Hạnh phúc trong tầm với?
Bình chọn: 598
Bình chọn: 598
Khoảng hơn 2 năm nay, mẹ chồng Phương bắt đầu nói bóng gió về việc muốn có cháu ẵm bồng, những lời nói đó khiến Phương thật sự cảm thấy áp lực, nhưng cô vẫn cứ đinh ninh là lỗi không phải do cô, mà là ở anh Hoàng. Chính vì vậy, mỗi lần mẹ chồng nhắc khéo, cô lại giận dỗi, bắt anh phải đi kiểm tra, để cho mẹ anh thấy rõ, "Đó, lỗi là con trai của mẹ, chứ con có tội tình gì?". Nhưng lần nào cũng vậy, Hoàng toàn gạt sang một bên, "Vợ chồng mình còn trẻ mà em, cứ cố thêm nữa xem sao." Thái độ hời hợt đó khiến Phương ngày càng điên tiết, và khiến cho mối quan hệ giữa hai vợ chồng ngày càng xấu đi. Phương quyết định trừng phạt chồng mình bằng việc "cấm vận", vì cô cho rằng, súng đã tịt ngòi thì có cố thêm cũng vậy thôi, phải làm vậy để anh Hoàng ngoan ngoãn đến bệnh viện kiểm tra.
Nhưng biện pháp đó cũng chẳng ích lợi gì, Hoàng vẫn kiên quyết không tới bệnh viện, còn mẹ chồng cô gần đây lại càng tỏ rõ thái độ khó chịu. Không thể chịu đựng thêm ánh mắt đay nghiến của mẹ chồng, Phương quyết định, tới bệnh viện kiểm tra, mang tờ kết quả cho thấy cô hoàn toàn có khả năng sinh sản bình thường về đưa cho mẹ chồng xem.
Vậy mà bây giờ tờ kết quả nó lại phản phé cô như vậy, Phương thật sự cảm thấy bàng hoàng, cô biết phải đối diện với anh Hoàng thế nào đây, biết ăn nói ra sao với mẹ chồng đây?
Phương lếch thếch bước về phía cổng bệnh viện, cứ mỗi một bước đi, cô lại thấy đầu mình càng nặng, cô ngồi xuống một chiếc ghế đá dưới gốc cây bàng gần cổng, hít một hơi dài để lấy lại bình tĩnh, nhưng chỉ cảm thấy càng lúc càng rối loạn hơn
Đối diện cô, cũng đang ngồi nghỉ trên ghế đá, là một thai phụ trẻ, cái thai trong bụng cô khá to, đoán chừng cũng đã được 7, 8 tháng. Cô ta mặc một chiếc váy bầu màu kem nhìn rất sang trọng, mái tóc tém tôn lên khuôn mặt trẻ trung xinh đẹp. Khác với những người khác đi với người thân, cô gái này lại chỉ ngồi một mình, trông cũng có chút gì đó lạc lõng giống như Phương. Cô ta liên tục nhìn đồng hồ, chốc chốc lại nhìn ra cổng. "Có lẽ cô ấy đang chờ chồng mình", Phương thở dài, bất giác cảm thấy mình là người phụ nữ bất hạnh nhất trên đời này.
Nhận thấy có người đang nhìn mình, cô gái cũng quay sang nhìn lại, vừa nhìn thấy Phương, ánh mắt cô gái bỗng mở to, và khuôn mặt cô ta lộ rõ vẻ thảng thốt. "Cũng phải thôi, bộ dạng hiện giờ của mình ai nhìn vào mà chẳng thảng thốt", Phương thở dài, khẽ liếc nhìn đồng hồ, đã 10h sáng rồi, cô phải về để đi chợ cơm nước cho cả nhà, phải cố tỏ ra bình thường, trước mắt cứ làm vậy đi đã.
Vừa định đứng dậy thì Phương nhận ra, cô gái kia đã đứng trước mặt mình, khuôn mặt cô ta giờ đã bình thường trở lại
- Chị... đến để... khám thai sao? – Cô gái ngập ngừng hỏi
Phương ngẩng đầu nhìn cô gái, cảm thấy như có một luồng khí nóng bốc lên đầu mình, sống mũi cô bắt đầu cảm thấy cay cay. "Khám thai cái gì chứ? Không phải ai cũng có được diễm phúc như mấy người đâu! Bộ thấy tôi chưa đủ thảm hay sao mà còn hỏi vậy nữa hả?" Trong đầu Phương là cả một cơn thịnh nộ đang chực trào, Phương định đứng dậy, quát thẳng vào mặt cô ta như vậy, nhưng rồi cuối cùng, cô lại hít một hơi dài, và cảm thấy đầu mình nguội lại.
- Không, tôi bị vô sinh – Phương lạnh lùng trả lời, rồi cô đứng dậy, lạnh lùng đi về phía bãi giữ xe, để mặc cô gái trẻ đằng sau sững người với khuôn mặt xám ngoét.
***
Về đến nhà, Phương ngạc nhiên khi thấy chiếc xe của Hoàng vẫn còn trong sân. Hôm nay là Chủ Nhật, bình thường giờ này Hoàng luôn không có nhà, anh nói sáng Chủ Nhật hàng tuần đều phải lên công ty để họp nội bộ, vậy mà hôm nay lại ở nhà sao? Phương thở dài, chồng cô là người mà cô ít muốn gặp nhất lúc này.
- Bà xã về rồi đó hả? – Hoàng xuất hiện ở cửa phòng khách, cất giọng hỏi ngọt như đường phèn
Phương ngước nhìn chồng, cảm thấy bất ngờ. Hoàng đang đứng đó, khoác trên mình chiếc tạp dề, tay anh đang cầm một đôi đũa, và miệng thì nở một nụ cười bí ẩn.
- Hôm nay Chủ Nhật, anh sẽ nấu cơm đãi bà xã ăn nha
Phương nghe có tiếng xèo xèo phát ra từ phía sau bếp. Cô nhìn khuôn mặt lấm tấm mồ hôi nhưng vẫn tràn ngập hạnh phúc của chồng, tự nhiên thấy mắt mình nhòe đi, cổ họng nghẹn lại, không thể kềm chế được nữa, Phương chạy thẳng vào phòng ngủ, bật khóc nức nở.
Hoàng chạy ngay theo sau cô, nhẹ nhàng đóng cửa phòng, rồi đặt tay lên vai vợ
- Có chuyện gì vậy? Sao em lại khóc? – Hoàng nhẹ nhàng hỏi
Phương lại òa khóc to hơn, sự dịu dàng của Hoàng làm cô cảm thấy mình thật sự có lỗi. Người không thể sinh con là cô, vậy mà bấy lâu nay cô lại luôn đổ hết trách nhiệm cho anh. Phương cảm thấy mình cần phải cho anh biết sự thậ
Sau này khi nhắc lại chuyện đó mấy thằng lại gãi tóc, gãi tai trông có vẻ còn ngượng hơn bọn con gái chúng tôi ngày xưa. Thời tiết tháng Mười đang rất đẹp, đã qua những đợt nắng mưa thất t[…]
Truyện ngắn

Hồi ấy, tôi với Khanh ở cùng tiểu đoàn. Khanh là đại đội trưởng, tôi là trợ lý xe máy. Một đêm trung thu trời đẹp, gió mát, tôi sang chỗ Khanh chơi. Chúng tôi trải chiếu ra sân, ngồi hóng má[…]
Truyện ngắn
Có những lúc đi học về thấy bà lặng lẽ cầm cây chổi thu dọn nhà mà trong tâm thấy áy náy. Bà khoan thai bước chầm chậm mà lặng lẽ có lẽ đến cả cơn gió cũng không thể nào nghe được âm thanh t[…]
Truyện ngắn

Cậu bước vào cuộc đời tớ vào một ngày ve kêu đầu mùa. Thi tốt nghiệp, mới đầu hè thôi mà nóng bức, bốn cái quạt trần không đủ cho hai mươi tư "cái xác" đang ngoi ngóp trong cái nóng và đề t[…]
Truyện ngắn
Những ngày phía trước bao giờ cũng là những ngày dài...Mọi chuyện sẽ ổn, vấn đề là ta phải chờ đợi. Kỳ 1: Chiếc vé Tháng 7 là tháng dài nhất trong năm, thường là vì mưca khơi những nỗi nhớ […]
Truyện ngắn

Thành chăm chú gỡ từng chiếc kẹp hoa gài trên tóc cô dâu. Biết anh đang sốt ruột My càng cố ý ngọ nguậy. "Yên nào. Không là anh bắt cóc ngay bây giờ đây. Rồi không đợi được nữa anh bế bổng […]
Truyện ngắn
Sẽ còn lâu không ngày em hết giận anh?
Anh đến quán cũ một chiều không em. Chút lạnh giá cuối đông cùng giai điệu buồn của những bản nhạc Soul làm cho nỗi nhớ trong anh càng trở nên quay quắt. Anh lặng lẽ với cốc café nóng nhìn n[…]
Tâm Sự

Bố mẹ nước mắt đầm đìa, nói với nó rằng: "Một tháng trước, anh con lao xuống sông cứu một đứa bé, anh không biết bơi. Đứa bé đó được cứu sống nhưng anh con không lên nữa". Bố mẹ nó úp mặt kh[…]
Truyện ngắn

Tiếc nuối làm gì cho chật trái tim
Ngày trước thường tự hỏi, người ta sẽ làm gì với một mối quan hệ đẹp như mơ nhưng biết rằng nó sẽ kết thúc? Bạn nói, biết trước chia xa. Hà tất gì dốc hết tâm tư của mình, đổi lại cay đắng x[…]
Truyện Blog