Những hương vị cocktail
Bình chọn: 510
Bình chọn: 510
- Tiền ở đâu thế?
- Thông báo với mày là quyển The curios của Mark Haddon đã được bọn tao dịch xong. Quá nhanh phải không? Bọn tao trích một phần tiền ra mua vé này. Vì thế mày không phải áy náy mà hãy cầm lấy nó đi.
- Trời ạ, mày làm như đùa vậy! Sao bố mẹ tao cho đi được.
- Chuyện các cụ để tao giải quyết. Nhân thể, năm sau tao định thi Luật.
- Thế còn việc dịch sách ở đây?
- Bọn tao sẽ làm bù phần của mày.
- Tao...
- Sang đi! Sao phải xoắn!
- Hic, tao biết cảm ơn chúng mày thế nào bây giờ.
- Bằng cách hãy làm cho tốt phần còn lại. Đã không làm thì thôi, đã làm thì làm cho chuẩn vào!
Khó mà nói cho các bạn hiểu được cảm giác của tôi, cứ như là vừa trúng số độc đắc tình bạn vậy. Cái lũ bạn thật điên, nhưng điên một cách rất đáng yêu. Tôi nhấc máy lên gọi cho từng đứa trong hội, năm trong số sáu nàng trả lời rằng lòng tốt được làm nên không phải để nhận lời cảm ơn. Còn con Vy nói rằng nó đang xem Tôn Ngộ Không và đừng làm phiền, có gì tối gọi cảm ơn. Con quỷ!
Và tôi cầm cái vé máy bay trên tay, xoay ngang xoay dọc. Hai tuần nữa tôi sẽ gặp lại anh ư? Trời ạ. Phát hâm lên mất. Mà có khi, đôi lúc, phải hâm lên mới được!
Hoàng hôn đầy gió. Những hạt nước mưa li ti li ti trên ô cửa sổ báo hiệu một cơn mưa sẽ lâu. Tôi bật đĩa nhạc của Nirvana, và hít một hơi dài, sẵn sàng đón nhận những gì chờ đợi trong hai tuần tới!
Và...
Những ngày phía trước bao giờ cũng là những ngày dài...Mọi chuyện sẽ ổn, vấn đề là ta phải chờ đợi.
Kỳ 2 : Những ngày Sing
Ở những nơi xa lạ, bao giờ người ta cũng thấy gần nhau hơn
(Cô nàng mắt tím-MN)
Ngày thứ nhất
Nhanh kinh khủng! Nhưng tôi đang ở trên máy bay, và tiếp viên trưởng thì vừa thông báo rằng còn mười lăm phút nữa máy bay sẽ hạ cánh xuống quốc đảo Sư tử bằng thứ tiếng Anh pha giọng Hoa. Tôi vẫn run cầm cập và không thể tin nổi chuyện này, tôi không nghĩ được rằng con Ngân có thể thuyết phục bố mẹ tôi rằng tôi đã tham gia một cuộc thi trên báo và dành chiến thắng là một chiếc vé đi Sing, tất nhiên tôi cũng há hốc mồm như bố mẹ tôi khi nó nói rằng nên cho tôi đi để tìm hiểu giáo dục Sing, biết đâu cuối năm nay lại sớm được học bổng vài chục nghìn đô của một trường nào đó bên này. Cuối cùng là dựa vào sự tin tưởng của bố mẹ tôi về Đăng, các cụ đã biết quá rõ về anh, nó nói nhất định anh sẽ lo cho tôi khi tôi sang Sing. Ngồi nghe nó hót một lúc tôi mới thấy mình bốc phét vẫn còn ở trình kém và cớ gì văn của Ngân muôn đời không bao giờ dưới tám phẩy.
Tôi đã gọi cho Đăng từ tuần trước, anh hoàn toàn bất ngờ khi nghe tôi nói, nhưng không hỏi gì nhiều, anh chỉ nói sẽ đón tôi ở sân bay - thật tốt, tôi như con chim non nơi đất khách và nhất định sẽ hạ đường huyết nếu không nhìn thấy mái tóc nâu bồng bềnh và nụ cười Cuốn theo chiều gió của Đăng ở sân bay Sing. Máy bay hạ cánh bụp bụp, tôi nhả kẹo cao su và bắt đầu hì hục kéo cái vali chứa dăm ba thứ đồ lẻ tẻ của tôi xuống.
Từ sau lớp cửa kính, tôi đã nhìn thấy Đăng. Anh đứng đó và mỉm cười chờ đợi, một cách bình thản. Hoặc là giả vờ bình thản, bởi tôi thì vẫn đang run chết đi được.
Và tôi bắt đầu năm ngày điên đảo ở Sing!
Câu chuyện phiếm
Chúng tôi chưa vội về nhà, những chuyến tàu của đất nước này chạy liên tục đến khuya. Anh dẫn tôi ra phía ngoài sân bay và chúng tôi ngồi ở đó nói chuyện, uống café nhiều sữa.
- Chỗ này có xa nhà anh không? – tôi hỏi gượng gạo, mặt đỏ bừng.
- Khá xa. Haha! Nói vậy thôi chứ ai cũng biết Sing nó đúng bằng cái mắt muỗi, ô tô phóng hai tiếng hết cả chiều dài đất nước. Dân số thì có 4 triệu. Và cái gọi là trung tâm của nó cũng chỉ cách 2 đầu đất nước có nửa tiếng tầu điện ngầm.
- Anh ở bên này tốt chứ?
- Tốt Linh ạ, việc học hơi vất vả nên anh cũng không còn thời gian để ý mình thế nào nữa! Chiều nay anh cũng vừa lên thư viện mượn mấy quyển sách. Kinh tế học chính trị học giao tiếp học ngôn ngữ học..
- Cái sự học mới vất vả lắm sao! – tôi cảm thán.
- Thì Sing là 1 trong 10 nước bất hạnh nhất thế giới và Việt Nam là 1 trong 10 nước hạnh phúc nhất thế giới mà em!
Anh cười và nói với tôi...
Việt Nam hạnh phúc lắm đấy mà em không nhận ra. Cũng biết Việt Nam không sạch Việt Nam nghèo Việt Nam không văn minh, Việt Nam giao thông kém điện nước tồi, lương lậu thảm hại... nhưng mà tổng kết lại là hạnh phúc! Điển hình là dân mình sống rất nhàn nhã nhé em, chả phải lo lắng ưu tư nhiều lắm. Em hãy cứ tưởng tượng em đã lớn rồi và có một gia đình. Ừ thì lương em ít nhà em không to xe em không đẹp chó nhà em không ngoan. Xời, lặt vặt. Tin không? Em vẫn cứ hạnh phúc! Chúng ta vẫn cứ hạnh phúc. Chúng ta sáng đi ăn vào lúc nhiều nước đã làm việc, ra quán nước uống cốc trà đá, xách xe lên cơ quan, chúng ta làm việc hoặc không làm việc (cái chuyện này không mấy quan trọng) rồi cầm ví ra ngoài ăn trưa với bạn bè, nhâm nhi cốc cafe fin nó có chảy đến sáng m

Dành tặng cho những ai đã từng là học sinh cuối cấp, vật vã với điểm số và các kỳ thi....song song đó là những cảm xúc tình cảm tuyệt đẹp mà trên đường đời sau này khó mà cảm nhận lại. 1. […]
Truyện ngắn

Lật tờ lịch tháng 11 qua một bên, tôi lặng lẽ ngắm nhìn những con số trên tờ lịch tháng 12. Tháng 12 dịu dàng của những ngày đông vừa vui vẻ với giai điệu Jingle Bell vừa pha lẫn chút gì ma[…]
Truyện ngắn
"Trời ơi! Các em thật giỏi quá! Các em thấy chưa, ngay cả nhà văn vĩ đại mà cũng có lúc sai sót đấy chứ. Cho nên sai chẳng có gì đáng sợ cả!"... Thầy giáo bắt đầu giờ học văn bằng chuyện C[…]
Truyện ngắn

Tôi không biết tại sao tôi lai ấn tượng ngay lập tức với cô gái ở quán cafe hôm ấy – cái dáng ngồi bình thản, và đôi mắt nheo nheo. Có thể vì đó là một cô gái kì lạ, không, đó là một cô gái […]
Truyện ngắn

Những mùa hè năm đó. Với sự xuất hiện của một người. Và sự ra đi của một người. Đã làm nên những năm tháng khó quên nhất trong cuộc đời. Viết cho cấp 3 của em. Với những câu chữ không toan […]
Truyện ngắn

Chuyện về loài chim ó: Nếu bạn đặt một con chim ó vào một chiếc lồng, với kích thước khoảng 2m x 2,5m, và hoàn toàn không có nóc, tức là phần trên được mở toang; thì cho dù vẫn có khả năng b[…]
Truyện Blog

"Những đêm như thế này em cũng không ngủ. Em sợ khi mở mắt thức dậy đã nhìn thấy mẹ em, mặc cái áo mẹ mua trong lúc vắng em, ra mở cửa. Vào nhà, em thấy một đôi giày đàn ông xa lạ. Và cái đè[…]
Truyện ngắn

Con đã đi lòng vòng cả quả đất để tìm kiếm một người thuộc về mình. Người sẽ yêu thương, chăm lo và làm con cảm thấy hạnh phúc. Nhưng Mẹ biết không con đã vô tâm quên đi quân sư cuộc đời mìn[…]
Truyện ngắn