Insane
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Bí Mật Tình Yêu Phố Angel
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 8816
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
19:21 - 13/08/2015


Tôi cảm thấy mình sống lại từ cõi chết, nhưng những tiếng nói xung quanh cứ xa dần… Trước mặt chỉ còn một màu trắng xoá…

“Cầm dây thừng lại đây!”

Trong lúc mơ hồ, tôi nhìn thấy cái bóng trắng vừa nãy đang đứng bên giếng cổ, quay đầu lại hét lớn với chúng tôi.

Tô Cơ, Hiểu Ảnh, còn cả Lăng Thẩn Huyền… Bọn họ làm sao vậy?...

Vỉ sao ba người họ vẫn đứng đờ ra một chỗ, trợn tròn mắt nhìn cái bóng trắng, không nói nổi câu nào…

“Huyền! Mau lên! Mau mang dây thừng trói Hựu Tuệ ra đây! Tô Cơ, Hiểu Ảnh, hai cô chăm sóc Hựu Tuệ nhé!”

“Ơ… Được… Được!”

Không khí đang bị ngưng đọng bỗng bắt đầu chuyển động. Trong lúc hoang mang, tôi nghe thấy một giọng nói ấm áp…

Lúc trấn tĩnh lại, tôi mới phát hiện mình đã được cởi trói, ngồi thẫn thờ trên mặt đất.

Xoạt!

Một tiếng động vang lên, Lăng Thần Huyền cuối cùng đã kéo được Kim Nguyệt Dạ lên khỏi giếng.

Đầu tôi nặng trình trịch, mí mắt nặng trĩu. Nhưng tôi vẫn nhìn thấy… Kim Nguyệt Dạ.

Kim Nguyệt Dạ đã được cứu lên rồi!

“Mau đẩy nước trong người cậu ấy ra.” Lại là giọng nói ấm áp đó. Giọng nói này nghe rất quen… rất quen… tại sao mỗi lần nghe thấy giọng nói này tôi lại cảm thấy an tâm hơn nhiều…

Lăng Thần Huyền cúi người, ấn bụng Kim Nguyệt Dạ một cái, hai cái, ba cái…
Kim Nguyệt Dạ, cậu nhất định phải sống…

Tôi đang im lặng cầu nguyện, đột nhiên nhìn thấy… người Kim Nguyệt Dạ bắt đầu có phản ứng, hắn ọc ra toàn nước giếng.

“Ư…” Kim Nguyệt Dạ nằm trên đất thở thoi thóp, người hơi động đậy, mắt từ từ mở ra.

May quá… Kim Nguyệt Dạ không sao rồi! Nhưng tại sao hắn lại ngây người ra như bị điện giật thế kia? Hắn nhìn thấy cái gì à?

Tôi nhìn theo ánh mắt của Kim Nguyệt Dạ, một luồng sáng lướt qua…

Lần này… cuối cùng tôi cũng đã nhìn rõ… Trước mắt tôi hiên lên một bóng môt người toả ra ánh sáng thuần khiết.

Khuôn mặt sáng hồng, tròng mắt màu cà phê dịu dàng…

Không! Không!

Tôi muốn nói cho mọi người biết, tất cả những gì xảy ra ban nãy chỉ là một giấc mơ, nhưng khuôn mặt ấy quá dỗi quen thuộc, không biết bao nhiêu lần trong giấc mơ tôi nhìn thấy, không biết bao nhiêu lần tôi cầu khẩn được nhìn thấy, nhưng… nhưng…

Tôi thở gấp, đầu óc bắt đầu hỗn loạn. Tôi cố gắng mở to mắt ra để nhìn rõ hơn, nhưng cả ngưởi tôi mất hết cảm giác, lăn ra ngất xỉu…

Hình bóng ấy vẫn khắc sâu trong kí ức tôi…

Không thể nào… Không thể nào… Tô Hựu Tuệ, nhất định mày nằm mơ rồi… Và đã là giấc mơ thì sẽ có lúc phải tĩnh lại…



FOUR


“Hựu Tuệ! Bà mau tỉnh lại đi!”

“Tô Cơ! Tô Cơ ơi! Hựu Tuệ tỉnh rồi!”

Híc… Ồn ào thật… Tiếng nói này của Tô Cơ và Hiểu Ảnh?

Bị ai đó lay liên tục, tôi choàng tỉnh, nhìn thấy Tô Cơ và Hiểu Ảnh mặt mày lo lắng ngồi cạnh tôi.

Đúng rồi, Kim Nguyệt Dạ!

Tim tôi nhói lên, hắn có làm sao không? Nhưng tôi vừ ngước đầu đã bắt gặp một tròng mắt cà phê.

Là nụ cười dịu dàng… Lẽ nào tôi lại bị ảo giác?

“Hựu Tuệ, em độ này thế nào?” Giọng nói ấm áp xuất hiện trong giấc mơ của tôi không biết bao nhiêu lần. Đây là ảo giác hay tôi nằm mơ?

Tôi ngồi ngây như phỗng, đầu óc trống rỗng.

“Hựu Tuệ! Bà làm sao thế?”

“Hựu Tuệ, bà đừng có doạ tôi! Hu hu hu!”

“Hựu Tuệ!”

Tô Cơ và Hiểu Ảnh đứng bên cạnh sợ hết hồn. Mặt hai nhỏ trắng bệch, cứ nắm lấy vai tôi lắc liên tục. Cả người tôi đờ ra nư khúc gỗ, một lúc lâu sau mới hoàn hồn.

“Hựu Tuệ, là tôi, Lý Triết Vũ đây!” Chủ nhân tròng mắt màu cà phê đó nhìn tôi trìu mến. Nụ cười của cậu ấy giống như ánh sáng từ thiên đường chiếu rọi trái tim tôi. Nhưng lúc này tôi lại…

“Lý Triết Vũ… Không… Cậu không phải là Lý Triết Vũ!” Tôi vừa lẩm bẩm vừa căng mắt nhìn chằm chằm người mặc bộ đồ trắng đúng trước mặt.

“Hựu Tuệ! Bà sao vậy? Ngay cả Lý Triết Vũ mà bà cũng không nhận ra à?” Tô Cơ ngạc nhiên cúi người xuống, tròn mắt nhìn tôi như thể muốn kiểm tra xem óc tôi có bị rơi con ốc nào không.

“Lẽ nào Hựu Tuệ mất trí nhớ, không còn nhớ người quen thuộc trước đây?” Hiểu Ảnh cắn ngón tay, hai mắt tròn vo nhìn tôi, “Như kịch bản phim ấy…”

“Được rồi, được rồi! Hiểu Ảnh, bà đừng nói bừa. Tránh ra xem nào!” Thấy Hiểu Ảnh đang tò mò dí sát mặt về phía tôi, Tô Cơ kéo nhỏ ta ra phía sau. Lúc này, tôi đã nhìn rõ hơn người con trai có tròng mắt màu cà phê ấy. Tiếng Tô Cơ văng vẳng bên tai: “Hựu Tuệ, bà nhìn cho rõ đi, người này là ai? Bà đừng có bảo không biết cậu ấy!”

“Cậu…” Tôi trợn tròn mắt, có lẽ chỉ số IQ bây giờ của tôi chỉ bằng không, đầu óc choáng váng.

“Tô Hựu Tuệ, cô có bị khùng không?” Lăng Thần Huyền chỉ vào người có tròng mắt màu cà phê rồi lườm tôi, “Nghe cho rõ đây, người đứng trước mặt cô chính là Lý Triết Vũ.”

Nghe Lăng Thần Huyền nói vậy, cả người tôi như bị sét đánh, hoa mắt chóng mặt.

“Hựu Tuệ, tôi về rồi đây.” Chủ nhân tròng mắt màu cà phê tiến lại gần tôi, tôi xây xẩm cả mặt mày. Tôi chẳng còn nghe thấy mọi người xung quanh nói gì, bên tai chỉ vang lên một giọng nói duy nhất, giọng nói ấm áp quen thuộc.

“Lý Triết Vũ?...” Tôi sửng sốt nhìn vào tròng mắt màu cà phê đối diện, “Nhưng Vũ… Cậu ấy đã… đã…”

“Tôi luôn ở bên em, Hựu Tuệ!”

Luôn ở bên tôi ư?

Nghe thấy câu nói đó, cả người tôi như bị chấn động, hốt hoảng nhìn cậu ấy. Mắt tôi càng lúc càng trợn trừng…

“Lý Triết Vũ?... Là cậu thật sao…” Tôi tự lảm nhảm một mình, sống mũi cay cay nước mắt ứa ra.

“Ừ!” Lý Triết Vũ mỉm cười, khẽ gật đầu. Cậu ấy cúi người xuống, giơ tay ra, dùng lòng bàn tay ấm áp của mình lau nước mắt cho tôi, dường như lau đi cả cảm giác bất an của tôi.

Lòng bàn tay ấm áp… có mùi thơm dìu dịu… Không sai, đúng là Lý Triết Vũ.

“Lý Triết Vũ… Lý Triết Vũ… Lý Triết Vũ!” Cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Lý Triết Vũ, tôi hoang mang nhìn vào đôi mắt màu cà phê ấy, cuối cùng không thể kìm lòng, nắm chắt lấy tay Lý Triết Vũ.

“Lý Triết Vũ! Đúng là cậu! Đúng là cậu! Cậu trở về rồi… Cậu trở về rồi…”

“Ừ, tôi đã về…” Lý Triết Vũ nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng.

Tôi chợt nhớ lại hôm ở dưới giếng cổ…

“Hựu Tuệ, tôi sẽ luôn ở bên em!”

Câu nói dịu dàng của Lý Triết Vũ như phá vỡ kí ức bị khép kín bấy lâu trong tôi. đầu óc tôi quay mòng mòng.

Mùi cỏ thơm dịu dàng len lỏi khắp không gian, mang lại cho tôi cảm giác thanh thản, yên bình.

“Khụ… Khụ… Khụ…”

Tiếng ho đột nhiên vang lên khiến tôi sực tỉnh. Lúc quay đầu lại, tôi nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch của Kim Nguyệt Dạ. Hắn loạng choạng đứng dậy.

“Kim Nguyệt Dạ, cậu mau đi đi! Tôi không muốn nhìn thấy mặt cậu.” Lăng Thần Huyền hậm hực nhíu mày, lùi về phía sau vài bước.

“Dạ, tay cậu có sao không?” Lý Triết Vũ mỉm cười, giơ tay lên vỗ nhè nhẹ vào vai Dạ.

“Tôi… không sao, chỉ bị thương ngoài da thôi.” Ban đầu Kim Nguyệt Dạ lặng người đi nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, giơ cánh tay bị thương lên, khẽ lắc đầu.

“Vũ… Sao cậu… lại thoát ra được?” Kim Nguyệt Dạ nắm chặt tay Lý Triết Vũ, vì xúc động quá nên giọng hơi run run.

“Ha ha ha, nói ra thì dài dòng lắm, tôi…”

“Đợi đã!” Lăng Thần Huyền không thể nhẫn nhịn hơn nữa, giơ tay ra ngăn giữa Lý Triết Vũ và Kim Nguyệt Dạ, lên tiếng cắt ngang câu chuyện, “Vũ! Kim Nguyệt Dạ không còn giống như trước nữa, đừng nói chuyện với cậu ta.”

“Không còn giống như trước? Huyền, cậu đang nói linh tinh gì vậy?” Nụ cười của Lý Triết Vũ dường như đông cứng lại, cậu ấy hết nhìn Lăng Thần Huyền rồi lại nhìn Kim Nguyệt Dạ, “Vẫn là Dạ trước đây mà!”

“Không đúng!” Lăng Thần Huyền nổi điên, xông đến đẩy Kim Nguyệt Dạ ra, đứng chắn ngay trước mặt Lý Triết Vũ. “Cậu ta hiện giờ cấu kết với tên Sun, chỉ vì kho báu mà trở mặt với mọi người, thậm chí việc cậu mất tích cũng liên quan đến cậu ta…”

“Huyền! Đủ rồi đó!” Lý Triết Vũ đột nhiên nghiêm giọng khiến mọi người đều ngây ra.

Lăng Thần Huyền kinh ngạc quay lại nhìn Lý Triết Vũ, không hiểu mình vừa nói sai điều gì.

Lý Triết Vũ nhìn Lăng Thần Huyền và Kim Nguyệt Dạ, rối thở dài. Cậu ấy đột nhiên quay người đi, kéo Lý Chấn Dực đang đứng im lìm một góc đến trước mặt Kim Nguyệt Dạ và Lăng Thần Huyền.

“Huyền! Tôi không biết quảng thời gian tôi rời khỏi đây mọi người đã xảy ra chuyện gì, nhưng chuyện lần trước ở dưới đáy giếng, tôi phải cảm ơn Dạ mới đúng.”

Cảm ơn Dạ ư?

Lý Triết Vũ vừa dứt lời, tôi, Tô Cơ và Hiều Ảnh ngơ ngác nhìn nhau. Lăng Thần Huyền đang tức điên người bỗng ngẩn ra, tròn xoe mắt nhìn Lý Triết Vũ.

Lý Triết Vũ nhìn tôi và Lăng Thần Huyền, sau đó bắt đầu kể với giọng rất trầm tĩnh:

“Hôm ở dưới giếng, do không cẩn thận nên tôi bị Sun khống chế. Vì muốn cứu tôi nên Dạ mới mở cửa đá chặn nước ngầm. Sau đó, cũng chỉ vì mở đường cho tôi chạy thoát mà Dạ bị cả đám thuộc hạ của Sun đánh ngất đi.”

“Hoá ra anh ấy cứu anh sao?” Tiểu Dực lặng người đi và nhìn Kim Nguyệt Dạ với vẻ ngạc nhiên.


Lăng Thần Huyền cũng không dám tin vào tai mình, mắt trợn ngược lên.

“Đúng thế! Tiểu Dực, em nghe cho kĩ đây, nếu lần này vì em mà Dạ bị thương, anh sẽ không bao giờ tha thứ cho em. “Lý Triết Vũ lạnh lùng quay đầu lại nhìn Tiểu Dực. Tôi chưa thấy vẻ mặt Lý Triết Vũ đáng sợ như thế bao giờ.

Ngay cả Tiểu Dực cũng biết Lý Triết Vũ đang rất giận, cậu ta cúi đầu ngại ngùng:

“Xin lỗi anh Vũ! Đều là lỗi của em cả. Sau khi xem nhật kí của anh, em mới phát hiện ra có một cô gái rất quan trọng với anh. Thế là em quyết định thay anh bảo vệ cô ấy.”

Mới tôi run lên bần bật, không dám tin những gì mình nghe thấy.

“Em cố ý mượn nhật kí của anh làm thư để tiếp cận với chị Hựu Tuệ. Em đi đến phòng tập piano – nơi anh em mình từng luyện đàn, tới cả cánh đồng hoa oải hương… Em muốn chị Hựu Tuệ mãi mãi nhớ về anh!... Sau này em tường Kim Nguyệt Dạ hại anh nên đã nghĩ cách báo thù giúp anh… Em xúi giục mọi người trong trường phản đối anh Dạ. Hôm ở bến xe bus, anh Dạ chỉ đẩy nhẹ, nhưng em đã cố tình trượt ngã để bị thương. Hôm bỏ phiếu cũng chính em sắp xếp mời chú của anh Dạ đến. Cả hôm nay nữa… dây thừng buộc trên người anh Dạ cũng do em tháo, em muốn anh ấy phải đền tôi…”

Lời nói của Tiểu Dực chẳng khác nào quả bom phát nổ, khiến tất cả đều chết sững người.

Nhìn Tiểu Dực cúi đầu ăn năn, tôi không thể chấp nhận sự thật tàn khốc này. Tất cả những việc này đều do cậu ta sắp xếp sao? Nhìn bề ngoài Tiểu Dực đáng yêu, thuần khiết như vậy, ai ngờ chính là người đứng sau giật dây mọi chuyện. Đây là sự thật sao?

“Em biết sai rồi! Xin lỗi, em không nên lừa gạt mọi người. Xin lỗi anh Kim Nguyệt Dạ, em đã hiểu nhầm anh. Mọi người muốn trừng phạt em thế nào cũng được.”

Tiểu Dực cúi gục đầu. Tất cả những lời cậu ấy nói đều như nhát dao cứa vào tim tôi…

Không thể trách cậu ta hết được, bởi vì chính chúng tôi cùng nghi ngờ, bỏ mặc Kim Nguyệt Dạ?

“Chị Hựu Tuệ…” Tiểu Dực ngoan ngoãn quay về đứng bên cạnh Lý Triết Vũ. Nhìn thấy mặt tôi thẫn thờ như người mất hồn, cậu ta sụt sịt, “Chị… đừng giận Tiểu Dực nhé!”...
« Trước1...153154155156157...160Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái [Ver 2]
» Yêu nhầm chị hai... được nhầm em gái
» Yêu đi để còn chia tay
» Yêu anh hơn cả tử thần
» Vợ ơi là vợ!
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
» Vị gió Praha ( Prague )
» Về nơi đáy mắt trong
» Vẽ em bằng màu nỗi nhớ
» Truyện cổ tích Mèo và Sói
1234...789»
Tags:
bạn đang xem

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất