Những hương vị cocktail
Bình chọn: 501
Bình chọn: 501
Lần đầu tiên tôi thấy tuổi mười bảy còn nhỏ bé biết bao...
Ngày thứ tư
Ít nhất tôi cũng không phụ công bố mẹ tin tưởng, tôi đi vài trường đại học của Sing để hỏi về học bổng. Chiều thì đi chợ Bugis mua quà cho lũ bạn. Ngày hôm sau là tôi sẽ về. Và tôi nói với Đăng đêm cuối cùng trước khi về nhà tôi cũng không muốn ngủ. Anh cười, đưa tôi ra biển. Tôi đã nghe nhiều về vẻ đẹp của biển Sing nhưng giờ mới tận mắt nhìn thấy. Những bãi đá thoai thoải trải dài đến cuối trời. Cát mịn màng và sạch bong đến mát rượi cả chân. Mưa lại bắt đầu rơi xuống êm ả. Người ta nói nếu hai người cùng thấy mưa ở biển thì nhất định sẽ không bao giờ quên nhau. Tôi tự mỉm cười. Chúng tôi bỏ dép, đi bộ dọc bờ biển nói chuyện.
- Sao, Sing vui chứ em?
- Vui lắm anh!
- Em sang sống sẽ không thấy vui thế nữa đâu, vì em đang đi chơi nên thấy thế đó!
- Thật sao, có lẽ thế thật, có lẽ vì tâm trạng của em đến bây giờ vẫn còn dồn dập quá!
- Mà chuyện về cái vé là thật sao, bọn quỷ cái cũng nhắng thật đấy!
- Thì anh biết chúng nó rồi mà!
- Ừ. Đôi khi anh cũng nhớ phết, em bảo chúng nó thế!
- Haha, vậy thì anh về chơi đi, mình lại đi ra Nhà Thờ uống trà đá.
Anh im lặng. Rồi nhìn tôi cười:
- Có chứ. Nhớ Hà Nội lắm, chịu thế nào được đi lâu. Đất nào giữ được chân mình bằng nơi sinh ra mình. Anh đã mất thời đại học ở quá xa rồi. Bây giờ chọn Sing để học thạc sĩ cũng có lý do gần nhà mà.
Tôi im lặng, nhưng có cái gì đấy đập rộn ràng. Tiếp tục bước đi trên cát về phía biển... Tháng tám rồi, Hà Nội bây giờ là yêu lắm. Bắt đầu có lá. Bắt đầu người ta bắc ghế ra ngồi cửa nhà tán chuyện. Là những đêm trăng sáng nhất năm gió thổi mát lắm. Sao mà nhớ thế.
Người ta phải đi để mà nhớ. Thế thì tôi sẽ rời Sing để nhớ Sing, để nhớ biển Sing đêm nay đẹp lắm, và để nhớ anh. Tôi vừa sống những ngày đẹp nhất của tuổi mười bẩy. Có đôi khi người ta không cần nhắm mắt, mà vẫn thấy mình đang mơ.
Ngay khi đó, máy của anh vang lên bản nhạc chuông "I'm a flirt", Đăng nhấc máy. Rồi đưa cho tôi:
- Của em đấy! Vy gọi.
Tôi ngạc nhiên tột độ, nó gọi cho tôi làm quái gì vào giờ này.
- Alôha. Sao thế mày?
- Mày nên về nhanh... - giọng nó vẫn còn run...
Và...
Những ngày phía trước bao giờ cũng là những ngày dài...Mọi chuyện sẽ ổn, vấn đề là ta phải chờ đợi.
Minh Nhật
Tôi im lặng, trong lòng vẫn ngổn ngang suy nghĩ: "Có lẽ bố nghe tin tôi là con trai sẽ vui hơn gấp bội hơn việc tôi đã đỗ Đại học". Từ ngày bé, tôi đã nghĩ là bố không yêu tôi. Sau khi cướ[…]
Truyện ngắn
Sắp rớt cái mỏ rồi kìa, cha nội! Mến nguýt dài. Dường như chẳng để tâm đến sự khó chịu của cô bạn, Long vẫn tay chống cằm, mắt mơ màng, mỏ há hốc nhìn ra xa xôi. Tuyệt như thiên thần ấy. L[…]
Truyện ngắn

Audio Ôi! Trời sắp sập rồi. Chính mắt tôi trông thấy, chính tai tôi nghe thấy. Một phần bầu trời còn rớt trúng đầu tôi đây này. […]
Truyện ngắn

Thấy thầy vui vẻ, rạng rỡ, chúng tôi nhìn nhau cười và cảm thấy hạnh phúc lây. Ấm áp làm sao! Thầy rất thích vẽ < hiển nhiên, vì là giáo viên dạy vẽ mà!>. Chúng tôi rất thích xem thầy vẽ.[…]
Truyện ngắn
Chúng mình đã làm bạn với nhau mười mấy năm rồi, ngần ấy năm mối quan hệ của chúng ta không quá vồn vã cũng không quá hờ hững, đủ để chúng ta ngồi lại với nhau kể cho nhau nghe biết bao kỉ n[…]
Tâm Sự
Con dâu nói : "Nấu nhạt tý bà lại chê nhạt nhẻo, giờ nấu mặn chút bà lại bảo nuốt không vô, rốt cuộc bà muốn sao đây?" Mẹ nhìn thấy con trai vừa về đến nhà, một câu không rằng bèn gắp thức ă[…]
Truyện ngắn
...những người sợ làm tổn thương người khác lại bị chính những người mình yêu thương nhất làm tổn thương... Anh! Người ta nói "tình yêu như một trò cúp bắt". Nếu thật sự là vậy e vẫn muốn, […]
Tâm Sự

Một người bạn bí ẩn một câu chuyện bất ngờ một người không bao giờ quên... 1. Trở về nhà từ lớp luyện thi vẽ kiến trúc, Quân rẽ sang đoạn đường ngược chiều. Việc này xảy ra không thường[…]
Truyện ngắn