Mùa hạ cuối cùng
Bình chọn: 565
Bình chọn: 565
- Sắp tới trại hè rồi, tụi này tặng cho mấy bạn làm dép lớp luôn, khỏi phải đi mua.
Đã nói rồi mà, làm gì lớp nào có con trai dễ thương bằng lớp tôi cơ chứ! Hôm đó, cô nào có tiết dạy thì đều nhận được một bó hao hồng đỏ thắm và đều trầm trò khen lớp tôi giống như một... nhà trẻ vì bóng bóng, hạc giấy và cả hình được dán rải rác cả ba bức tường (trừ bức tường mà nơi đó ngự cái bảng đen). Thầy chủ nhiệm thì bước vào lớp với cái mặt giận dỗi thấy rõ, buông ra một câu hết sức liên quan:
- Tại sao không có ngày Quốc tế chính nam nhỉ? (Vì theo thầy có '' phụ nữ '' rồi thì cũng phải có '' chính nam '')
Thế là lớp tôi phải xoa dịu thầy bằng cách cử lớp trưởng đại diện lên tặng cho thầy cây kẹo mút, thầy cốc đầu lớp trưởng, cười toe toét:
- Mấy đứa này bày vẽ thật. Mặc dù hôm nay không phải ngày chính nam nhưng đã có lòng tặng thì thầy nhận. Không được đòi lại nghe chưa?
rồi thầy bóc kẹo mút ngon lành...
Đến cuối giờ học, khi chỉ còn tôi và Minh cùng nhau dọn dẹp bàn giáo viên, tôi bắt bẻ cậu bạn:
- Tại sao là bài '' Em trong mắt tôi '' mà không phải bài nào khác?
- Ừ thì tại thấy nó hay! Phù hợp!
- Phù hợp? Chỗ nào?
Minh gãi đầu là rối tung mái tóc đã vốn dĩ đã vốn dĩ không thành nếp, mặt đỏ gay:
- Ừ! Chỗ nào cũng phù hợp hết.
rồi cầm khăn trải bàn và bình hoa biến mất để lại trong tôi một dấu chấm hỏi to đùng...
Và những đôi dép lào ấu cũng được sử dụng trong ngày hội trại trường theo đúng mục đích của nó. Bốn mươi sáu con người (cả thầy Chủ nhiệm) với bốn màu khác nhau: xanh, vàng, tím và trắng. Áo lớp, mũ lớp, dép lớp đều được lớp tôi sử dụng triệt để đánh trống hù đội bạn, thể hiện sự đoàn kết. Dù hội trại trùng với ngày kiểm tra giữa kì nhưng lớp tôi vẫn hoàn thành tốt cả hai nhiệm vụ. Bằng chứng là mặt đứa nào cũng tươi rói như ông mặt trời đương lúc trưa nắng gắt và trại lớp tôi được trang trí thật đẹp và tràn đầy màu sắc. Trại của mỗi lớp là tên của một vị anh hùng, như lớp tôi thì là người dẹp loạn mười hai sứ quân - Đinh Bộ Lĩnh. Để thể hiện sức mạnh, lớp tôi hò hét:
- Đinh Bộ Lĩnh tuyệt nhất! A4 giỏi nhất!
Dòng khí huyết đang bừng bừng khí thế thì có tiếng hô hào khác to không kém vọng đến:
- Hai Bà Trưng tuyệt hơn! A1 giỏi hơn!
Phá đám đây mà! Bốn mươi lăm con người lớp tôi bực mình chống nạnh chống trả:
- Có Hai Bà Trưng rồi lại muốn có thêm hai con voi hả? Ở đây không có đâu mà xin!
Bên kia cũng không vừa:
- Có Đinh Bộ Lĩnh rồi còn muốn có thêm cỏ lau hả? Ở bên này không có cỏ lau, chỉ có giẻ lau thôi. Lấy không?
Đang bực mình vì bị ngắt ngang dòng khí huyết bừng bừng cộng thêm sự khích tướng của đội bạn và với cái tuổi mười bảy tràn đầy sức xuân, lớp tôi gồng lên hét to hơn:
- Đinh Bộ Lĩnh tuyệt nhất! A4 giỏi nhất!
và A1 cũng gồng theo:
- Hai Bà Trưng tuyệt hơn! A1 giỏi hơn!
lấn áp luôn cả tiếng của dàn âm thanh đang chạy thử làm ầm ĩ cả sân trường. Thầy Quản sinh vác loa tay tất tả chạy tới hét:
- Ai cũng tuyệt hết! Lớp nào cũng giỏi hết! Bây giờ hai lớp muốn cùng nhau trực lao động trường tuần sao không?
rồi hạ loa xuống nói với chúng tôi:
- Bây giờ còn muốn hét hò gì nữa không?
Chúng tôi lắc đầu lia lịa. Có chắc thắng cũng chẳng dám hét, có ai ngu đến nỗi mà hét khô cả cổ để tuần sau cầm chổi quét sân trường và ngồi nhổ cỏ lúc một giờ chiều không? Không! Chúng tôi thay khẩu ngữ bằng khẩu hình thông qua cái nắm đấm dí về phía đối phương, mắt thì trơn lên vẻ đe dọa. Thầy quay sang nhìn lớp tôi:
- Còn vậy nữa, cả trường nhìn mấy đứa kìa! Thấy quê chưa?
Chúng tôi nhìn xung quanh rồi lủi vào trại đội. Ừ thì cũng quê nhưng chỉ là... hơi hơi thôi. Dù gì cũng là đàn anh đàn chị trong trường mà, ai có bản lĩnh dám trêu chọc thì bước lên đây nào?
Đến bốn giờ thì hội trại bắt đầu. Xui xẻo sao lớp tôi lại bị xếp cạnh A1. Thế là trận chiến lại nổ ra. Đến tiết mục của A1 chúng tôi đồng thanh:
- Èo! Dở qua! Xuống đi!
và tới tiết mục của lớp tôi thì

Diễn văn trong lễ tốt nghiệp của một tiến sĩ
Trong ngày vui này, tôi muốn chia sẻ với các bạn 3 điều với tư cách là một người bạn. Chỉ có 3 điều thôi, không có gì là lớn lao. Tôi rất hân hạnh được có mặt trong buổi lễ tốt nghiệp ngày h[…]
Truyện ngắn

Năm 12 tuổi, vào 1 buổi xế chiều có 1 người khách là chủ 1 tiệm giặt ủi và nhuộm áo quần đến chiếu cố, 3 đứa trẻ chạy lại chào hàng. Ông chủ tiệm nhin vào 3 cặp mắt van xin khẩn khoản đó, kh[…]
Truyện ngắn

Mấy năm trước, Hồng làm công nhân ở khu công nghiệp của thành phố. Thỉnh thoảng Hồng có ghé về quê thăm bố mẹ vài hôm rồi lại đi. Lần này Hồng xuất hiện ở quê vào dịp cuối năm, giáp Tết, ng[…]
Truyện ngắn

Ðừng tuyệt vọng vì cuộc đời hồn nhiên đôn hậu vẫn luôn luôn cho ta những ngày vui khác. Những ngày vui của đời thì thênh thang vô tận. Hết cuộc tuyệt vọng này đến một cuộc tuyệt vọng khác bi[…]
Truyện Blog

Nó hay nhìn trộm Huy trong lớp. Cậu ấy là lớp trưởng, cậu ấy mạnh mẽ, cá tính, manly, hơn đứt mấy anh giai Hàn Quốc mà bọn con gái ở lớp hay đọc báo rồi rú ầm lên cười với nhau.... Nó thích […]
Truyện ngắn

Hồi ấy, tôi với Khanh ở cùng tiểu đoàn. Khanh là đại đội trưởng, tôi là trợ lý xe máy. Một đêm trung thu trời đẹp, gió mát, tôi sang chỗ Khanh chơi. Chúng tôi trải chiếu ra sân, ngồi hóng má[…]
Truyện ngắn
2 năm, thời gian có lẽ chẳng đủ dài cho một kiếp người, nhưng cũng đủ để lại những kỷ niệm, những nỗi đau không thể xoá nhoà. Bỏ lại sau tất cả đua chen, gièm pha và đố kỵ, thì thứ còn lại d[…]
Tâm Sự