XtGem Forum catalog
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Ánh trăng nói đã lãng quên
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 9054
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
11:37 - 15/08/2015


Rồi cô ấy cười nói:

- Mình nói với cậu một chuyện nhé, chắc chắn cậu nghĩ mình trẻ con, cậu còn nhớ hồi học năm thứ nhất Quân Lương bị mất một chiếc váy không? Thực ra là do mình ném vào thùng rác.

Chuyện này tôi vẫn còn nhớ. Quân Lương không thích đồ của hãng ấy. Mỗi lần đi mua sắm, đi ngang qua showroom của hãng này là cô ấy lại hấm hứ, cười nhạo những thứ thêu hoa và ren rực rỡ mà chỉ có những cô gái nhà quê mới thích.

Nhưng một ngày cô ấy lại phá lệ, mua một chiếc váy của hãng này. Chúng tôi đều thừa nhận chiếc váy thật sự rất đẹp. Cô ấy chỉ mặc một lần, vì lúc ăn cơm không cẩn thận làm dính dầu mỡ nên đã cởi ra để giặt.

Ngày hôm sau, lúc cô ấy đi rút quần áo, trên sân thượng có treo rất nhiều quần áo nhưng không có chiếc váy ấy.

Vì chuyện này mà Quân Lương vô cùng tức giận, đứng trên sân thượng chửi rất nhiều câu khó nghe. Nhưng cô ấy lại không biết rốt cuộc ai lấy trộm. Tôi đã an ủi cô ấy, kẻ ăn trộm nhất định sẽ mặc nó, nhất định chúng ta sẽ bắt được kẻ đó!

Nhưng chờ từ mùa hè đến mùa đông cũng không thấy ai mặc chiếc váy ấy. Cô nàng Quân Lương có rất nhiều váy đẹp cũng nhanh chóng gạt chuyện này sang một bên, hoàn toàn không nhớ gì đến nó nữa.

Không ngờ lâu như vậy rồi mà tôi lại biết được chuyện liên quan đến chiếc váy ấy qua Đường Nguyên Nguyên.

Trông cô ấy có vẻ ngượng ngùng nhưng lại giống như thở phào nhẹ nhõm. Nghĩ cũng phải, giấu lâu như vậy, chắc chắn bản thân cô ấy cũng khó chịu.

- Suy nghĩ của mình lúc ấy... bây giờ nghĩ lại thật ấu trĩ. Tô Quân Lương rất giàu, không bận tâm đến một chiếc váy. Nhưng mình có thể vứt một chiếc, cô ta sẽ ít đi một chiếc.

Lúc nói câu ấy, Đường Nguyên Nguyên nói rất nhỏ, giống như chột dạ và hổ thẹn, lại giống như sợ tôi sẽ nói ra những lời lẽ không hay. Nhưng tôi cầm thìa, ngây người một lúc lâu, nhưng cuối cùng chỉ mỉm cười với cô ấy:

- Mình hiểu.

Thật sự tôi hiểu.

Cảm giác này giống như hồi nhỏ chưa làm xong bài tập, sợ cô giác phê bình nên lén chạy đi xé vở bài tập của người khác để đổi lấy sự cân bằng tâm lý.

Tôi mỉm cười với Đường Nguyên Nguyên:

- Cậu yên tâm đi, mình sẽ không nói với Quân Lương, dù sao thì chuyện cũng đã qua rồi.

Đường Nguyên Nguyên nhìn tôi rất lâu, sau đó nói:

- Tống Sơ Vi, trước đây mình không biết, thực ra cậu có ánh mắt rất lương thiện.

Tôi sững người, sao câu nói này lại quen vậy nhỉ? Tôi đã nghe thấy ở đâu rồi nhỉ?

Lúc nhìn thấy Viên Tổ Vực ở cổng ký túc xá nữ, nghi vấn của tôi đã hoàn toàn được giải đáp. Đúng vậy, chính là câu anh ta đã nói: "Tống Sơ Vi, em có một đôi mắt rất biết lắng nghe".

Tính ra cũng đã lâu rồi tôi và Viên Tổ Vực không gặp nhau rồi. Chúng tôi đi men theo hồ nhân tạo trong trường. Anh đút tay vào túi, khuôn mặt lúc nhìn nghiêng ẩn chứa cảm giác cô đơn.

Gió khẽ thổi làm mặt hồ gợn sóng, bỗng nhiên Viên Tổ Vực nói một câu ngoài chủ đề:

- Trường em thật đẹp.

Tôi cúi đầu, không biết phải nói gì. Anh cũng không bận tâm đến phản ứng của tôi mà nói tiếp:

- Hồi anh mới thôi học, sáng nào cũng thức dậy, thậm chí có lúc còn mặc đồng phục đeo cặp sách chạy ra ngoài như mọi khi... Nhưng lúc mở cửa anh lại tỉnh lại, biết là mình đang mơ.

Tôi dừng bước, lặng lẽ nhìn anh.

Mái tóc của anh lúc nào cũng cắt rất ngắn, từng sợi rõ ràng. Anh đã từng nói những anh chàng đẹp trai thật sự không cần phải để mái che... Bình thường lúc nào anh cũng cười khì khì, không nghiêm túc chút nào, cũng chưa bao giờ giống... một người nào đó đã từng nói một vài câu khiến tôi rất cảm động nhưng tôi có thể cảm nhận được một cách rõ ràng sự tin tưởng của anh đối với tôi.

Niềm tin rất khó xây dựng nhưng rất dễ bị đạp đổ.

Bỗng nhiên anh ngượng ngùng gãi đầu:

- Ha ha, sao anh lại nhắc đến những chuyện ấy nhỉ? Đúng là phong cảnh trường em rất đẹp, khiến đầu óc anh u mê.

Tôi mỉm cười, đang định nói: "Thực ra sau này có cơ hội, anh vẫn có thể học tiếp mà", nhưng tôi vẫn chưa kịp nói thì anh bỗng chuyển chủ đề:

- Chuyện kia em nghĩ thế nào rồi?

- Á? - Tôi ngây người nhìn anh.

- Em đừng có mà giả vờ mất trí. Chuyện hôm ấy anh nói với em, em suy nghĩ thế nào rồi?

Tôi lấy lại bình tĩnh, chuyện anh nói là chuyện tôi làm bạn gái của anh!

Trần Chỉ Tình xuất viện vào cuối tuần. Thời tiết rất đẹp, ánh nắng rực rỡ, hai hàng cây bên đường ở bệnh viện tỏa mùi hương thơm nhẹ. Cô ấy ngồi trên xe lăn, để mặc cho bố mẹ đẩy đi. Đến cổng bệnh viện, cô ấy nhìn thấy Đỗ Tầm.

Không ngờ vẫn còn được gặp lại người này.

Khoảng thời gian tĩnh dưỡng ở bệnh viện, ngày nào Trần Chỉ Tình cũng nhìn chằm chằm vào dịch truyền, từng giọt từng giọt theo ống dẫn chảy vào cơ thể mình, trộn lẫn với máu, chầm chậm, giống như thời gian cứ chầm chậm trôi đi.

Khoảng thời gian này, cô ép mình không được nghĩ tới Đỗ Tầm, không được nghĩ tới người đã cướp đi Đỗ Tầm, càng không được nghĩ tới cú nhảy can đảm và kiên quyết ấy.

Nhưng càng ép mình không được nghĩ thì những cảnh tượng ấy lại càng in đậm trong tâm trí cô, dường như chỉ cần nhắm mắt là sẽ nhìn thấy chúng nhe nanh, giơ vuốt lao về phía cô.

Lúc đầu cô còn khóc, khóc đến xé ruột xé gan, khóc đến nỗi gối ướt sũng cũng không chịu thôi... Dần dần, muốn khóc cũng không khóc được, và nhận ra thực ra không có ai đồng cảm với mình, không có ai đứng ở góc độ của mình để trách móc đôi nam nữ đã làm hại mình.

Bệnh nhân ở giường bên cạnh vốn định khuyên cô nhưng càng nói càng khiến Trần Chỉ Tình phát điên lên. Cô ấy nói:

- Cô gái à, thay vì nói người khác hại cô, chi bằng nói cô tự hại mình...

Trước ánh mắt lạnh lùng của Trần Chỉ Tình, bệnh nhân kia cũng không chủ động nói với cô câu nào nữa.

Các người sẽ gặp báo ứng! Nằm trên giường bệnh, Trần Chỉ Tình căm phẫn nghĩ.

Không ngờ sẽ gặp Đỗ Tầm, Trần Chỉ Tình và bố mẹ cô đều vô cùng ngạc nhiên.

Từ sau hôm bị đuổi ra khỏi bệnh viện, Đỗ Tầm không có cơ hội gặp Trần Chỉ Tình. Bất cứ lúc nào anh muốn đến thăm đều bị cô Trần chửi bới đuổi đi.

Giáo sư Trần đã từng nhìn thấy Đỗ Tầm đi đi lại lại ở cổng bệnh viện. Ông đã rất thích chàng trai này. Ông cũng rất hy vọng vào tình yêu giữa con gái mình với Đỗ Tầm. Nếu không xảy ra chuyện này, có lẽ Đỗ Tầm sẽ là cậu con rể rất lý tưởng trong mắt ông.

Lúc nhìn thấy ông, Đỗ Tầm cúi người từ xa, chuẩn bị đi nhưng đã bị ông gọi lại.

Suy cho cùng ông cũng là người học cao, qua bao nhiêu ngày bình tĩnh suy nghĩ, ông cũng hiểu không thể hoàn toàn trách một mình Đỗ Tầm. Bao nhiêu năm nay con gái ông được sống trong môi trường yên bình. Từ nhỏ tới lớn chưa gặp trở ngại nào, khả năng chịu đựng rất kém. Đó mới chính là căn nguyên dẫn đến việc nó làm ra chuyện cực đoan như vậy.

Giáo sư Trần nhìn Đỗ Tầm, thở dài rồi nói:

- Cũng không thể trách một mình cháu được.

Đây là cuộc nói chuyện giữa hai người đàn ông. Sau khi nghe thấy câu nói ấy, Đỗ Tầm cảm thấy như trút bỏ được tâm trạng nặng nề kìm nén bấy lâu trong lòng, nước mắt cũng tuôn trào.

Lúc này Trần Chỉ Tình nhìn thấy anh, dường như giữa hai người bị ngăn cách bởi một lớp kính, chỉ có thể nhìn nhau trong nhạt nhòa.

Cô bắt đầu cười khẩy:

- Đỗ Tầm, anh còn dám xuất hiện trước mặt tôi?

Đỗ Tầm nhìn cô, ánh mắt ẩn chứa nỗi buồn sâu lắng. Anh không biết mình có thể nói với cô những gì hoặc làm gì mới có thể khiến cô dễ chịu hơn một chút.

Trần Chỉ Tình không chút cảm kích, cô cười rồi rớt nước mắt.

- Đỗ Tầm, anh hãy nhớ đấy, tôi thành ra thế này đều là do anh hại tôi!

2 – Hết nợ rồi? Vậy cô tát tôi một cái, tôi đi quyến rũ bố cô được không?

Nếu thật sự Thượng đế có mắt, vậy thì chuyện xảy ra với mấy người chúng tôi tối hôm ấy đủ để làm thành một vở kịch náo nhiệt.

Từ nhỏ đến lớn tôi luôn là một người tính tình nóng nảy, đặc biệt là trong vấn đề tình cảm. Dường như tôi mãi mãi không bao giờ học được cách giải quyết vấn đề một cách ôn hòa.

Tối hôm ấy, một người bị sự thẳng thắn của Viên Tổ Vực ép đến nỗi không thể trốn tránh như tôi đã nói với anh: "Thôi đi, không thể đâu".

Nhìn vẻ mặt của anh, tôi không biết được câu trả lời này có nằm trong dự tính của anh không nhưng tôi nghĩ nếu đã nói đến mức này rồi thì không bận tâm đến chuyện tàn nhẫn thêm một chút. Có một số chuyện dứt khoát sẽ tốt cho cả hai!

Nghĩ như vậy, tôi đâu còn bận tâm đến cảm giác của anh. Bệnh cũ của tôi lại tái phát:

- Viên Tổ Vực, chẳng phải chúng ta rất vui vẻ sao? Anh có chuyện gì không vui thì nói với em. Em có chuyện gì không vui cũng nói với anh. Như thế chẳng phải rất thoải mái sao. Việc gì anh phải làm như thế? Anh khiến em rất phiền muộn đấy, biết không?

Thấy anh không nói gì, tôi càng mạnh dạn hơn:

- Hơn nữa không phải là anh không biết, em và Cố Từ Viễn mới chia tay chưa được bao lâu, lúc này đâu thể lại bắt đầu tình yêu được. Anh đừng ngốc nữa...

Anh vẫn không nói gì. Tôi ngừng một lát, cuối cùng đưa ra chiêu độc nhất:

- Em luôn coi anh là bạn tốt. Anh hiểu ý của em...

- Ừ, anh hiểu rồi. - Anh chậm rãi nói.

Bỗng chốc chúng tôi không nói gì nữa.

Thấy anh quay người bước đi, tôi tưởng rằng chuyện này coi như đã qua. Sau mấy hôm chúng tôi lại có thể nói chuyện vui vẻ như không có chuyện gì xảy ra, cùng nhau ăn cơm. Suy cho cùng, cuộc sống rất tẻ nhạt, cần có một người bạn.

Nhưng bỗng nhiên anh quay người lại, nhìn tôi nói:

- Là vì anh nghèo ư?

Cuối cùng Quân Lương và Đỗ Tầm cũng bớt chút thời gian cùng nhau ăn bữa cơm. Nhưng không biết vì sao cả hai người đều thấy không ngon miệng.

Đĩa mỳ Ý xốt cà chua trước mặt Quân Lương bị cô ấy dùng dĩa khuấy tung cả lên. Cô ấy nhìn đĩa mỳ rối như tơ vò, không còn một chút khẩu vị nào. Dáng vẻ ấy của cô khiến Đỗ Tầm vốn đang cố vui vẻ một chút cũng buông dao dĩa xuống.

- Em sao vậy? - Đỗ Tầm kiên nhẫn hỏi cô.

Sao ư? Quân Lương cười khẩy trong lòng. Đúng là nực cười, lẽ nào anh không biết em làm sao?

Nhưng cô không nói ra câu ấy mà nhìn ra ngoài cửa sổ. Đèn điện vụt sáng khiến thành phố càng rực rỡ hơn.

Đỗ Tầm lại hỏi:

- Rốt cuộc em sao vậy?

Câu nói này giống như dây dẫn được châm ngòi nổ, đột nhiên Quân Lương bùng phát:

- Anh hỏi em làm sao, anh nói xem em làm sao. Dĩ nhiên là em không vui, hơn nữa rất không vui!

Từ lần đứng trên đường rửa vết thương cho Đỗ Tầm đến nay, Quân Lương không còn rơi một giọt nước mắt nào vì những chuyện ấy. Nhưng không khóc không có nghĩa là cơn sóng trong lòng đã lắng xuống. Chẳng qua là chúng biến thành sóng ngầm mà thôi.

Sau khi biết tin Đỗ Tầm đến đón Trần Chỉ Tình ra viện, Quân Lương có cảm giác như có thứ gì đó chặn ở lồng ngực, vô cùng khó chịu.

Là sinh viên khoa dẫn chương trình phát thanh - truyền hình, khi Quân Lương dùng tiếng phổ thông gầm lên với Đỗ Tầm đã gây chú ý với rất nhiều người trong nhà hàng.

Khoảng thời gian này, tính cách điềm tĩnh vốn có của Đỗ Tầm dù nhiều hay ít cũng bị ảnh hưởng bởi những biến cố. Trong hoàn cảnh mọi chuyện đều không như ý, sự oán thán của Quân Lương khiến anh cảm thấy không thể nhẫn nhịn được nữa....
« Trước1...282930313233Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái [Ver 2]
» Yêu nhầm chị hai... được nhầm em gái
» Yêu không hối tiếc
» Yêu đi để còn chia tay
» Yêu anh hơn cả tử thần
» Xu Xu đừng khóc
» Vợ ơi là vợ!
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
» Vị gió Praha ( Prague )
» Về nơi đáy mắt trong
1234...91011»
Tags:
bạn đang xem

Ánh trăng nói đã lãng quên

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Ánh trăng nói đã lãng quên v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất