Những hương vị cocktail
Bình chọn: 497
Bình chọn: 497
Và có lần...
Anh ngồi ở bến xe nối các tuyến bus trong thành phố, anh cứ nghĩ mãi tại sao dân Sing đi lúc nào cũng nhanh, chạy ầm ầm để bắt bus hoặc tàu điện ngầm, đi làm đến chín giờ tối về là sớm nhất, ăn ngày một hoặc hai bữa với những cốc cafe Star Bucks 6S$, hút những bao thuốc 12S$ và thi thoảng hỏi về giá cổ phiếu ở Nhật lên hay xuống. Tại sao người ta nhìn nhau xa lạ và dè chừng. Tại sao tài chính, xe cộ, nhà cửa... ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống của Singaporeans đến thế. À, chính vì thế họ không hạnh phúc! Anh có ước mơ làm tỉ phú, mà thế thì sống ở Việt Nam hạnh phúc lắm, vì tỉ phú ở nước mình cũng không khó mà, tiền chúng ta mất giá!
Tôi choáng váng nghe anh nói một hơi dài. Phù, tôi càng hiểu vì sao tôi lại thích Đăng. Anh có những cách nhìn cuộc sống thật hay. Bầu trời ngày càng nhiều sao hơn, đêm ở Sing dường như cứ bất tận. Đêm đầu tiên xa nhà, tôi nhất quyết không ngủ, tôi muốn nói chuyện, bởi với tôi, Đăng cũng là một người bạn.
Và đôi khi một người bạn đã là quá tuyệt rồi.
Ngày thứ hai
Tôi ngồi trên tầu điện ngầm. Ipod đang bật bản Trưa vắng của Mỹ Linh, giai điệu êm ả và giọng hát du dương. Bên cạnh tôi là Đăng, anh đang ngồi lơ đãng. Chúng tôi trên đường lên trường anh. Buổi chiều anh vẫn phải đi học nên tôi sẽ chơi loanh quanh trong trường anh để chờ, còn hơn là ngồi nhà một mình. Chúng tôi tạm biệt nhau ở cổng trường và hẹn cuối giờ chiều sẽ gặp lại nhau ở đây. Tôi được tự do khám phá. Cũng không phải là quá tệ.
Tôi đi loanh quanh trong trường. Rộng kinh khủng, phải đến hàng cây số, nếu không có những biển chỉ dẫn nhất định tôi đã lạc từ lâu rồi. Mệt lòi cả còi. Tôi chọn cách ngồi vào canteen và chọn một thứ đồ uống Nhật Bản, tôi nhâm nhi vị chua chua của nó trong một buổi chiều nhiều mây. Khi đã cảm thấy đỡ mỏi, tôi đứng lên đi tiếp về phía khu thể thao.
- Hey!
Tôi giật mình quay lại, ở cái chốn xa lạ này tôi quen đứa quái nào chứ. Một đứa con gái tóc hung đỏ xoăn tít, mặc bộ đồ thể thao màu ghi.
- Bạn muốn chơi không? – nó nói và chỉ vào sân.
- Chơi gì vậy? – tôi lúng túng.
- Bóng ném!
- Tớ không mang đồ, và tớ cũng chưa chơi cái này bao giờ.
- Không vấn đề, đây là môn chơi đơn giản mà. Bọn tớ đang thiếu người và nếu rảnh thì chơi cho vui. Cần gì thay đồ, có phải thi đấu gì quan trọng đâu!
Tôi lúng túng, nửa thích thú nửa sợ sệt. Như nhiều người, tôi chọn nửa đầu tiên. Quả thật lần đầu tiên tôi chơi trò này, ở Việt Nam chắc là không có. Tôi bước vào sân, những người chơi xung quanh đều đang cười nói rất thoải mái, cảm thấy thư giãn sau tiết học căng thẳng. Cảm giác lo lắng nhanh chóng trôi qua, như trên đường đua, tôi thấy mình bị cuốn hút. Những tiếng cười sảng khoái, những tiếng hò hét vang động cả không gian rộng lớn, những cú đập tay chiến thắng. Không quan trọng ngôn ngữ, màu da, trình độ, chúng tôi chơi một cách hoàn toàn vui vẻ. Một trường học quốc tế có thể dễ dàng dạy cho ta những điều đó.
Tôi chơi bao lâu không hề biết, đến khi trận đấu tạm nghỉ. Tôi ngồi ra phía hàng ghế ngoài, lấy tay tự lau những giọt mồ hôi, thì chợt tôi mới nhìn thấy Đăng, anh đứng từ lúc nào ở cạnh sân, anh mỉm cười, giơ ở tay lên một chai nước. Tôi chạy như một cơn bão về phía anh, nhận lấy chai nước mát lạnh từ tay anh.
- Êuuuuuu! Anh đến từ lúc nào thế, sao anh biết em ở đây?
- Cứ coi như tình cờ đi. Chơi vui không?
- Dạ vui. Haha, lần đầu tiên em chơi bóng ném đấy! Giỏi không?
- Giỏi – anh bật cười.
Chợt đứa con gái tóc hung rủ đỏ tiến về phía chúng tôi.
- Dunk! Hey hey how are u guys today? Want to play?
Hai người nói chuyện một hồi.
Trời ạ, có phải tôi không biết tiếng anh đâu, Đăng là đội trưởng đội tuyển bóng ném nam của trường. Anh mới sang có ba tháng thôi mà!
Chai nước rất mát. Chiều đẹp kinh khủng.
Ngày thứ ba
Không chỉ bóng ném, tôi làm một loạt chuyện tôi chưa bao giờ từng làm trước đây. Ăn đồ ăn của một chàng trai nấu này - thực ra anh chỉ tráng trứng và làm món rau trộn cho buổi sáng, nhưng ngon tuyệt. Buổi chiều đi trượt băng (tôi ngã oai oái) rồi thưởng thức món tu hài nướng ở một nhà hàng Trung Quốc đông có đến một nghìn người này. Đi xem vườn thú vào buổi tối này. Cả chuyện ngủ nữa, tôi chưa từng ngủ cùng chàng trai nào bao giờ! É! Đ

Tối qua, vì giận nhau, Hoàng để mẩu giấy bên điện thoại của vợ: Sáng mai anh đi công tác, nhớ gọi anh dậy. Sáng giật mình thì thấy mẩu giấy dán ngay trên đèn ngủ: Sáng rồi ! Dậy thôi anh! […]
Truyện ngắn

Cũng từ sau đêm hôm đó, tôi lặng lẽ đi theo chị làm người canh chừng đầy nhiệt tình mà chưa từng vặn vẹo, lý do lý tứ thêm một lần nào nữa. Tôi là tên ăn trộm. “Cướp!... Cướp!...” Tôi thả […]
Truyện ngắn
Nhà Nhỏ ở dưới chân núi, xa tít sau bạt ngàn rừng cà phê. Mỗi khi đến mùa, hoa trắng cả một vùng trời. Đại ngàn Trường Sơn thâm u và bí ẩn, Nhỏ hiển hiện như một loài hoa giữa những cánh rừn[…]
Truyện ngắn
Tự dưng, tất cả mọi chuyện khác trôi qua, nhẹ nhàng như gió, quan trọng là giờ tất cả lũ chúng nó ở đây, cạnh nhau... Thứ 4. Tiết 2, Duy lao vào lớp và hét lên 1 cách rất khoái sảng: Được […]
Truyện ngắn

François nghĩ: cô nàng mà gọi một tách cà phê lọc cafein là mình sẽ đứng dậy và chuồn thẳng... Một tách trà, cấm có hơn gì... Vậy thì thứ gì đây? Rượu chắc? Không, vào giờ này thì chẳng ra t[…]
Sách Hay

mình hãy nằm xuống cạnh nhau đi anh. bọn đàn bà dù có mạnh mẽ cỡ nào, ra đường lộng lẫy kiêu sa, tự tin rạng ngời, cũng chỉ muốn, những phút giây mệt mỏi của cuộc đời, nằm xuống yên bình cạ[…]
Truyện Blog

Đàn ông 30 sau khi đi qua cả một thời trai trẻ nhiệt huyết, bốc lửa của tuổi 20, đã đi, đã đến đã chinh phục, đã thất bại, đã trải qua những cảm xúc thăng hoa tuyệt vời cũng như cảm giác cay[…]
Truyện Blog
Nghe tiếng chồng khép cửa, Linh trở người. Cả đêm cô có ngủ được chút nào đâu, nằm quay mặt vào trong, ráng kìm tiếng khóc. Tối qua, hai vợ chồng gây nhau, trong lúc nóng giận, Linh buộc mi[…]
Truyện ngắn