Hạnh phúc trong tầm với?
Bình chọn: 623
Bình chọn: 623
Là thai phụ đó, cô ta đang đứng trân trân giữa đường, nhìn xuống dưới chân mình. Bên dưới chân cô ta là một thứ nước đang chảy xối xả.
Những người dân ven đường chạy tới vây quanh cô gái, còn cô ta thì bắt đầu òa khóc.
- Chuyện gì xảy ra với tôi vậy? Con tôi – Cô gái vừa nói vừa khóc nức nở
- Cô bị vỡ nước ối rồi, mau tới bệnh viện kiểm tra đi – Bà bán trái cây hét to
- Chồng đâu rồi? Sao không mau chở đi bệnh viện vậy ta? – Tiếng đám đông xung quanh xì xào
Phương nhìn quanh quất, không có dấu hiệu nào cho thấy chồng cô ta ở gần đó cả, bệnh viện chỉ cách đây chưa tới1 cây số, hay là...
- Em ơi, lên đây đi chị chở gấp tới bệnh viện – Phương phóng xe về phía cô gái
- Chị... chị sao? – Cô gái nhìn Phương với ánh mắt lo lắng
- Thôi lên lẹ đi còn suy nghĩ gì nữa, đẻ đến nơi rồi kìa – Người đi đường tiếp tục bàn tán
Cô gái có vẻ lừng khừng, nhưng rồi cô ta vẫn ngồi lên xe của Phương. Đợi cô gái yên vị, Phương rồ ga chạy về phía bệnh viện. Ngồi đằng trước, Phương nghe rõ tiếng cô gái đang thở hổn hển.
- Cứ bình tĩnh nha em, sắp tới bệnh viện rồi – Phương trấn an.
- Sao tự nhiên lại như vầy chứ? Mới có hơn 8 tháng thôi mà - Cô gái nói, giọng yếu ớt – Dù sao thì, cảm ơn chị.
- Gì đâu mà phải cảm ơn hả em? – Phương thấy vui trong lòng, cô bật xi nhan rồi rẽ trái, bệnh viện phụ sản đã xuất hiện trước mặt.
- Chị... chị có thích trẻ con không? – Cô gái bỗng ngập ngừng.
Phương hơi ngạc nhiên với câu hỏi, nhưng rồi cô chợt nhớ ra, cô gái này cũng biết bí mật của mình, cô nhếch mép nở một nụ cười gượng gạo:
- Em cũng biết là chị không sinh con được rồi đó – Phương thở dài - Có lẽ chị sẽ nhận con nuôi em à, hoặc có thể...
- Có thể gì vậy chị? – Giọng cô gái yếu dần
- Có thể chị sẽ nuôi con của chồng chị và người khác – Phương nín thở, bản thân cô cũng không thể tin vào điều mà mình vừa nói.
- Em hiểu rồi – Cô gái gục đầu vào vài Phương - Xin lỗi chị.
- Về chuyện gì?
- Về tất cả
Phương lại càng ngạc nhiên hơn, nhưng cũng không kịp hỏi thêm gì nữa, vì cả hai lúc này đã tới bệnh viện, và cô gái thì dường như đã ngất lịm phía sau lưng cô.
***
- Chị là người nhà bệnh nhân phải không? – Một cô y tá hỏi Phương
- Không, tôi chỉ là... - Phương ngập ngừng, cô định trả lời, tôi chỉ là người qua đường, nhưng rồi không hiểu vì sao, cô lại trả lời khác đi – Tôi là bạn
- Vậy chị đi làm thủ tục cho bệnh nhân nhập viện đi, đồng thời báo với người nhà bệnh nhân biết, cô ấy bị vỡ nước ối, chuẩn bị sinh rồi – Cô y tá trả lời bằng giọng nói như đang trả bài
Phương giật mình nhận ra mình chẳng biết gì về cô gái kia cả, làm sao làm thủ tục, làm sao báo cho chồng cô ấy đây? Nhưng cô chưa kịp mở miệng thanh minh thì cô y tá đã chạy vội vào phòng cấp cứu.
Phương ngồi xuống ghế chờ, trấn tĩnh lại, rồi cô chợt nhận ra, trước khi vào phòng cấp cứu, cô gái đã đưa giỏ xách cho Phương giữ hộ, biết đâu trong đó sẽ có thông tin về cô gái và người nhà của cô ta. Nghĩ vậy, Phương nhẹ nhàng mở giỏ xách xem thử, bên trong có 1 chiếc ví, 1 cái điện thoại di động đã cũ, một quyển sổ và vài thứ linh tinh của con gái. Phương mở ví và nhìn thoáng qua, trong ví chỉ có vài đồng bạc lẻ. "Cô ấy chẳng có bao nhiêu tiền cả, trông cô ấy ăn mặc sang trọng vậy mà, sao vậy nhỉ". Phương cảm thấy hơi khó hiểu, nhưng nhanh chóng bỏ qua suy nghĩ đó, vì cô biết, giờ không phải lúc thắc mắc mấy chuyện vô nghĩa đó.
Tấm chứng minh nhân dân cũ rách được kẹp chặt trong ví. Phương khẽ rút ra, lẩm nhẩm dòng chữ trên đó: "Lê Diệu Thảo, sinh năm 90, nguyên quán An Giang". Tên dễ thương thật, lại còn rất trẻ nữa, nhỏ hơn cô tới 6 tuổi, Phương nghĩ vậy, khẽ mỉm cười rồi nhét tờ chứng minh lại vào trong ví, đặt vào giỏ xách rồi bước đến quầy làm thủ tục.
Làm thủ tục xong, Phương nhận thấy trong giỏ còn có một quyển sổ nhỏ, tò mò, Phương mở ra xem thử.
"Nhật ký
Ngày 13/9/2010
Hôm nay đã là 5 ngày kể từ khi mình đặt chân tới Sài Gòn, mình không biết việc mình tới đây có phải là một quyết định đúng hay không nữa, nhưng dù sao thì, sau đám tang của má, mình cảm thấy chẳng muốn ở lại dưới quê nữa, ở đó mình chẳng còn người thân nào, chỉ còn lại toàn là những ký ức đau buồn, đến Sài Gòn này, không khí hối hả ở đây có lẽ sẽ giúp mình bắt đầu lại, quên hết mọi chuyện buồn mà đứng lên. Tự nhiên khi tới đây, mình lại nảy ra ý định viết nhật ký, mình thấy thói quen này có hơi trẻ con, nhưng biết đâu nó sẽ như một người bạn giúp mình trút bầu tâm sự, thôi cứ thử viết xem sao. Mai là ngày đầu tiên đi làm rồi, phải ngủ sớm thôi, tôi ơi cố lên!"
Đọc đến đây, Phương vội vàng gấp quyển sổ lại, vì cô chợt nhận ra, đ

Vẫn biết rằng khi mất đi, sẽ được nhận lại, nhưng sao cuộc đời cô, trãi qua bao thăng trầm, cuộc sống này lấy đi khá nhiều thứ nhưng có cho lại cô thứ gì hoàn hảo đâu? Tuổi trẻ cô đầy mơ ướ[…]
Truyện ngắn

Nàng chọn mặc bộ đồ lót và váy ngủ mà chàng thích nhất, nàng trang điểm và sức nước hoa...rồi nàng ngồi vào bàn chờ đợi. Trời tối mà vẫn không thấy xe chàng về. Ở cơ quan nàng là cô gái xin[…]
Truyện ngắn

Hồi bà nội tôi còn sống, gần đến tết, vào những ngày nắng ráo, nội thường mang chiếc áo bông chần ra phơi trước hiên nhà. Chiếc áo ấy, nội chỉ mặc trong ba ngày tết, còn cả năm nội gấp vuông[…]
Truyện ngắn
Audio Ngày xửa ngày xưa, Sa Mạccũng như những vùng đất xanh tươi khác, có cây cỏ muôn hoa. Nhưng rồi những cuộc chiến của các vị thần đã khiến cho vùng đất Sa Mạctrở nên khô hạn, những cơn […]
Truyện ngắn
Dư vị từ những tình bạn nhạt nhòa
Audio Mary Tyler Moore đã nói rằng “Đôi khi, bạn phải quen biết một người thật sâu sắc mới có thể nhận ra đó là một người hoàn toàn xa lạ”. Cuộc sống đang chảy về phía trước. Em đổi thay và[…]
Truyện ngắn
Con phải xin lỗi bố như thế nào?
Một ngày thật dài và thật mệt mỏi, tôi chỉ muốn về tới nhà và lăn ra ngủ một giấc thật no nê. Thế mà, khi vừa dắt xe vào cổng, nhìn thấy tôi, bố đã quát tôi. Bố mắng tôi không có sự chuẩn bị[…]
Tâm Sự

Tuổi 30, ta đã sống 10.950 ngày, 1/2 cuộc đời, 1/3 thế kỉ, gần 1/200 nền văn hiến nước nhà, vó câu vẫn ngạo nghễ chạy qua tuổi 30.Ticktack...ticktack..ta đã đi qua 30 xuân, 30 hạ, 30 đông và[…]
Truyện Blog
Hai người nông dân rời quê đi kiếm sống. Một người muốn đi Thượng Hải, còn người kia muốn đi Bắc Kinh. Trong phòng chờ, họ đã thay đổi ý định, bởi vì họ nghe người xung quanh bàn luận rằng: […]
Truyện ngắn