Hạnh phúc trong tầm với?
Bình chọn: 624
Bình chọn: 624
- Anh xem đi, tuần trước em đã tới bệnh viện để kiểm tra, hôm nay em tới lấy kết quả - Phương nói, giọng lạc đi
Hoàng lẳng lặng mở tờ giấy xét nghiệm, Phương nhìn chồng, cảm thấy giống như đang nhìn vị quan tòa ký án tử cho mình, cô lại hít một hơi dài, và ngạc nhiên nhận ra mình đã ngừng khóc.
Hoàng chầm chậm đọc tờ giấy, khuôn mặt hết nhăn lại rồi giãn ra. Phương hồi hộp nhìn chồng, chờ đợi phản ứng của anh. Sẽ ra sao nếu anh lấy lí do này để li hôn với cô? Việc biết được mình không thể có con khiến cho Phương cảm thấy cô càng không thể mất Hoàng được. "Làm ơn, xin anh, anh có thể nổi giận, có thể chửi bới em, chỉ cần anh đừng li hôn với em là được". Phương vừa nuốt nước bọt vừa nghĩ thầm như vậy.
Trái với dự đoán của cô, Hoàng bước tới ôm chầm lấy Phương, nói khẽ vào tai cô:
- Không sao đâu em, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi, em đừng buồn, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa thì anh vẫn yêu em.
- Em không thể có con, chuyện này không ổn chút nào – Phương khẽ đẩy chồng ra, òa khóc
-Tụi mình có thể thử thụ tinh nhân tạo, hoặc nhận con nuôi mà – Hoàng vén tóc Phương, rồi khẽ lau nước mắt trên má cô
- Nhưng còn mẹ anh thì sao? Mẹ có chấp nhận một đứa con dâu như em không? – Phương thút thít
- Tụi mình sẽ cùng nhau tính cách sau, em đừng lo nữa – Hoàng lại ôm lấy Phương, vỗ vào lưng cô
Phương ôm chặt lấy Hoàng, lòng nhẹ nhõm, Hoàng nói đúng, chỉ cần anh không bỏ cô là được, hai vợ chồng sẽ từ từ nghĩ cách sau. Phương thở ra một hơi dài, cảm thấy lạc quan trở lại.
Chiếc điện thoại trong túi quần Hoàng rung lên, anh rút điện thoại ra nhìn, trán hơi nhăn lại.
- Anh Tuấn trong công ty gọi anh, anh ra ngoài nghe, em nín đi đừng khóc nữa nha – Hoàng vuốt nhẹ lên má Phương, mỉm cười rồi bước ra ngoài
"Lại là anh Tuấn, mỗi lần anh ta gọi là Hoàng lại phải chạy lên công ty". Phương nghĩ vậy, cảm thấy hơi hụt hẫng, lúc này cô cảm thấy yêu chồng hơn bao giờ hết, và muốn anh ở lại bên cạnh mình, nhưng cô cũng luôn thông cảm cho công việc của chồng, nên không bao giờ giãy nảy khi anh nói có việc bận ở công ty phải đi gấp. Cô đứng dậy, bước vào toilet để rửa mặt.
Khi Phương bước ra, Hoàng đang đứng ở cửa phòng ngủ, nhìn cô với nụ cười ấm áp.
- Anh Tuấn lại gọi anh lên công ty nữa hả? – Phương hỏi, giọng ngao ngán
- Đúng rồi – Hoàng gục gặc đầu
- Vậy thôi anh đi đi, trưa nay anh có về ăn cơm không? – Phương cố làm ra vẻ bình thường, nhưng giọng nói cô lộ ra chút bực dọc, cô lướt qua người Hoàng định đi về nhà bếp, nhưng anh đã ghì chặt cô lại.
- Anh không đi – Hoàng cười khì – Anh nói hôm nay anh bận ở nhà nấu cơm cho vợ rồi
Phương mở to mắt nhìn chồng, không tin nổi vào tai mình. Hoàng hôn nhẹ vào má Phương, rồi đi vào nhà bếp, tiếng xào nấu lại vang lên. Phương lặng người, nhìn về hướng nhà bếp, trong lòng dâng lên một niềm vui khó tả.
***
Đã một tuần kể từ sau khi Phương biết mình bị vô sinh, tâm trạng cô giờ đã ổn định trở lại. Mặc dù hai vợ chồng vẫn chưa nghĩ ra cách gì để báo cho mẹ chồng biết tin này, nhưng Phương vẫn không cảm thấy lo lắng lắm, vì cô biết Hoàng luôn đứng sau lưng mình, chỉ cần vậy là đủ.
Hôm nay là Chủ Nhật, Hoàng có việc bận ở công ty, nhưng anh có hứa là trưa sẽ về ăn cơm, vì vậy Phương đã dậy đi chợ từ sớm để chuẩn bị bữa cơm gia đình.
Dắt xe ra khỏi cổng chợ, Phương bị chú ý bởi một dáng hình quen quen. Một thai phụ trẻ, với chiếc váy bầu màu kem và mái tóc tém xinh xắn, đang lựa trái cây ở quầy hàng bên kia đường. Chính là cô ấy, cô gái Phương gặp ở bệnh viện lần trước. Cô gái dù đang mang thai nhưng trông vẫn rất đẹp trong chiếc váy màu kem, nhìn cô ấy, Phương thoáng chút chạnh lòng. Màu kem là màu mà cô thích, cô nhớ có lần từng nói với Hoàng, nếu cô có bầu, cô thích mặc một chiếc váy màu kem như vậy, nhưng sau này chắc chắn cô sẽ không bao giờ có cơ hội đó.
Đột nhiên cảm thấy có lỗi vì lần trước đã tỏ thái độ lạnh lùng, một cái gì đó thôi thúc Phương tiến lại quầy trái cây.
- Nhà em ở gần đây hả? – Phương bước đến, vừa lựa cam vừa hỏi nhẹ nhàng
Cô gái ngước lên nhìn Phương, đột nhiên giật nảy mình . Dáng vẻ đó làm Phương cảm thấy hốt hoảng.
- Chị xin lỗi, chị làm em giật mình hả? Chị chỉ định xin lỗi chuyện lần trước thôi – Phương rối rít phân bua
- Chuyện... lần trước? – Cô gái dường như vẫn chưa hết bàng hoàng
- Thì lần ở bệnh viện đó – Phương mỉm cười – Lúc đó em hỏi thăm chị, nhưng chị trả lời cộc lốc rồi bỏ đi, xin lỗi em nha, bình thường chị không bất lịch sự như vậy đâu
- À, là chuyện đó sao? – Cô gái thở dài – Không có gì đâu chị, nếu em là chị em cũng sẽ làm như vậy thôi, giờ thì xin lỗi chị nha, em phải về đây – Nói đoạn, cô gái sải bước thật nhanh về phía ngã tư
Phương cảm thấy hơi hụt hẫng với thái độ của cô gái. "Có lẽ do lần trước mình thô lỗ quá chăng", P

Nếu con chết, mẹ có buồn không?
Ki tao ăn với mày nhé! Nó bốc một nắm cơm cho lên mồm ăn vội, rồi lại miếng nữa. Mùa đông những cơn gió lạnh đang gào thét, rít mạnh trên những cao nguyên đất đỏ badan. Ở nơi đây mùa hè nắ[…]
Truyện ngắn
Câu chuyện này là về một thanh niên Nhật Bản. Trải qua nhiều năm vất vả đèn sách, cuối cùng cậu cũng tốt nghiệp trường đại học nổi tiếng Tokyo. Đúng lúc ấy, công ty điện máy Matsushita thông[…]
Truyện ngắn

Từ ngày đầu tiên dọn tới ở phòng trọ này, tôi đã bắt đầu nghi ngờ căn phòng chứa đồ sát bên phòng tôi bỏ trống không có người. Suốt từ sáng đến tối, bên đó lặng như tờ. Tôi không thích cái […]
Truyện ngắn

Pá với Mế không phải lo cho con đâu con là con của Pá là người của núi rừng, chả có thứ gì làm khó được con đâu Pá.... Nhà Y Sản nằm dưới chân một quả đồi, ở làng Sín Tả, xã Chư Nang, th[…]
Truyện ngắn
Nhớ lại chỉ mới hôm kia, nó dẫn mấy đứa con gái vào đấy ăn uống thỏa thuê, nó rút ra một xấp polime xanh lè dúi cho nhân viên phục vụ và hét một câu cũng xanh lè "không cần thối!" trước sự t[…]
Truyện ngắn
Audio Ngày xửa ngày xưa, Sa Mạccũng như những vùng đất xanh tươi khác, có cây cỏ muôn hoa. Nhưng rồi những cuộc chiến của các vị thần đã khiến cho vùng đất Sa Mạctrở nên khô hạn, những cơn […]
Truyện ngắn
Cháy hết mình cho những đam mê
20 tuổi đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời thấy đoạn đường phía trước trước còn lắm gian nan khó nhọc. Bao chuyện phải lo bao mục đích vẫn chưa đạt được khiến tôi mang nhiều áp lực và mệt mỏi. D[…]
Tâm Sự

Chỉ đam mê thôi là chưa đủ. Tôi là người hay mơ mộng. Ừ, người ta nói không ai đánh thuế giấc mơ nên ngại gì mà không mơ. Nhưng cũng đừng đắm chìm vào mộng tưởng mà quên đi thực tại của mìn[…]
Truyện ngắn