặt xanh như mông nhái.
Trời ơi, chẳng lẽ ngày tàn của tôi đã đến rồi sao? Oái! Hiểu Ảnh! Con nhỏ ngốc này! Đừng có mà qua đây!
“Hiểu Ảnh! Chậm thôi...” Lý Triết Vũ vội vàng lướt theo sau.
Nhưng không kịp nữa rồi, Hiểu Ảnh ngã bổ nhào lên người tôi từ phía sau.
“Á á á...” Tôi mất thăng bằng, hai chân lao về phía trước.
Xoạt! Tôi hai chân xoạc thành hình chữ V trên sàn trượt...
Đau... Đau.. Đau quá má ơi!
“Oh! Nice action!” Kim Nguyệt Dạ đứng ngẩn tò te nhìn đọng tác biểu diễn với độ khó cao ngút của tôi.
“Ơ hơ hơ hơ... Hơ hơ... Đương nhiên!” Tôi đau đến trào nước mắt nhưng vẫn mỉm cười đáp lại.
“Hựu Tuệ, bà siêu thật đấy, còn xoạc được cả thành hình chữ V!” Hiểu Ảnh không biết chuyện còn ôm chặt cổ tôi, lắc lấy lắc để.
Ối! Con nhỏ Hiểu Ảnh! Chân tôi... Chắc lần này bản thân bất toại rồi, có lẽ nửa đời còn lại tôi phải nằm liệt giường liệt chiếu. Hu hu hu...
Tôi đau đến tím bầm mặt, quay đầu lại mặt nhăn như khỉ nhìn Hiểu Ảnh.
“Hiểu Ảnh ngoan nào! Buông Hựu Tuệ ra!”
Kim Nguyệt Dạ...
Tôi không nghe nhầm đấy chưa? Hắn không giễu cợt tôi như mọi lần mà ngược lại còn giúp tôi gỡ tay Hiểu Ảnh ra.
“Kim Nguyệt Dạ, cậu...”
“Thôi, đừng nói nữa, Hựu Tuệ, chân cô bị trầy xước cả rồi, để tôi dẫn cô ra ngoài ngồi nghỉ!”
“Ư... ừm...”
Không đợi tôi kịp trả lời, Kim Nguyệt Dạ kéo tôi đứng dậy, một tay đỡ lấy eo, một tay nhấc một bên chân tôi, rồi nhẹ nhàng bế tôi lên! Tôi mất thăng bằng, theo quán tính ôm vào cổ Kim Nguyệt Dạ.
“Woa! Nhìn hai người đẹp đôi quá đi!” Hiểu Ảnh mắt sáng quắc, đứng bên cạnh hô ầm ĩ.
Đồ ngốc Hiểu Ảnh, đừng có mà gào toáng lên, bà làm thế tôi biết giấu mặt vào đâu?
“Kim Nguyệt Dạ, mau thả tôi xuống!”
“Hựu Tuệ, cô đừng ngọ nguậy, chân tôi vẫn chưa lành hẳn đâu! Mà sao người cô nặng như heo thế... Ai dà!”
“...”
“Hựu Tuệ, không sao chứ?” Lý Triết Vũ trượt tới, nhìn thấy Kim Nguyệt Dạ bế tôi, ánh mắt bỗng sáng lên.
“Yên tâm, Vũ, vết thương cỏn con ấy mà!” Kim Nguyệt Dạ mỉm cười với Lý Triết Vũ, bế tôi trượt ra ngoài sân.
Lý Triết Vũ nhìn tôi một cái rồi không nói lời nào, lẳng lặng quay người đi.
Nhìn theo bóng Vũ trượt đi, lòng tôi có cảm giác rối bời khó tả.
...
“Hựu Tuệ... Hựu Tuệ!”
“Hở? Gì cơ...” Tôi vội vã định thần.
“Vết thương của cô tôi đã băng bó rồi, cô không sao chứ?” Kim Nguyệt Dạ cười híp mí.
“Không... không sao!”
Thịch! Thịch! Thịch!
Tôi ngây người nhìn Kim Nguyệt Dạ. Trời ơi... lại là nụ cười thiên sứ...
Không biết bao nhiêu lần tôi bị nụ cười hút hồn đó mê hoặc, để rồi tự đâm đầu vào ngõ cụt. Nhưng tại sao đến tận giờ phút này nhìn thấy nụ cười đó, tôi vẫn cứ hồn siêu phách lạc, tim đập loạn nhịp.
“Haiz, tội nghiệp mèo ú Doraemon quá!”
Mèo ú Doraemon nghĩa là sao?
Thì mặt mèo ú Doraemon ý, bị bẩn tèm lem hết rồi!”
Mặt mèo ú Doraemon bị bẩn tèm lèm? Oái, thì ra hắn đang ám chỉ hình mặt mèo máy Doraemon trên cái quần con của tôi...
Lẽ nào... Hắn đã nhìn thấy?
Kim Nguyệt Dạ chớp mắt cười gian xảo, sau đó quay người đi.
Á á á á! Kim Nguyệt Dạ! Đồ dê xồm! Tôi phải nghiền nát hắn ra thành trăm mảnh! Uổng công ban nãy tôi còn cảm động vì hắn. Tức chết mất!
“Hựu Tuệ, không sao chứ? Nghe Lý Triết Vũ nói bà bị thương hả?” Tô Cơ vội vàng cùng mấy người khác trượt ra mép sân.
Hừ, tôi không bị thương mà tôi đang muốn cuồng sát đây! Tôi tức ói máu, trợn mắt nhìn tên Kim Nguyệt Dạ.
FIVE
“Á! Mau đến xem này! Là Sun!” Hiểu Ảnh hưng phấn cực độ rú ầm lên.
Sun! Sun là cái gì vậy? Tôi liếc mắt về phía tay Hiểu Ảnh chỉ, nhìn thấy màn hình tinh thể lỏng cỡ đại ở phía sân đối diện, xuất hiện một anh chàng cực kì đẹp trai, khi cười còn lộ ra đôi lúm đồng tiền trông rất duyên. Đôi lúm đồng tiền đó khiến ai đứng cạnh cũng cảm thấy vui lây theo.
“Hi! Tôi là Sun!” Anh chàng đẹp như thiên thần đó vẫy tay mỉm cười.
“Hura! Sun kìa! Là Sun đó!”
“Sun là thần tượng của tô! Chàng trai đẹp trai hết biết luôn!”
Cả sân trượt rộn ràng lên, ai nấy đều ngừng lại, mắt chăm chú nhìn vào màn hình.
“Sun này, nghe nói cậu đang chuẩn bị quay một bộ phim mới đúng khôn?” MC cầm micrô phỏng vấn cũng háo hức không kém.
“Vâng!” Sun cười ngại ngùng đáp lại, “Bộ phim về tình yêu đầu đời, là chuyện có thực của tôi. Tôi đang tìm kiếm lại mối tình đầu đó, đây cũng là tâm nguyện từ trước tới giờ của tôi.”
“Vậy cậu có thể ‘bật mí’ đôi chút về cô gái may mắn đó không?”
MC bây giờ mới ra tay thực sự đây! Nhưng những fan hâm mộ cuồng nhiệt cũng chỉ đợi nghe điều này, nhìn đám con gái mê giai đẹp đang gào rú như điên bên dưới là biết liền.
“Tôi biết cô bé đó từ hồi học mẫu giáo, lúc nào cô ấy trong cũng nhếch nhác, vì thế toàn bị bạn bè cùng lớp hắt hủi. Nhưng không hiểu tại sao, tôi lại bị cô ấy cuốn hút. Về sau cô ấy chuyển nơi ở, tôi không còn được nhìn thấy cô ấy nữa, nhưng tới tận bây giờ...”
“Đáng ngưỡng mộ ghê! Cô bé đó là ai nhỉ?” Mọi người trên sân băng bắt đầu bàn luận rôm rả.
“Ôi! Anh Sun si tình quá! Tới bây giờ mà vẫn còn nghĩ tới cô bé đó!” Tô Cơ cũng hét ầm lên, đúng là đồ hám giai đẹp.
“Hi hi! Hiểu Ảnh rất thích Sun! Nhưng... người Hiểu Ảnh mê nhất là Tiểu Huyền Huyền cơ”, Hiểu Ảnh quay ngoắt 180 độ, lao vào lòng Lăng Thần Huyền, khiến hắn rú lên như lợn bị chọc tiết.
“Rõ nhảm!” Kim Nguyệt Dạ hừ một tiếng lạng tanh rồi nói “Ai còn nhớ tới tình cảm trẻ con hồi mẫu giáo chứ? Lại còn là cô bé nhếch nhác nữa?”
“Kim Nguyệt Dạ! Sun là người chung tình mà! Thời buổi này những người chung tình như vậy hiếm lắm ý...”
“Đúng... Đúng đó!”
Nghe thấy Tô Cơ và Hiểu Ảnh lớn tiếng phản đối, Kim Nguyệt Dạ chỉ trề dài môi.
Tôi nhìn đăm đăm lúm đồng tiền của Sun.
Ơ... có vẻ giống với...
Khuôn mặt điển trai cùng với đôi má lúm đồng tiền ấy khiến tôi bồi hồi nhớ lại quãng ngày đau khổ trước đây...
"Tiểu vũ..."
"Lại là cậu ?"
"Mình có thể làm bạn với cậu được không?"
"Tiểu vũ , đừng chơi với con nhỏ đó , nó xí tệ!”
Hình ảnh của Sun trên màn hình bỗng làm tôi nhớ tới Tiểu Vũ!
Chẳng nhẽ là cậu ta... Sao trùng hợp thế được? Từ ngày chuyển trường đến giờ tôi không còn nhìn thấy cậu ấy nữa...
Nói thật lòng, chuyện đó xảy ra cách đây khá lâu nên tôi chẳng còn nhớ nổi Tiểu Vũ trông ra sao, chắc bây giờ cậu ấy lớn lắm rồi và có lẽ cũng khác trước nhiều...
Nhưng, lúm đồng tiền của Sun...
Lòng tôi chợt dấy lên cảm giác bất an...
Chương 2: NGÔI SAO “HOÀNG TỬ” LẤP LÁNH HẠ PHÀM
Địa điểm:
Cửa trường Minh Đức
Phòng làm việc của hiệu trưởng trường Minh Đức
Nhân vật:
Tô Hựu Tuệ: Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Đức
Bạch Tô Cơ: Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Đức
Khâu Hiểu Ảnh: Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Đức
Kim Nguyệt Dạ: Nam sinh lớp 11 trường cấp III Sùng Dương
Lăng Thần Huyền: Nam sinh lớp 11 trường cấp III Sùng Dương
Lý Triết Vũ: Nam sinh lớp 11 trường cấp III Sùng Dương
Bạch Ngưng: Hiệu trưởng trường cấp III Minh Đức
Xoẹt! Xoẹt!
Vô duyên vô cớ xuất hiện
Một anh chàng tự nhận là bạn trai
ở đâu ló ra cả một minh tinh
thủa còn thò lò mũi xanh
thượng đế ơi, mùa xuân của con đến
thật rồi sao?
Đúng là số đào hoa đã đến với con rồi ư?
ONE
... Cuối cùng cũng đến ngày khai giảng năm học mới rồi! Hô hô hô, kì nghỉ hè vừa rồi, ngọc nữ Tô Hựu Tuệ này đã làm được một việc cực kì “đỉnh”, đó là hoàn thành 20 cuốn bài tập dày cộp! 20 cuốn lận đó, đời này làm gì có ai pro hơn tôi!
Ô hô hô hô... Nhưng phải nói thật lòng, cả người tôi mệt mỏi rã rời... Nhân lúc xung quanh không có người, tôi vươn vai vặn người.
“Hi, bé Hựu Tuệ, mới khai giảng mà bé đã xuống sức thế cơ à?”
Aí! Tên nào thô lỗ thế, đập vào vai tôi đau điếng! Tôi quay người lại, mắt hình tia lửa đạn... Hừ, đúng là oan gia ngõ hẹp...
“Ha ha ha ha! Hóa ra là bạn Kim Nguyệt Dạ! Ngại quá, ngại quá!” Tôi lập tức nở nụ cười độc chiêu.
“Ngại quá? Bạn Hựu Tuệ mà cũng biết dùng từ này sao?”
“Đương nhiên là... Oái, Kim Nguyệt Dạ! Cậu vừa nói gì hả?” Tức thật, tôi mắc lỡm hắn rồi.
“Hơ hơ hơ!” Kim Nguyệt Dạ cười mỉa rồi nháy mắt với tôi, “Mong học kì này được bạn Tuệ chỉ bảo thêm cho!”
Hừ, Kim Nguyệt Dạ, người cứ đợi đấy, kì này ra quyết di ngươi bẹp dí như di con gián dưới chân, Di này! Ta di này! Di xuống gót giày này! Ơ hơ hơ hơ...
“Ôi, cậu ấy đến rồi sao? Đến rồi sao?”
“Oái! Đừng đẩy tôi mà! Cậu ấy ở đâu?”
Hơ, có chuyện gì vậy?
Tiếng gào thét ỏm tỏi ngắt quãng cuộc “khẩu chiến” giữa tôi và Kim Nguyệt Dạ, hai toán người đông như kiến chen lấn nhau giữa cổng 2 trường.
Ối giời ơi! Liệu có phải tụi fan cuồng của Tam Đại Thiên Vương trường Sùng Dương không? Vừa mói khai giảng mà đã khùng dữ vậy? Hình như số lượng fan càng ngày càng đông đảo thì phải, nhiều gấp mấy lần trước đây.
Tên hồ li có bộ mặt thiên thần Kim Nguyệt Dạ này không biết đã “gài bẫy” thêm bao nhiêu bé fan đáng thương!
Chậc, còn nhớ lễ khai giảng năm ngoái, chỉ vì một phút sơ ý mà tôi bị tụi fan mê giai đè cho dẹp lép như cái bánh tráng, đôi giầy da mới toanh của tôi cũng “há mõm tắc tử” ngay tại chỗ! Lần này nên “rút” kinh nghiệm, tôi phải tránh xa lũ hám giai đẹp này càng nhanh càng tốt.
Tôi thở dài ngao ngán, đi về phía góc cuối đường.
“Á! Là cô ấy! Tô Hựu Tuệ kìa!”...
