Những hương vị cocktail
Bình chọn: 515
Bình chọn: 515
Những ngày phía trước bao giờ cũng là những ngày dài...Mọi chuyện sẽ ổn, vấn đề là ta phải chờ đợi.
***
Kỳ 1: Chiếc vé
Tháng 7 là tháng dài nhất trong năm,
thường là vì mưca khơi những nỗi nhớ xa xăm
(tuỳ bút MN)
Tháng 7
Cửa sổ lớn được mở ra để đón những cơn gió đầu tiên của tháng bảy. Đường ẩm ướt và lắng. Cảm thấy vị ngọt ngọt ở đầu lưỡi. Đến ngón tay cũng dịu lại. Chiều đang đẹp, rồi mưa ào cái. Đứa bạn la lên những tiếng oai oái, đưa tay lên che vội. Vẫn để ga đều đều, mưa tháng bảy dịu mà, ai ghét thì nói nó lai rai rả rích, ai thích thì sẽ yêu cái chầm chậm mà nó mang lại. Tháng bảy đẹp trên từng con đường, cứ gửi xe ở đâu là lá me rụng đầy vào yên đến đấy. Cây cỏ xanh mướt, lá lúc nào cũng trĩu nước. Dọc những con đường song song bất hủ Mai Hắc Đế, Triệu Việt Vương, thi thoảng một cơn gió tạt qua, ai lỡ đi dưới cây là hứng đủ nước còn đọng trên lá. Ngồi ở quán trà đá gần Nhà Thờ Lớn huyền thoại, nhìn những cơn mưa không bao giờ dừng đang chảy dọc khắp những mạch máu Hà Nội, thấy cuộc sống nhanh lên một tí, và chậm đi một tí. Đã đi trên đường là ai cũng tất bật, nhưng đã ngồi xuống đâu đó là chỉ muốn ấm chỗ, sống rất chậm. Ngồi đọc nốt cuốn sách "Nỗi ám ảnh" của Paulo Coelho - Muốn những ngày ra đường này dài thêm nữa, vì thấy yêu cả cái ám ảnh Hà Nội, rồi có thể cũng sẽ đi đấy, nhưng mà nhớ...
Tôi nhâm nhi vị ngọt ngọt lại đăng đắng của trà, xoay xoay cái cốc ở tay:
- Vậy bao giờ anh đi?
Đăng mỉm cười:
- Muời hai em ạ. Mọi việc xong hết rồi thì nhanh thôi.
- Anh đi em sẽ buồn lắm đấy.
- Đừng nhăn mặt như khỉ thế! Sao mà buồn?
- Bình thường chắc cũng chẳng có gì đâu, nhưng mà cứ ra đến cái chỗ này ngồi uống trà là em sẽ nhớ anh. Mà trời ạ đồ béo hâm sao chuyên môn có cái trò thoắt ẩn thoắt hiện vậy, khi anh về nước là em cứ nghĩ anh sẽ không đi nữa rồi...
Anh gạt những giọt nước lách tách trên bàn:
- Thì thế mà em.
- Anh là béo hâm – tôi nhắc lại cái tên riêng mà tôi dành cho anh.
- Đi xem tranh với béo hâm không?
- Cô ơi tính tiền cho bạn cháu!!
Gợi
Chúng tôi dành mấy ngày cuối cùng để đi mua sách, đi chọn vài đĩa phim thú vị, đi thu chung một bài hát của thật sến của Nguyễn Hoài Anh, và chủ yếu là lang thang trên phố. Vài ngày sau anh bay. Tôi trở lại với nhịp sống bình thường. Lũ bạn tôi biết anh cả - gặp suốt trong những cuộc vui mà. Chúng nó coi Đăng như anh trai. Còn tôi? Mặc dù chẳng thể nào định nghĩa được cái thứ tình cảm ấy là gì, nhưng chúng tôi đã chơi với nhau đến tám năm, trước khi anh đi Mỹ, đến khi anh đi rồi về, ở lại chơi một thời gian đến cả ba trăm sáu mươi nhăm ngày và rồi bây giờ lại đi Sing. Cái con người tưng tửng long rong.
Chiều thứ hai, cả hội tụ họp ở quán chè Bobochacha đoạn Cửa Bắc, ngồi tán phét về mấy thứ linh tinh. Biết anh Đăng đi, bọn nó được thể trêu tôi nức nở:
- Là lá la, thế là bạn Linh lại buồn tình!
- Còn hơn mày không có tình để buồn, ờ...
- Sao không ra tiễn chàng rồi gây bạo động ở sân bay bằng hoa hồng và bóng bay để giữ chân chàng ở lại, hehe.
- Giữ chân chàng để tao làm chân gà nướng chắc.
Con Vân vỗ đùi:
- Nhắc mới nhớ, ra Trịnh Hoài Đức ăn chân gà nướng đê!
- Đê cái con mê. Đến giờ ăn cơm đến nơi rồi ăn uống gì. Mới lại tối nay đằng nào bọn mày cũng qua nhà tao dịch mà. Làm xong rồi đi ăn.
Tôi đối đáp đâu ra đây, kéo chúng nó ra khỏi chủ đề vô bổ bằng cách nói về đĩa mới ra của Hà Trần. Chúng tôi chọn công việc làm thêm của hè là dịch sách cho công ty truyền thông Nhã Nam, lương không phải là cao lắm nhưng được cái thoải mái. Chúng tôi được giao một quyển gốc và chỉ việc dịch. Làm việc ở đâu cũng được bao giờ xong cũng mặc bao nhiêu người làm cũng không quan tâm, chỉ cần đến khi chúng tôi giao bản thảo và được duyệt thì sẽ có xiền. Chúng tôi đã dịch xong hai quyển ngắn, vừa bắt tay vào dịch một cuốn dài ngoằng của Mark Haddon, ước chừng sẽ mất cả tháng. Cũng là một cách vừa ôn luyện lại tiếng Anh vừa tụ tập một cách hợp pháp với lũ quỷ cái.
Ngân
Chúng tôi thân thiết một cách vô lý ngay từ đầu cấp ba, mặc dù trong số cả hội thì chỉ có Khánh Lam và Khánh Giang là biết nhau. Chúng nó biết nhau đến mười bảy năm rồi ý vì chúng nó là...chị em sinh đôi mà, đây là một cặp khá buồn cười. Còn lại thì toàn những đứa giời ơi đất hỡi rách đất chui lên, mỗi đứa một tính nhưng lạ là chơi cái hợp ngay. Con Vy, con Vân, em Nga (em này học sớm, kém tuổi nên thường gọi tất cả là chị), và con Ngân. Trong cả nhóm thì Ngân là thân nhất với tôi, vì nhà hai đứa cách nhau có ba mươi bước chân (nếu chân bạn không dài 1m12 như Thanh Hằng). Tôi với nó làm hàng xóm đã cả chục năm, nhưng chẳng bao giờ để ý cho đến khi có những sự tình cờ nhất định, học cùng lớp chẳng hạn.
Sau khi Đăng đi, tôi lãng đãng một đợt dài, đến mức có hôm đẹp trời Ngân sang nhà tô

Khi sử dụng ma tuý, chị vẫn là một nhạc công nhạc rock cừ khôi, chính do cô bạn Tiểu Tam đã chặt đứt tiền đồ của chị. Cô bạn Tiểu Tam cầm một điếu thuốc trong tay, nói với mọi người ngồi ch[…]
Truyện ngắn

Hãy nghe bố nói đây con trai: Bố đang nói điều này với con trong lúc con đang ngủ, một bàn tay nhỏ xíu đặt trên má con và mớ tóc quăn đen dính nhớp nháp trên bờ trán đẫm mồ hôi. Bố lén vào p[…]
Truyện ngắn

Cha tôi nói, trong gia đình, quan trọng là người đàn bà. Giữ được êm ấm hay đổ vỡ cũng là do người đàn bà. Mẹ tôi mất cách nay đã 10 năm. Kể từ ngày ấy, cha chưa một lần rời khỏi cái tổ ấm […]
Truyện ngắn
Đã hơn một nghìn lần, Mai nghĩ đến chuyện ngoại tình. Chồng đã như thế, còn trông mong nỗi gì. Mai dạo này thường hay về thăm quê. Mỗi lần về quê, Mai đều tìm đến vợ tôi. Mẹ vợ tôi mất sớm[…]
Truyện ngắn
Khi ấy tôi mới 5 tuổi, còn mẹ tôi đang ngồi lau sàn bếp. Tôi kể cho bà nghe về người bạn gái mới ở trường. Mẹ đột nhiên ngẩng lên nhìn tôi và hỏi: "Hai người bạn thân nhất của con là ai?". […]
Truyện ngắn

Bởi vì, em ạ, miệng nói yêu nhau, nhưng hai con người không thể hiểu nổi nhau, không bao giờ biết người kia thực sự muốn gì, hay phải làm gì để làm cho nhau vui, thì buồn lắm... Tình yêu...[…]
Truyện ngắn

Ai rồi cũng phải học cách cố quên đi một người
Những chiêm nghiệm sâu sắc, thú vị của một người trẻ trong xã hội mà hầu như ai cũng cô đơn... "Người ta chẳng thể đi lạc trong bài hát quen, nhưng đi lạc vào trái tim lạ không phải của chín[…]
Sách Hay

......Kiếp trước mình nợ nhau ít quá, kiếp này mình chỉ trả nợ nhau ngắn ngủi vậy thôi.... Ngày ấy, em là cô gái 24 tuổi, loay hoay với những cảm xúc chóng vánh đến rồi đi, đợi chờ một ngư[…]
Truyện ngắn

Em đang đánh mất những chiếc gai...
Giá mà anh hiểu điều đó, rằng em đã từ bỏ bản thân như thế nào để yêu anh.... Có một lần em nói với tôi rằng, em giống như một con nhím xù lông với những chiếc gai sắc nhọn. Trước kia, em v[…]
Truyện Blog