Những hương vị cocktail
Bình chọn: 513
Bình chọn: 513
- Buồn không? – Ngân hỏi.
- Không.
- Thôi đừng chối.
- Tao không chối.
- Mày chỉ nói dối.
- Tao không nói dối.
- Thế vui không?
- Không.
- Ờ đấy, không buồn không vui là thành cục đá rồi.
- Mày cám hấp thế. Thế mày đang buồn hay đang vui?
- Tao đang vui lắm vì sáng nay tao bước lên bàn cân thấy mình giảm ba lạng.
Nó dừng đèn vàng ở đoạn Hồ Gươm. Quay lại nhìn tôi.
- Này, sao mày không sang chơi với Đăng?
- Muốn là được sao.
- Trước hết phải muốn đã.
- Mày có câu trả lời rồi đấy.
- Thế mày đi thi hoa hậu người ta hỏi mày là "Nếu em được làm hoa hậu hoàn vũ, em có vui không?" thì mày trả lời là "Giám khảo có câu trả lời rồi đấy" à?
- Không tao trả lời là "Thế giám khảo có vui không?"
- Đại khái là mày muốn chứ gì?
- Đại khái là sao tự dưng mày lại hỏi câu đấy?
- Tao là người hỏi trước mà.
- Nhất định tao là người trả lời sau rồi.
- Vì tao là bạn mày và tao quan tâm đến tâm tư tình cảm tuổi dậy thì của bạn tao.
- Đến Tô Tịch rồi kìa, gửi xe vào ăn chè đi. Tao đói quá.
Ngân cáu kỉnh:
- Đồ ăn gian!
- Không, tao ăn chè! – tôi huỵch lại.
Ngân đá lông nheo một cái với anh trông xe rồi ngồi xuống hì hục ăn liên tục dăm ba cốc chè với tôi trong một buổi chiều trời ngày càng xanh lên, nó là cái dạng cứ có ăn uống là quên hết thảy mọi việc. Tôi vừa bắt đầu nghi ngờ việc sáng nay nó giảm hai lạng vừa ngắm dân tình lượn qua lại. Không khí quanh Hồ có sức quyến rũ đặc biệt, chẳng ngoa người ta gọi Hồ Gươm là trái tim của Hà Nội, cũng phải thôi vì đi xuống qua vòi phun nước một tí thì có hàng cháo tim ngon nổi tiếng. Tôi vừa ngồi nghĩ nhảm và gọi cốc chè hoa quả thứ ba. Nhất định tối nay tôi tăng ba lạng mất.
Thực lòng tôi nhớ Đăng quá.
Tôi
Tôi là Thuỵ Linh. Tên tục là Linh Milo. Tôi học hành làng nhàng, chỉ khá các môn đậm chất... thể lực, có lẽ vì tôi thuộc dạng người ưa vận động. Các môn tự nhiên tôi tự học là chính tự suy diễn là chủ yếu, các môn xã hội thì không có gì đáng kể, vì cũng như bạn bè "đồng trang lứa", tôi quay một cách chuyên nghiệp và có bài bản. Không phải tôi không thể học hay tôi ưa gian dối, chỉ vì tôi là người thức thời – khi mà tất cả vượt đèn đỏ mà bạn cứ nhất quyết đòi dừng lại thì nhất định bạn sẽ bị xe đằng sau tông thẳng vào – chuyện đó không hay ho gì cho lắm. Tôi thuộc tuýp con gái nhìn được, ít nhất là tự tôi nghĩ thế, biết ăn mặc, cẩn thận và có duyên, nhưng hơi lười biếng – tôi còn trẻ, mà tuổi trẻ thì thường tự cho phép mình lười biếng.
Mẹ tôi đặc biệt là một người sâu sắc nhiều hơn nghiêm khắc, cũng có lẽ vì mẹ tôi quý và hiểu tôi hơn là thằng em nghịch như cướp biển của tôi, nó mang một cái tên không giống với tính cách của nó tí nào: Bảo Khuê. Không hiểu khi mẹ tôi đặt tên cho nó thì tôi có phản đối không nhưng bây giờ thì tôi nghĩ cái tên đẹp như thế phải cho tôi mới đúng, vì nó tựa như tên con gái. Thằng bé kiểu dạng sản phẩm đóng lỗi của God's Production, nó không bao giờ ở nhà quá được một tiếng, không kể khi ngủ. Bố tôi thì cười bảo là kệ nó, cứ để Khuê lượn đi vì suy cho cùng thì nếu nó làm đổ vỡ bát đĩa hoặc đốt cháy dăm ba thứ của nhà người khác, thì vẫn tốt hơn là nó làm điều ấy ở nhà. Thế mà khi tôi xin đi chơi thì sao mà khó thế, sau khi đã học võ đến tận ba năm và đã đôi ba lần ngỏ ý muốn thử đấu với bố. Bố từ chối khéo vì chắc bố biết không địch lại được cô tiểu thư Akido.
Lòng tốt
Trời dường như đang có cơn giông, tôi phi vội về nhà sau khi ra Tràng Tiền và nhặt vài ba cuốn sách, đáng kể nhất có lẽ là Gió tự thời khuất mặt của Lê Minh Hà - nữ tác giả yêu thích của tôi, thêm một quyển mua vì trí tò mò: Tớ là Dâu của Joseph Ruelle, ngôi sao blog. Về đến nhà đã thấy con Ngân đứng đuổi ruồi ngơ ngẩn ngắm zai ngay cửa nhà tôi, nhà tôi ngay đầu đường có đèn đỏ đứng đây tha hồ liếc mắt với các anh đẹp trai dừng xe. Tôi phanh lại, đá chân chống:
- Gì thế mày?
- À, mày đây rồi, cất xe đi rồi lên gác tao bảo cái này hay lắm.
- Gì thế?
- Thế mày có cất xe đi không nào?
- Gì thế? – tôi vẫn kiên nhẫn.
- Có cái này cho mày.
Vừa nói nó vừa rút từ đằng sau ra một cái gì đó. Tôi cầm lấy. Một cái vé. Điểm đến là Singapore, thời gian là 2 tuần nữa. Tí thì tôi đổ xe. Tôi lẩm bẩm:
- Chuyện quái gì thế, được, chờ tao cất xe, lên phòng tao trước đi.
Vài phút sau. Chúng tôi ngồi trên phòng, mở cửa sổ, mưa thật, mát rượi cả không khí. Tôi nhún vai:
- Sao lại có cái vụ này?
- Hì, coi như bọn tao tặng mày cái vé này, để sang Sing chơi với anh Đăng.
- Sao mày lại làm thế?
- Không phải tao mà là cả bọn. Tao nghĩ đấy là một ý kiến hay.

Ngày ra trường, cầm tấm bằng đại học trên tay, chàng trai trẻ tự tin bước đi với những dự định và mục tiêu phấn đấu của riêng mình. Nhưng anh vẫn là người trắng tay sau vài năm bôn ba và gặp[…]
Truyện ngắn

Nhiều lúc nghe má cằn nhằn con bực tức nên lấy tai phone gắn vào, đôi lúc con con đóng kín cửa phòng rồi trùm chăn ngủ. má dạy con, con gái phải thế này, thế nọ nhưng đã máy lần con chịu lắ[…]
Truyện ngắn

Tuy rằng chiếc xe đạp giờ đã cũ nhưng đối với con thì kỉ niệm giữa mẹ gắn bó bên chiếc xe đạp ấy hẳn còn tươi mới. Những kỉ niệm bé thơ lúc con còn là một thằng bé tiểu học được mẹ chở đi họ[…]
Truyện ngắn

Xưa, có một người rất ham ăn, thấy gì cũng muốn ăn một miếng, nếm thử một chút. Cũng chính vì điều này, vợ của anh đã không ít lần quở trách. Có một ngày, vợ anh về nhà mẹ đẻ, anh rảnh rỗi […]
Truyện ngắn

Yêu người xa hay yêu người gần?
Khoảng cách là một vấn đề rất lớn của tình yêu. Có thể các bạn sẽ nói rằng, những người dám yêu xa phải là những người rất dũng cảm, có thể chịu đựng được khoảng cách và sự cô đơn, có thể k[…]
Truyện Blog

Chính vì thế anh ạ! Hãy cưới em ngay hôm nay, để nếu em không còn yêu anh như một con ngốc nhõng nhẽo, em sẽ yêu anh như một người phụ nữ biết phải trái, biết nhẫn nại, tha thứ, mạnh mẽ và […]
Truyện Blog
Anh em, bạn thân, hay người yêu?
Anh, một "hot boy" toàn trường luôn được một người chú ý và được các cô gái ngưỡng mộ, đã thế còn học giỏi có nhiều tài lẻ... Nó, một cô bé "tom boy" hoạt bát, nhưng vẻ bề ngoài bình thường[…]
Truyện ngắn