Những hương vị cocktail
Bình chọn: 514
Bình chọn: 514
Lần đầu tiên tôi thấy tuổi mười bảy còn nhỏ bé biết bao...
Ngày thứ tư
Ít nhất tôi cũng không phụ công bố mẹ tin tưởng, tôi đi vài trường đại học của Sing để hỏi về học bổng. Chiều thì đi chợ Bugis mua quà cho lũ bạn. Ngày hôm sau là tôi sẽ về. Và tôi nói với Đăng đêm cuối cùng trước khi về nhà tôi cũng không muốn ngủ. Anh cười, đưa tôi ra biển. Tôi đã nghe nhiều về vẻ đẹp của biển Sing nhưng giờ mới tận mắt nhìn thấy. Những bãi đá thoai thoải trải dài đến cuối trời. Cát mịn màng và sạch bong đến mát rượi cả chân. Mưa lại bắt đầu rơi xuống êm ả. Người ta nói nếu hai người cùng thấy mưa ở biển thì nhất định sẽ không bao giờ quên nhau. Tôi tự mỉm cười. Chúng tôi bỏ dép, đi bộ dọc bờ biển nói chuyện.
- Sao, Sing vui chứ em?
- Vui lắm anh!
- Em sang sống sẽ không thấy vui thế nữa đâu, vì em đang đi chơi nên thấy thế đó!
- Thật sao, có lẽ thế thật, có lẽ vì tâm trạng của em đến bây giờ vẫn còn dồn dập quá!
- Mà chuyện về cái vé là thật sao, bọn quỷ cái cũng nhắng thật đấy!
- Thì anh biết chúng nó rồi mà!
- Ừ. Đôi khi anh cũng nhớ phết, em bảo chúng nó thế!
- Haha, vậy thì anh về chơi đi, mình lại đi ra Nhà Thờ uống trà đá.
Anh im lặng. Rồi nhìn tôi cười:
- Có chứ. Nhớ Hà Nội lắm, chịu thế nào được đi lâu. Đất nào giữ được chân mình bằng nơi sinh ra mình. Anh đã mất thời đại học ở quá xa rồi. Bây giờ chọn Sing để học thạc sĩ cũng có lý do gần nhà mà.
Tôi im lặng, nhưng có cái gì đấy đập rộn ràng. Tiếp tục bước đi trên cát về phía biển... Tháng tám rồi, Hà Nội bây giờ là yêu lắm. Bắt đầu có lá. Bắt đầu người ta bắc ghế ra ngồi cửa nhà tán chuyện. Là những đêm trăng sáng nhất năm gió thổi mát lắm. Sao mà nhớ thế.
Người ta phải đi để mà nhớ. Thế thì tôi sẽ rời Sing để nhớ Sing, để nhớ biển Sing đêm nay đẹp lắm, và để nhớ anh. Tôi vừa sống những ngày đẹp nhất của tuổi mười bẩy. Có đôi khi người ta không cần nhắm mắt, mà vẫn thấy mình đang mơ.
Ngay khi đó, máy của anh vang lên bản nhạc chuông "I'm a flirt", Đăng nhấc máy. Rồi đưa cho tôi:
- Của em đấy! Vy gọi.
Tôi ngạc nhiên tột độ, nó gọi cho tôi làm quái gì vào giờ này.
- Alôha. Sao thế mày?
- Mày nên về nhanh... - giọng nó vẫn còn run...
Và...
Những ngày phía trước bao giờ cũng là những ngày dài...Mọi chuyện sẽ ổn, vấn đề là ta phải chờ đợi.
Minh Nhật

Thậm chí khi Brian 17, còn tôi 16, tôi vẫn phải để mắt trông nom anh ấy. Bạn có thể nghĩ rằng anh tôi có bất ổn gì đó về tâm lý hay thể chất – không, anh ấy chẳng làm sao cả. Chỉ là do khi […]
Truyện ngắn

Cậu chầm chậm nhấp từng ngụm sữa rồi hỏi: "Cháu phải trả cho cô bao nhiêu ạ?" Một cậu bé nghèo làm nghề bán hàng rong để kiếm tiền học. Một ngày nọ nhận thấy mình chỉ còn mỗi một hào mà bụn[…]
Truyện ngắn
Con dâu nói : "Nấu nhạt tý bà lại chê nhạt nhẻo, giờ nấu mặn chút bà lại bảo nuốt không vô, rốt cuộc bà muốn sao đây?" Mẹ nhìn thấy con trai vừa về đến nhà, một câu không rằng bèn gắp thức ă[…]
Truyện ngắn
Ờ! Mẹ lại quên mất... Người mẹ nhếch nụ cười méo xệch. Người mẹ còng lưng xuống mảnh ruộng, đôi tay thoăn thoắt nhổ từng búi cỏ mọc nham nhở. Trời nắng cháy, mồ hôi bà đổ ướt cả tấm lưng á[…]
Truyện ngắn

Yêu đơn phương người cũ, có buồn không?
Yêu một người không yêu mình nữa thực ra cũng chỉ là một dạng cố chấp đến đau lòng mà thôi. Thực ra, thứ tình đơn phương đau khổ nhất không phải là mối tình âm thầm chỉ biết giữ trong lòng […]
Truyện Blog

Audio Nếu một ngày tình cờ gặp một cô gái cao 1m50. Bạn sẽ trông thấy một nụ cười tươi, ánh mắt thân thiện và cảm giác quen thuộc như bạn đã từng gặp cô ấy đâu đó trong cuộc đời mình. […]
Truyện Blog

Bố bảo bố hết đau rồi, còn bảo mọi chuyện rồi cũng qua hết, vì thời gian nhiệm màu lắm. Mẹ bắt đầu làm dâu năm 18 tuổi. Gia đình nhà nội thuộc diện khá giả trong làng nhưng mọi tài sản đều[…]
Truyện ngắn

Không đến nỗi mà vẫn cô đơn... Vỗ đầu lên con Wave xì, mình ngậm ngùi: "Lần sau, có nàng rồi tao sẽ đưa mày đi thả phanh!" Con chiến mã xanh dương nằm im như ấm ức. Vậy là kế hoạch phượt 3[…]
Truyện Blog