Những hương vị cocktail
Bình chọn: 511
Bình chọn: 511
Và có lần...
Anh ngồi ở bến xe nối các tuyến bus trong thành phố, anh cứ nghĩ mãi tại sao dân Sing đi lúc nào cũng nhanh, chạy ầm ầm để bắt bus hoặc tàu điện ngầm, đi làm đến chín giờ tối về là sớm nhất, ăn ngày một hoặc hai bữa với những cốc cafe Star Bucks 6S$, hút những bao thuốc 12S$ và thi thoảng hỏi về giá cổ phiếu ở Nhật lên hay xuống. Tại sao người ta nhìn nhau xa lạ và dè chừng. Tại sao tài chính, xe cộ, nhà cửa... ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống của Singaporeans đến thế. À, chính vì thế họ không hạnh phúc! Anh có ước mơ làm tỉ phú, mà thế thì sống ở Việt Nam hạnh phúc lắm, vì tỉ phú ở nước mình cũng không khó mà, tiền chúng ta mất giá!
Tôi choáng váng nghe anh nói một hơi dài. Phù, tôi càng hiểu vì sao tôi lại thích Đăng. Anh có những cách nhìn cuộc sống thật hay. Bầu trời ngày càng nhiều sao hơn, đêm ở Sing dường như cứ bất tận. Đêm đầu tiên xa nhà, tôi nhất quyết không ngủ, tôi muốn nói chuyện, bởi với tôi, Đăng cũng là một người bạn.
Và đôi khi một người bạn đã là quá tuyệt rồi.
Ngày thứ hai
Tôi ngồi trên tầu điện ngầm. Ipod đang bật bản Trưa vắng của Mỹ Linh, giai điệu êm ả và giọng hát du dương. Bên cạnh tôi là Đăng, anh đang ngồi lơ đãng. Chúng tôi trên đường lên trường anh. Buổi chiều anh vẫn phải đi học nên tôi sẽ chơi loanh quanh trong trường anh để chờ, còn hơn là ngồi nhà một mình. Chúng tôi tạm biệt nhau ở cổng trường và hẹn cuối giờ chiều sẽ gặp lại nhau ở đây. Tôi được tự do khám phá. Cũng không phải là quá tệ.
Tôi đi loanh quanh trong trường. Rộng kinh khủng, phải đến hàng cây số, nếu không có những biển chỉ dẫn nhất định tôi đã lạc từ lâu rồi. Mệt lòi cả còi. Tôi chọn cách ngồi vào canteen và chọn một thứ đồ uống Nhật Bản, tôi nhâm nhi vị chua chua của nó trong một buổi chiều nhiều mây. Khi đã cảm thấy đỡ mỏi, tôi đứng lên đi tiếp về phía khu thể thao.
- Hey!
Tôi giật mình quay lại, ở cái chốn xa lạ này tôi quen đứa quái nào chứ. Một đứa con gái tóc hung đỏ xoăn tít, mặc bộ đồ thể thao màu ghi.
- Bạn muốn chơi không? – nó nói và chỉ vào sân.
- Chơi gì vậy? – tôi lúng túng.
- Bóng ném!
- Tớ không mang đồ, và tớ cũng chưa chơi cái này bao giờ.
- Không vấn đề, đây là môn chơi đơn giản mà. Bọn tớ đang thiếu người và nếu rảnh thì chơi cho vui. Cần gì thay đồ, có phải thi đấu gì quan trọng đâu!
Tôi lúng túng, nửa thích thú nửa sợ sệt. Như nhiều người, tôi chọn nửa đầu tiên. Quả thật lần đầu tiên tôi chơi trò này, ở Việt Nam chắc là không có. Tôi bước vào sân, những người chơi xung quanh đều đang cười nói rất thoải mái, cảm thấy thư giãn sau tiết học căng thẳng. Cảm giác lo lắng nhanh chóng trôi qua, như trên đường đua, tôi thấy mình bị cuốn hút. Những tiếng cười sảng khoái, những tiếng hò hét vang động cả không gian rộng lớn, những cú đập tay chiến thắng. Không quan trọng ngôn ngữ, màu da, trình độ, chúng tôi chơi một cách hoàn toàn vui vẻ. Một trường học quốc tế có thể dễ dàng dạy cho ta những điều đó.
Tôi chơi bao lâu không hề biết, đến khi trận đấu tạm nghỉ. Tôi ngồi ra phía hàng ghế ngoài, lấy tay tự lau những giọt mồ hôi, thì chợt tôi mới nhìn thấy Đăng, anh đứng từ lúc nào ở cạnh sân, anh mỉm cười, giơ ở tay lên một chai nước. Tôi chạy như một cơn bão về phía anh, nhận lấy chai nước mát lạnh từ tay anh.
- Êuuuuuu! Anh đến từ lúc nào thế, sao anh biết em ở đây?
- Cứ coi như tình cờ đi. Chơi vui không?
- Dạ vui. Haha, lần đầu tiên em chơi bóng ném đấy! Giỏi không?
- Giỏi – anh bật cười.
Chợt đứa con gái tóc hung rủ đỏ tiến về phía chúng tôi.
- Dunk! Hey hey how are u guys today? Want to play?
Hai người nói chuyện một hồi.
Trời ạ, có phải tôi không biết tiếng anh đâu, Đăng là đội trưởng đội tuyển bóng ném nam của trường. Anh mới sang có ba tháng thôi mà!
Chai nước rất mát. Chiều đẹp kinh khủng.
Ngày thứ ba
Không chỉ bóng ném, tôi làm một loạt chuyện tôi chưa bao giờ từng làm trước đây. Ăn đồ ăn của một chàng trai nấu này - thực ra anh chỉ tráng trứng và làm món rau trộn cho buổi sáng, nhưng ngon tuyệt. Buổi chiều đi trượt băng (tôi ngã oai oái) rồi thưởng thức món tu hài nướng ở một nhà hàng Trung Quốc đông có đến một nghìn người này. Đi xem vườn thú vào buổi tối này. Cả chuyện ngủ nữa, tôi chưa từng ngủ cùng chàng trai nào bao giờ! É! Đ

Không mua! Tránh ra cho tao trú mưa! Trời thế này báo biếc gì! Nó vội vã chạy lại nhặt tờ báo lên, tay dúi vào áo và chùi sạch những vết bẩn trên tờ báo, bỏ báo vào hộp, lấy túi nilon bao[…]
Truyện ngắn
Chị tất tả ra chợ mua vài món đồ. Bà bán hàng thấy vậy hỏi một câu quen thuộc "Chú ấy hôm nay lại về hả?". Chị cười thẹn thùng, mặt ửng đỏ, hệt như gái mới về nhà chồng bị ai đó hỏi chuyện đ[…]
Truyện ngắn

"Ở đâu cũng được, nhà là nơi có người thương..." Ngồi ở ngoài hiên có thể ngửi được mùi biển cả. Hoa cúc dại mọc liếm lên thềm. Ngôi nhà của tụi mình không cần rộng, chỉ cần kê vừa một cái […]
Truyện ngắn

Một chàng thanh niên trẻ và thành đạt đang ngao du trên phố bằng chiếc xe Jaguar mới coong của mình. Anh ta đang đi khá nhanh thì bất chợt thoáng thấy có vật vừa ném vào xe mình. Dừng xe ng[…]
Truyện ngắn

Về chuyện tôi chết, thật ra tôi không chết
Hôm ấy, giám đốc mỏ gọi tôi lên phòng làm việc. Vừa bước vào, tôi vội nói ngay: "Thưa giám đốc, thuốc nổ hôm trước không phải do tôi lấy trộm". Giám đốc mỏ cười hề hề: "Ai cũng có thể lấy cắ[…]
Truyện ngắn

Có lẽ phải đưa mẹ về quê! Ở thế này mệt mỏi lắm – Anh nói Ấy dại! Ở quê có còn ai đâu, mới cả đưa mẹ về bà lại kể lể cho đám bần nông đó thì bẽ mặt. – Anh nói Anh tính thế nào thì tính c[…]
Truyện ngắn
" Hoan, bạn luôn tìm cách làm người khác bị tổn thương! Nhưng rồi bạn sẽ là người bị thương nhiều nhất!" Một hồi chuông ngắn, rụt rè. Cánh cổng hé mở. Sau cổng sắt, hiện ra một vòm lá thẫm […]
Truyện ngắn

Này chú bé ơi, mỗi ngày chú ôm trong lòng bao nhiêu đôi giày? Đôi giày nào của người lương thiện, đôi giày nào của kẻ vừa thủ ác? Đôi giày nào của người lao động, đôi giày nào của kẻ ăn chơi[…]
Truyện Blog