Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Bí Mật Tình Yêu Phố Angel
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 10980
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
19:21 - 13/08/2015


“Hộc hộc…” Một lúc sau, trong giếng vang lên tiếng thở khe khẽ của Kim Nguyệt Dạ, “Yên tâm! Tôi không ngố như cô đâu, tôi đã lấy được rêu rồi…”

Gì cơ? Đã lấy được rêu rồi?

Tôi chết lặng người, hai chữ “thất bại” cứ đeo đẳng tôi mãi không thôi.

Bực thật… Việc gì tôi phải rỗi hơi đi lo lắng cho hắn. Đã chẳng được gì lại còn bị hắn mỉa mai.

Tôi không cam tâm,mở mắt trừng trừng nhìn hắn, tưởng chừng chỉ cần tên Kim Nguyệt Dạ đắc ý thò đầu ra khỏi giếng, tôi sẽ lao đến nhấn hắn xuống giếng cho chết ngộp thì thôi.

Nhưng… lâu vậy rồi vẫn chua thấy hắn lên…

Tôi cảm thấy có gì đó không ổn… Kim Nguyệt Dạ đã lấy được rêu thì phải lên ngay chứ.

“Kim Nguyệt Dạ… Cậu lấy được rêu rồi sao vẫn chưa lên?”

“…”

Trong giếng không có tiếng trả lời.

Bộp! Bộp!...

Tôi thấy đầu và mặt mình bị cái gì đó lành lạnh rơi vào. Tôi ngước mắt lên nhìn bầu trời đen kịt.

Từng hạt mưa rơi xuống khuôn mặt tôi, xuyên thấu trái tim tôi.

Sao Kim Nguyệt Dạ vẫn chưa lên?

“Kim Nguyệt Dạ… Kim Nguyệt Dạ… Cậu trả lời tôi đi!”

“Tô Hựu Tuệ, cô đừng có làm ồn…” Giọng nói yếu ớt vọng lên từ dưới giếng. Là tiếng của Kim Nguyệt Dạ!

Nghe thấy Kim Nguyệt Dạ trả lời, tôi bình tĩnh lên rất nhiều.

Rẹt rẹt rẹt!

Ánh chớp loé lên chiếu sáng giếng cổ. Tôi nhìn thấy một cánh tay từ từ thò lên khỏi thành giếng, rồi lại một cánh tay khác cũng thò lên…

“Kim Nguyệt Dạ… Tay phải của cậu bị… bị thương à? Cậu có trụ nổi không?”

“Hơ hơ hơ… Tôi… không sao…” Giọng Kim Nguyệt Dạ hơi run run.

“Kim Nguyệt Dạ! Kim Nguyệt Dạ! Cậu mau đi!” Tôi như ngồi trên đống lửa, hét ầm lên.

Cơn mưa như hoà cùng tiếng thét của tôi, càng lúc càng năng hạt.

Nhưng… nhưng tôi chỉ nghe thấy tiếng thở dốc của Kim Nguyệt Dạ. Lẽ nào… hắn chẳng còn sức để nói?

Tiếng sét rền vang như xé toạc bầu trời, xé nát cả những đám mây đen. Trời đổ mưa ào ào.

Ánh sáng chiếu sáng rực cả khu giếng cổ, khó khắn lắm Kim Nguyệt Dạ mới thò được nửa người ra. Măt hắn đau đớn, mệt mỏi.

Kim Nguyệt Dạ bỗng trượt tay, cả người suýt nửa rơi xuống giếng, may mà còn cánh tay kia bám vào thành giếng.

Chết thật! Tay phải của hắn bị thương rất nặng.

Tim tôi bị bóp nghẹt, toàn thân hoá đá.

Nhờ ánh sáng tia chớp vừa nãy, tôi phát hiện ra… dây thừng cột vào phiến đá giữ Kim Nguyệt Dạ đã bị đứt…



TWO

“Chị Hựu Tuệ!”

Đúng lúc tôi lâm vào tuyệt vọng, không biết phải làm thế nào thì một giọng nói quen thuộc vang lên.

“Tiểu Dực?... Là Tiểu Dực ư?” Người từ phía sau đi đến chính là Tiểu Dực. Nhìn thấy vị cứu tinh xuất hiện, tôi phấn khích hét ầm lên.

“Chị Hựu Tuệ! Chị không sao chứ!” Mắt Tiểu Dực bỗng sáng quắc, chạy như tên bắn đến cởi trói cho tôi.

Tôi lắc mạnh cái đầu đang ong lên. Gắng sức mở to mắt nhìn bàn tay đang cố bám trên thành giếng của Kim Nguyệt Dạ.

“Tiểu Dực! Mau lên! Mau đi cứu Kim Nguyệt Dạ! Cậu ấy sắp không chịu nổi rồi… sắp rơi xuống giếng…”

“Kim Nguyệt Dạ ư?” Tiểu Dực kinh ngạc nhìn tôi.

Tôi cứ tưởng Tiểu Dực sẽ chạy nhanh đến bên giếng, nắm chặt tay Kim Nguyệt Dạ để kéo lên. Nhưng không ngờ cậu ta lại đờ người ra nhìn về giếng cổ, đứng chôn chân một lúc lâu.

“Tiểu Dực? Cậu sao thế? Mau đi cứu Kim Nguyệt Dạ!” Tôi lo lắng hét to.

“Nhưng chị Hựu Tuệ… Tại sao em lại phải cứu Kim Nguyệt Dạ?” Giọng Tiểu Dực có vẻ uất ức.

Cái gì? Tiểu Dực đang nói gì thế?

Lời của Tiểu Dực như mũi tên xuyên vào tim tôi. Đau quá!

“Chị đang thi đấu với anh ta mà, nếu anh ta chết, chị sẽ là người chiến thắng cuối cùng… Như vậy chẳng phải sẽ tốt sao?” Giọng Tiểu Dực không còn dễ thương như mọi khi mà trái lại vô cảm đến đáng sợ.

“Không! Không phải!” Tôi lặng người đi. Đúng thế, nếu không có Kim Nguyệt Dạ, tôi sẽ là người chiến thắng duy nhất, nhưng tôi không muốn Kim Nguyệt Dạ chết, tôi không muốn nhìn thấy Kim Nguyệt Dạ chết…

Rầm!

Tia chớp lé sáng trên bầu trời đêm. Cả bầu trời dường như rung chuyển. Ánh chớp loang loáng chiếu khuôn mặt của Tiểu Dực.

Trời ạ! Không ngờ Tiểu Dực lại có suy nghĩ như vậy? Đây là Tiểu Dực mà tôi biết sao? Mặt cậu ta trắng bệch, ánh mắt xa lạ, cứ như… biến thành một người hoàn toàn khác…

“Tiểu Dực, tôi xin cậu… Tôi xin cậu mau đi cứu Kim Nguyệt Dạ! Cậu ấy không thể trụ nổi nữa rồi!” Mặc dù là trước mặt là một làn nước dày đặc, tôi không thể nhìn rõ giếng cổ. Nhưng tôi biết… Kim Nguyệt Dạ đang đuối sức…

Dây thừng bị đứt, nước dưới giếng lại sâu, nếu Kim Nguyệt Dạ bị trượt chân ngã xuống giếng thì không thể cứu được nữa…

Ào ào ào…

Mưa càng ngày càng dữ dội. Nước mưa bắn hết lên người tôi, khiến tôi không tài nào mở mắt được.

“Lúc anh Vũ chết, chị cũng khóc như vậy sao?” Tiểu Dực dường như cam nhận được sự đau đớn, tuyệt vọng của tôi. ánh mắt cậu ta hơi bối rối, nhưng chỉ trong phút chốc, cậu ta vô cùng phẫn nộ, nói như chất vấn, “Đối với chị, Kim Nguyệt Dạ và anh Vũ đều quan trọng như nhau, hay Kim Nguyệt Dạ mới là người quan trọng nhất?”

Câu nói của Tiểu Dực khiến tim tôi đau nhói.

Cậu ta hận Kim Nguyệt Dạ! Hận Kim Nguyệt Dạ đạ hại chết Lý Triết Vũ…

Tôi cũng tùng hận Kim Nguyệt Dạ, nhưng…

Ánh mắt tôi hướng về giếng cổ. Cảm ơn trời đất, tôi vẫn nhìn thấy ngón tay Kim Nguyệt Dạ đang cố bấu vào thành giếng.

“Tiểu Dực, Vũ không thể quay về được nữa… Nhưng… tôi không thể đứng trơ mắt nhìn Kim Nguyệt Dạ biến mất khỏi cuộc đời mình.”

Lòng tôi nóng như lửa đốt, đã thế dây thừng thắt lại chặt vào ngực tôi, khiến tôi cảm thấy khó thở, ngực muốn nổ tung.

“Không…!” Tiểu Dực từ tù ngước đầu lên. Từng hạt mưa táp lên khuôn mặt trắng bệch của cậu ấy rồi lăn trên má, rơi xuống cổ. Nhìn thoáng qua tưởng đó là những giọt nước mắt, “Chính Kim Nguyệt Dạ đạ hại chết anh Vũ! Anh ta phải trả giá…”

“Không Tiểu Dực, cậu hãy nghe tôi nói!” Tôi cố gắng vận dụng hết khả năng biểu đạt của mình để thuyết phục Tiểu Dực, “Nếu… nếu như Vũ còn sống, nhất định cậu ấy sẽ không để cho Kim Nguyệt Dạ chết! Tiểu Dực, cậu hãy tin tôi…”

“Nhưng em căm thù anh ta! Chính anh ta cũng thừa nhận hại chết anh Vũ! Cũng vì muốn thắng mà làm hại chị! Anh ta là kẻ xấu xa!” Tiểu Dực dường như không nghe thấy lời tôi nói, trái lại còn cao giọng, nổi khùng giơ nắm đấm lên.

“Tiểu Dực!” Tôi nhắm mắt lại, hét lên, “Cậu đã hứa sẽ thay Vũ chăm sóc và bảo vệ tôi, giúp tôi sống vui vẻ, có đúng không?”

“Ơ…” Lúc này Tiểu Dực mới sực tỉnh, quay sang nhìn tôi, sau đó gật đầu quả quyết.

“Nếu như Kim Nguyệt Dạ chết trước khi tôi điều tra ra chân tướng sự việc, vậy thì cả đời này… tôi không thể nào sống vui vẻ được.”

“…” Tiểu Dực đột nhiên im lặng. Thái độ Tiểu Dực từ giận dữ chuyển sang lưỡng lự, bất an.



Tôi và Tiểu Dực đều im lặng. Nước mưa hoà lẫn nước mắt khiến phía trước tôi nhạt nhoà. Tôi không còn nhìn rõ Tiểu Dực nữa.

Rầm…

Bóng tối bao phủ khắp nơi, ánh chớp lại loé sáng bên giếng cổ. Lúc này trên thành giếng chỉ còn lại ba ngón tay.

“Không!” Tôi hét lên trong tuyệt vọng,” Kim Nguyệt Dạ! Nếu cậu bỏ tôi ở lại, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu, cả đời tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu.”

Tiếng mưa rơi lẫn với tiếng gào thét của tôi, giống như một bức màn u tối giăng ngay trước mặt, khiến tôi cảm thấy nghẹt thở. Tôi nghẹn ngào đưa mắt cầu cứu Tiểu Dực.

Cuối cùng, Tiểu Dực khẽ cúi đầu, chầm chậm… chầm chậm… đi về phía Kim Nguyệt Dạ.

“Ưm!”

Đột nhiên tiếng kêu khe khẽ của Kim Nguyệt Dạ vọng từ dưới giếng lên. Tiểu Dực bước tới bên giếng, nhanh như cắt tùm lấy tay Kim Nguyệt Dạ. Đầu óc tôi rối tung rối mù…

“Tiểu Dực, Kim Nguyệt Dạ…”

“Chị Hựu Tuệ, em… em nắm được tay anh ta rồi.”

Nắm… nắm được tay Kim Nguyệt Dạ rồi ư?

Nghe thấy Tiểu Dực nói vậy, tim tôi đang ngừng đập dường như sống lại.

Không sao rồi! Không sao rồi! Kim Nguyệt Dạ, cậu đúng là ngốc. Vừa rồi còn dám mắng tôi ngốc, cậu thì hơn tôi chắc? Nếu… nếu hôm nay cậu rơi xuống giếng, thì cả đời này tôi không tha thứ cho cậu.

Tôi thấy mình hoàn toàn kiệt sức, mệt mỏi dựa vào cây. Nước mưa hắt lên mặt tôi rồi rơi xuống đất.

Đợi đã… chuyện gì thế này?

Sao lúc nắm lấy tay Kim Nguyệt Dạ đến giờ, Tiểu Dực vẫn giữ nguyên tư thế đó? Tại sao cậu ta không kéo Kim Nguyệt Dạ lên? Cậu ta còn chần chừ gì nữa?

“Chị Hựu Tuệ…”

Thịch thịch thịch!

“Hoá ra… Lúc anh Vũ… bị rơi xuống giếng… cũng giống như thế này sao…”

Thịch! Thịch! Thịch! Thịch!

“Thực ra… em rất muốn anh ta… phải nếm trải cảm giác đau đớn của anh Vũ lúc đó…”

Tiểu Dực cúi thấp đầu. Tôi không nhìn rõ nét mặt của Tiểu Dực, nhưng nhũng lời cậu ta lẩm bẩm khiến tôi hoang mang tột độ.

“Tiểu Dực! Đừng mà!” Tôi muốn gào to để ngăn lại, nhưng tất cả đã quá muộn…

Bụp!

Một tiếng rơi lạnh tanh từ dưới giếng cổ bay đến tai tôi. Máu trong người tôi đông cứng lại.

Rẹt rẹt rẹt!

Ánh chớp chiếu loang loáng lê người Tiểu Dực. Tôi trợn tròn mắt nhìn cậu ta từ từ đứng dậy, nhưng bàn tay đã không còn túm lấy tay Kim Nguyệt Dạ nữa, không còn gì cả…

Tôi thất thần nhìn về giếng cổ, đầu óc quay cuồng như phát điên. Họng tôi nghẹn cứng lại, không thốt lê lời…

“Kim Nguyệt Dạ… Kim Nguyệt Dạ…”

Mưa vẫn vô tình trút xuống ào ào, gió lớn gào thét bên tai tôi, dường như muốn huỷ diệt cả thế giới này.

Tán cây trên đầu nghiêng ngã trong gió bão, giống như con quái vật giơ ngọn roi sắt quất mưa vào…

Nước mưa vã lên người tôi, thấm sâu vào tận tim tôi.

Tôi như một con rối bị đứt dây, trước mắt chỉ là một màu đen kịt, không có chút ánh sáng và hi vọng…



THREE


Dạ đã mãi mãi ra đi rồi sao? Vậy là tất cả đều kết thúc…

Một bóng trắng bất chợt lướt qua rồi dừng lại trước mặt rồi.

Mắt tôi không còn nhìn thấy gì nữa. Tôi hoảng sợ ngước đầu lên, giống như người bị treo lơ lửng trên vách núi cố bám lấy chút hi vọng cuối cùng, dùng hết sức bình sinh lao đến bên cạnh cí bóng trắng đó rồi hét to lên:

“Cứu cậu ấy! Xin cậu hãy cứu cậu ấy!”

Giọng nói thảm thiết của tôi giống như lưỡi o nhọn hoắt, xé rách cả không gian. Bóng trắng đó sững lại, dường như hiểu được ý tôi, lo như bay về giếng cổ.

Cứu cậu ấy!... Cứu Kim Nguyệt Dạ!... Cứu cậu ấy!...

Tôi dùng tòn bộ sức lực nhìn chằm chằm về phí miệng giếng, nhưng cơn mưa như chẳng khác nào bức màn dày đặc chắn trước mặt tôi.

“Hựu Tuệ! Hựu Tuệ!”

“Hựu Tuệ! Có chuyện gì vậy?”

“Ai trói bà vào cây thế này?”

Tô Cơ! Hiểu Ảnh! Còn cả Lăng Thần Huyền nũa…

Những giọng nói quen thuộc vang lên khiến tôi nhìn thấy một tia hi vọng.

Tốt quá! Mọi người đều đã đến! Kim Nguyệt Dạ được cứu rồi! Mau cứu cậu ấy…...
« Trước1...152153154155156...160Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Lời chúc phúc của Odin
» Gặp em dưới mưa xuân
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
» Đạo tình
» Nợ em một đời hạnh phúc
» Ngồi khóc trên cây
» Công tắc tình yêu
» Đợi anh ở Toronto
» Nếu không phải là anh
» Mắt Híp Và Môi Cuốn Lô
1234567»
Tags:
bạn đang xem

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất
Polly po-cket