80s toys - Atari. I still have
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Bí Mật Tình Yêu Phố Angel
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 10892
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
19:21 - 13/08/2015


Tên Kim Nguyệt Dạ đang nghỉ ngơi ở căn biệt thự của gia đình Anna để chờ đợi đề thi tiếp theo. Yeah! Cố lên nào! Đúng rồi, tôi phải tranh thủ thời gian "cày đêm” mới được! Nhưng mà... nhưng mà tên Kim Nguyệt Dạ và Anna sớm chiều bên nhau, đầu ấm má kề, liếc qua liếc lại, “tình củm” không rời. Những hình ảnh “gai mắt” ấy cứ hiện lên trong đầu tôi liên tục.

“Dạ à, đây là món ăn em làm, anh thử nếm xem!”

“Anna, không ngờ tài nấu ăn của em lại dữ dội vậy, cái dạ dày của anh hoàn toàn bị chinh phục rồi!”

“Hi hi hi hi, anh Dạ xấu ghê, anh làm cho em ngượng rồi đấy!”

...

Grừ! Tên khốn Kim Nguyệt Dạ! Con khỉ hôi háo sắc! Đồ ngụy quân tử!

Tôi tức lồng lộn vớ lấy cái bút bi trên bàn nhai ken két.

Reng reng reng! Reng reng reng!

Í? Di động reo! Lúc này còn có ai gọi tới nhỉ?

Tôi cầm di động lên, ấn nút nhận cuộc gọi.

“Xin chào, Tô Hựu Tuệ đây!”

“Bé Hựu Tuệ, lâu lắm mới gặp!”

“Kim... Kim Nguyệt Dạ? Là cậu... là cậu hả?” Không biết tại sao, tôi thấy lưỡi mình như bị thắt nút, cứng đơ lại.

“Hơ hơ... bé Hựu Tuệ, sao mà lắp bắp dữ vậy? Nghe thấy giọng tôi bé mừng đến thế cơ à?”

“Mừng ư? Ơ hơ hơ! Cậu tự đề cao mình quá đấy! Tôi nghe nói có người đang mải tĩnh dưỡng bên người đẹp, vui quá nên quên đường về rồi!” Hơ... tôi sao thế nhỉ? Tự nhiên ăn nói cạy nghiệt ghê...

“Ôi... cạy quá! Ớt gì mà cay thế? Bé Hựu Tuệ đi trồng ớt từ bao giờ đấy?”

“Cái gì? Đợi đã, ý cậu nói... tôi ghen hả? Đừng có nằm mơ!” Tôi tức đến đỏ mặt, hét toáng vào điện thoại.

“Hơ hơ! Mới một tháng không gặp mà bé Hựu Tuệ đã lên tinh thần rồi! Tối nay sáu giờ hẹn bé ở cửa công viên Clover, nhớ đến đúng giờ nhé! Bye...”

“Cửa công viên Clover? Đến đó làm gì? Này...”

“Tút tút tút...”

Tên khỉ đột Kim Nguyệt Dạ không thèm trả lời tôi đã cúp máy rồi! Hắn tự tin đến độ chắc mẩm ngọc nữ Hựu Tuệ này sẽ tới chỗ hắn hẹn sao? Hứ! Ta sẽ cho mi “leo cây”!

Nhưng... đúng 6h tối, tôi đã lởn vởn ở cửa công viên Clover.

Còn tệ hơn thế... là tôi... tôi còn trang điểm nữa!

Áo liền váy, đi tất cao cổ! He he, ăn mặc kiểu này trông tôi xinh hơn hẳn. Tôi vừa mới hồi phục lại tinh thần, không thể để tên Kim Nguyệt Dạ nhìn thấy vẻ tiều tụy của mình...

Á? Tôi bị ấm đầu rồi chắc? Sao lại nghĩ vẩn vơ thế nhỉ? Việc gì tôi phải bận tâm tên Kim Nguyệt Dạ nghĩ gì.

Nhưng mà... rõ ràng trước khi ra khỏi cửa tôi đã ngắm mình tới sáu lần trong gương, trên đường đi lại còn hồi hộp, thổn thức...

Haiz! Nể mật thằng cha đó lọ mọ gọi điện hẹn tôi, thôi thì coi như gặp mặt người khác cũng nên giữ phép lịch sự, chú ý vẻ ngoài đôi chút, hơn nữa tôi lại là Miss teen Milan Tô Hựu Tuệ! Chăm chút cho vẻ bề ngoài của mình cũng không phải làm thừa...

“Hựu Tuệ! Hựu Tuệ! Tụi tôi ở đây nè!”

Ủa? Không phải kia là Tô Cơ và Hiểu Ảnh sao? Sao 2 nhỏ lại ở đây? Lý Triết Vũ và Lăng Thần Huyền cũng có mặt! Á... đứng sát bên cạnh Kim Nguyệt Dạ là... Anna! Còn nhỏ phù thủy đó cũng mò đến cơ à...

Tôi sững người ra, do dự đi về phía họ.

“Hựu Tuệ, cô đến muộn 3’ đấy!” Anna chỉ vào chiếc đồng hồ sáng bóng trên tay với bộ mặt vô cảm.

“À... xin lỗi...” Tôi ngượng ngập vuốt tóc.

Mà quên, sao tôi phải xin lỗi con nhỏ phù thủy đó nhỉ?

“Yahoo! Ngọc nữ trường Minh Đức mà cũng tới trễ cơ đấy! Ăn mặc sành điệu thế, chắc là tưởng đi hẹn hò bí mật với Dạ hả?” Tên khỉ ngố Lăng Thần Huyền huýt sao, cười nhăn nhở, háo hức chờ đợi xem màn tẽn tò của tôi.

Hừ hừ! Tên Lăng Thần Huyền cà chớn! Không nói có ai bảo hắn câm đâu? Nhưng mà... Hựu Tuệ ơi là Hựu Tuệ, sao mặt mày đỏ như gấc thế?

“Thôi được rồi, chỉ đến muộn có chút xíu, không sao đâu?” Lý Triết Vũ mỉm cười, hắng giọng, “Hựu Tuệ này, Anna sắp tới sẽ sang nước ngoài, hôm nay chúng ta tới đây để tiễn Anna”.

Anna sắp sang nước ngoài? Sao tôi không hề biết tin sốt dẻo này nhỉ? Con nhỏ đó đi đâu vậy?

Tôi nghi hoặc nhìn lén tên Kim Nguyệt Dạ từ nãy giờ cứ đứng im như thóc.

Thấy vậy, Kim Nguyệt Dạ chỉ nhếch lông mày cười, nhưng hắn vẫn chẳng nói lời nào.

“Tiểu Tuệ! Xem ra số cô cũng may mắn chán! Danh hiệu Miss teen Milan cô ngang nhiên ẵm trọn, bây giờ tình địch của cô là tôi lại sắp biến mất tăm. Ông nội tôi muốn tôi sang Canada du học, chuyến bay tối nay...” Anna đi nhẹ nhàng như con mèo đến bên cạnh tôi, nở nụ cười ác ma độc chiều, mặt vênh váo nhìn tôi.

“Ha ha ha! Anna, cô đừng khách sáo thế! Chúc cô lên đường bình anh! Mà này, tới Canada cần phải chú ý đến cử chỉ lời nói của mình, nghe nói kẻ xấu bên đó đầy rẫy! Tiếc thật, tôi cũng muốn nhường ngôi Miss teen Milan cho cô lắm cơ! Thời gian vừa qua cô nhường cho tôi bao nhiêu là vận hên...”

Nghe tôi nói với giọng đầy khiêu khích, Anna không hề có chút phản ứng nào, chỉ mỉm cười rồi quay đầu nhìn Kim Nguyệt Dạ:

“Trong thời gian tôi vắng mặt, gửi tạm Kim Nguyệt Dạ ở chõ cô vậy. Đợi đến bao giờ về nước, tôi sẽ tới đòi lại! Lúc đó đừng có mà đổi mặt không trả nhé!”

Gửi tạm? Con nhỏ phù thủy đó coi tôi là cái két bảo hiểm chắc?

“Nhưng mà an toàn là trên hết, cái này thì tôi phải lấy đi!” Anna nói đoạn bỗng quay người lại, ôm cổ Kim Nguyệt Dạ!

...

Oái! Lợi dụng sàm sỡ! Lợi dụng sàm sỡ! Đừng có nhìn!

Hừ... không biết con nhỏ Anna còn định “mi” tên Kim Nguyệt Dạ bao lâu nữa? Ức nhất là tên Kim Nguyệt Dạ háo sắc đó cũng không hề đẩy nhỏ ta ra.

Tôi tức đến nổ đom đóm mắt, lúc đưa mắt lên nhìn mọi người xung quanh, ai nấy đều như bị điểm huyệt, mồm miệng há hốc, chỉ thiếu chút nữa rớt hàm răng xuống đất.

“Hơ hơ hơ! Anna, cô muốn tôi chết sớm hả? Cố nhìn xem, ánh mắt bé Hựu Tuệ sắc như dao thế kía, thiếu chút nữa là gây án mạng đó...” Lát sau, Kim Nguyệt Dạ mời bật cười, đẩy Anna ra khỏi người.

“Xin lỗi nhé, Dạ!” Anna nháy mắt tinh nghịch, làm động tác cúi người xin lỗi “Gửi cậu ở chỗ Hựu Tuệ tôi không an tâm lắm, nhưng mà nụ hôn đầu đời của cậu đã thuộc về tôi rồi, tôi đi Canada cũng an tâm!”

“...”

“Thôi chào mọi người nhé! Ông nội đang đợi tôi ở nhà! Sau này sẽ có dịp gặp lại! Bye bye!” Anna vuốt lại mái tóc, rồi vẫy tay với chúng tôi.

Chưa đi được vài bước, Anna đột nhiên quay người lại, hét lên với tôi đang đứng tức run người:

“Tô Hựu Tuệ... lần trước cô cứu tôi, coi như tôi nợ cô! Cảm ơn nhé!”


FOUR

“Eo ôi! Không ngờ trên đời lại có loại con gái như vậy! Đúng là được mở rộng tầm mắt!” Tô Cơ trợn trò mắt nhìn theo bóng Anna, tức giận lẩm bẩm.

“Ha ha ha! Không sao đâu Tô Cơ, đời này thiếu gì loại người mặt dày hơn cả da voi, thích gì làm nấy, không thèm để ý xem ngwofi khác nghĩ gì, kệ cô ta đi!” Tôi cố “nuốt” cục tức xuống, cười nhạt tiếp lời Tô Cơ.

“Ủa? Bé Hựu Tuệ này... bé định nói chuyện chúng ta đã từng bất chấp tất cả, “mi” nhau trên phố Angel trước mặt bàn dân thiên hạ chứ gì?

“...”

Grừ... Thằng cha chết băm chết vằm này! Chuyện nhục nhã ấy mà hắn vẫn toang toác nói ra được! Hắn đứt mất dây thần kinh xấu hổ rồi chắc?

“Hơ hơ... bé Hựu Tuệ đỏ mặt rồi kìa! Nom ngộ ghê!”, Kim Nguyệt Dạ cười ranh mãnh ló đầu về phía tôi.

Lại là mùi hương bạc hà thơm thoang thoảng... Chết thật! Tim tôi đập như gõ mõ. Tôi vội vã quay người lại.

“Tôi... tôi đi về đây!”

“Hựu Tuệ, vừa mới đến mà đã đòi về rồi à?” Lý Triết Vũ dịu dàng nói.

Hừ! Đang lẽ tôi không nên đến đây mới đúng!

“Đừng về mà Hựu Tuệ, Hiểu Ảnh năn nỉ đấy! Chúng ta đến cong viên Clover trượt băng đi.” Hiểu Ảnh phấn khích giơ tay lên, hét to đến nỗi inh cả tai.

Không phải chứ? Tôi há hốc mồm như cá ngão đớp mồi... Trượt băng là vết thương lòng chí mạng đối với những người có khả năng giữ thăng bằng siêu kém như tôi! Lòng tôi rối bời như mớ bòng bong. Có chết tôi cũng không đi đâu.

“Tôi... tôi thấy khó chịu trong người...” Phải vờ vịt đau yếu, tránh đi là hơn.

“Bé Hựu Tuệ này, hay là ngay cả trò trượt băng dễ ợt bé cũng không biết?” Kim Nguyệt Dạ chỉ cần nói một câu là trúng ngay tim đen của tôi, tuy âm lượng không cao nhưng đủ xuyên thấu người tôi.

“Ai... ai bảo tôi không biết trượt băng!” Tôi vội vã lấp liếm, bị tóm được đuôi mà vẫn cố cãi cùn.

“Vậy chúng ta cùng đi cho vui! Yeah, trượt băng thôi!” Kim Nguyệt Dạ cười hớn hở rồi nháy mắt với tôi, thản nhiên khoác một cánh tay lên vai tôi.

“Này, Kim Nguyệt Dạ, tôi cảnh báo cậu, bỏ ngay tay ra!” Mặt tôi đỏ dừ, tim đập bình bịch như máy nổ, trợn mắt như hung thần nhìn bộ mặt tỉnh bơ của hắn.

Nhưng mà hắn coi lời hăm dọa của tôi như gió thoảng ngoài tai, cũng chẳng hề để ý đến thái độ chống đối quyết liệt của tôi, cứ thế lôi tôi đi xềnh xệch.

“Hay lắm! Hay lắm! Đã ra ngoài thì phải đi chơi cho đã đời!” Mọi người đều phấn khích cực độ, hét lên sung sướng sau lưng chúng tôi.

Tôi cố giãy giụa đến đâu cũng không thắng ngọn lửa nhiệt tình đang cháy hừng hực của mọi người. Đã thế tôi còn bị ten Kim Nguyệt Dạ vác như bao tải tới sân trượt băng ở công viên Clover. Tôi đành nuốt nước mắt đi chiếc giày trượt băng vào.

Hôm nay sân trượt ít người. Cả khoảng không trắng xóa phía trước khiến tôi thấy nhức mắt. Sân rộng thế này biết trượt đi đâu?

Oạch!

Hu hu hu... Đau quá!

Tôi vừa xoa chiếc mông bị nện xuống đất đến lần thứ 20, vừa lẩm bẩm thề sau này có chết cũng không đi trượt băng nữa.

Trò này đúng là khắc tinh của tôi! Mang tiếng đeo giày trượt mà thời gian bò lê bò càng trên đất của tôi còn nhiều hơn thời gian trượt. Điên tiết nhất là hôm nay tôi lại mặc váy.

Híc.. Mau mau kiếm cớ đào tẩu thôi!

Nghĩ đoạn, tôi dựa vào lan can bao bên ngoài sân, mặt mày như đưa đám định trượt về phía chiếc ghế đá gần đó.

Xoạt! Vèo vèo...

Bỗng nhiên có một bóng người lao tới, chắn ngang đường đi của tôi. Tôi giật bắn mình, suýt té ngửa trên sân băng.

“Kim Nguyệt Dạ! Đừng có cản đường tôi!” Tôi cáu tiết gào lên.

“Hơ hơ hơ! Không ngờ Miss Teen Milan lúc cáu trông dữ tợn ghê!” Kim Nguyệt Dạ lại còn cười kiểu ác ma, nhìn tôi chế nhạo.

“Ai... ai bảo tôi cáu? Chẳng qua hôm nay tôi không được khỏe!” Tôi lí nha lí nhí đáp lại.

“Ồ, ra thế! Vậy có dám thi với tôi không? Người thua cuộc phải mời bữa tối!”

“Dám chứ sao không? Đừng có mà coi thường tôi! Tô Hựu Tuệ này không phải là con rùa rụt cổ nhé!”

Ôi thánh thần ơi, tôi chỉ muốn cắn vào lưỡi mình. Thế này thì khác nào tôi tự đào hố chôn mình! Cầu trời cho tên Kim Nguyệt Dạ vẫn chưa khỏe hẳn.

“Ok, ai trượt 3 vòng xung quanh sân băng về trước thì thắng!”

“Được... được thôi!”

Tôi đã trót dại cưỡi lên lưng cọp mất rồi.

Xoạt!

Híc, chắc là lúc tôi cầu nguyên, ông trời còn bận ăn cơm, tôi vừa mới dứt lời, tên Kim Nguyệt Dạ đã nhẹ nhàng lướt phăng phăng trên sân băng như một cơn gió.

Oái! Sao hắn trượt nhanh thế nhỉ? Tưởng hắn vẫn chưa hồi phục hẳn chứ?...
« Trước1...7576777879...160Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Anh Hận Anh Yêu Em
» Anh là thiên thần hay ác quỷ? (New Version)
» Ánh trăng nói đã lãng quên
» Anh yêu em, 1m45 ạ!
» Bà xã nghịch ngợm, em là của anh
» Bạch mã hoàng tử
» Bạn gái của thiếu gia
» Bảy ngày để nói Anh yêu Em
» Bên nhau trọn đời
» Bí Mật Tình Yêu Phố Angel
1234...789»
Tags:
bạn đang xem

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất