
Hải Đường không dành cho em
Bình chọn: 372
Bình chọn: 372
Anh nhớ anh đã phản ứng như thế nào không anh ? Đúng rồi,anh dừng xe, quay lại hỏi em rất ân cần rằng em bị chóng mặt hả? Em phì cười.Nhưng vẻ mặt lo lắng của anh càng khiến vỡ kịch mà anh vô tình thành nam chính càng thêm đắt giá.
Nhưng em đâu biết rằng, vì vậy mà hai ngày sau anh nằm liệt giường vì bị người ta chặn đường đánh túi bụi. Nghe tin,là em hiểu ngay mọi chuyện. Em ngồi học trong lớp mà như thiêu như đốt cứ mong tan học để chạy về gặp anh.
Tan lớp. Em không nhớ cảnh mình mặc áo dài và chạy như thế nào ra cổng.Em làm mọi thứ nhanh nhất có thể. Khi bước vào phòng , thấy anh hằng hà những vết thâm tím,em mếu máo khóc vì em mà anh ra nông nổi này. Vậy mà anh vẫn cười hiền, đưa tay xoa đầu em và nói :
- Tường Vi, sao lại khóc, anh không có sao mà!
- Anh,là tại em đó...
Em vừa khóc vừa kể. Em tưởng anh sẽ giận,sẽ trút cơn thịnh nộ lên em và rồi bỏ mặc em. Nhưng không, anh lại nắm lấy đôi bàn tay run rảy của em, và nói những lời dỗ dành. Em như co mèo ốm nép vào người anh.Hình như em vô tình chạm vào vết đau của anh,nghe anh rên nhẹ một tiếng nhưng vẫn không đẩy em ra.Sao lúc nào, những nỗi đau của anh, anh đều không nói em nghe hết vậy ?
Chiều nào em cũng ghé thăm anh. Anh luôn tỏ ra vui vẻ và hoạt bát. Nhưng em biết anh lo lắng cho những ngày vắng mặt ở giảng đường. Em lén lấy số điện thoại của bạn anh, xin mượn tập tài liệu, cái nào photo được em photo, cái nào chép tay em chép tay, xong gói lại vào một bìa kiếng cẩn thận. Em định chiều chủ nhật sẽ đưa cho anh. Nhưng mà, em lại sợ, có phải chiều chủ nhật "một chị nào đó"sẽ đến thăm anh. Mà thôi,em sẽ qua, nhìn cho biết người yêu của thần tượng ra làm sao.Nếu mà đẹp đôi, thì em sẽ âm thầm chúc phúc cho hai người.Thần Tượng được vui thì em cũng vui mà. Em đã thật sự đứng trước gương và nói với mình như thế đó anh.
Anh bảo em không lo học mà lo làm gì đâu không khi nhận bìa kiếng tài liệu, nhưng anh vẫn nở một nụ cười tươi tắn.Nụ cười đó làm trái tim em ngưng đập mấy giây. Em cứ ngồi đó, nói chuyện rồi lấy cháo cho anh ăn. Buổi chiều tan đi trong sự hồi hộp của em.Và rồi tối đến,mẹ anh vào và nói bố em nhắn em về. Em lấy hết can đảm hỏi anh :
- Chị ấy không đến hả anh ?
- chị nào em?
- Bạn gái anh đó!
Anh phì cười rồi lắc đầu :
- anh làm gì có bạn gái đâu .
- Vậy sao anh không dạy em vào ngày chủ nhật,em tưởng anh dành ngày đó cho bạn gái anh...
Anh lại cười lớn hơn.
- Vi i ngắn, em suy diễn nhiều quá đó, chủ nhật,là ngày anh dành cho gia đình, cho mẹ anh.
Đó là lần đầu tiên anh gọi em là "Vi i ngắn", từ đó em lấy luôn cái nickname đăc biệt ấy, bởi vì nó gắn liền với một cột móc vui vẻ trong quãng thời gian đó của em : ngày em biết Thần Tượng của em chưa có người yêu.
***
3.
Mẹ vẫn không hiểu tại sao đêm chủ nhật đó, con lại xuống ngủ với mẹ. Con trai lớn già đầu rồi, hai chục tuổi đầu chứ ít đâu mà còn đòi :
- tối nay con muốn ôm mẹ ngủ một bữa.
Con vừa nói vừa cười. Ờ mà cũng lâu rồi mẹ không nằm cạnh con như trước đây, không nghe tiếng con thở khi ngủ, thỉnh thoảng con sẽ nói mơ những điều con không bao giờ chia sẽ lúc thức.
Nói chuyện về con, về việc học hành , về tương lai về cơ hội du học nước ngoài như ước mơ từ rất nhỏ của con kéo dài đến gần nửa đêm.Khi mẹ đã ngáp một cái để chuẩn bị cho một giấc ngủ thật ấm áp bên cạnh đứa con trai mẹ yêu thương, thì chợt con hỏi :
- Mẹ, kể con nghe về chuyện của mẹ với bác ấy đi, ý con là, bố của Tường Vi đó.
Mẹ lại ngạc nhiên vì câu nói của con. Chần chừ một hồi,nhưng thấy con nhất quyết đòi nghe nên cuối cùng mẹ cũng kể.
Ừm, thì bác ấy là mối tình đầu của mẹ. Mẹ quen bác ấy khi còn đi học. Bác ấy học trên mẹ hai lớp.. Tình cảm học trò trong sáng nuôi tuổi thanh xuân của mẹ bằng những ước mơ ngây thơ rằng mẹ và bác ấy sẽ thành một đôi. Nhưng rồi không như mẹ nghĩ, khi bác ấy thực hiện nghĩa vụ quân sự, ông bà ngoại bắt mẹ lấy một người khác, đó là ba con.
Năm đó mẹ mới mười chín tuổi. Mười chín tuổi, mẹ lấy chồng. Mười chín tuổi mẹ hoài thai đứa con đầu lòng. Mười chín tuổi, cha con qua đời sau một tai nạn bất ngờ. Mười chín tuổi mẹ thành góa bụa.
Nhiều người nói mẹ bỏ đi cái thai còn ít tháng để bắt đầu một cuộc sống khác. Nhưng làm sao mẹ làm vậy được con à. Mẹ về nhà ngoại sống trong tủi hổ lầm lũi và cuối cùng cũng chờ được ngày sinh con ra đời. Lúc thấy con, con như một thiên thần, chỉ cần vậy thôi thì bao nhiêu điều đắng cay trước đó với mẹ chẳng là gì trong khoảnh khắc ngọt ngào bế con trên tay...
- Mẹ, tên con là do bác ấy đặt?
Mẹ nhẹ nhàng gật đầu.Con trai khiến mẹ ngạc nhiêu nhiều đến nỗi không còn biểu cảm nào cho sự bất ngờ nữa. Đến bây giờ mẹ vẫn tự hỏi, làm sao con biết nhiều thứ vậy con
Khuya, lúc tôi gần tới chỗ đứng trên dốc nhìn về chung cư có ô cửa nhà T. trắng xanh, Ninh phóng sượt qua, phanh gấp, nhìn vào mắt tôi: "Cậu hãy lập tức nói với cô gái kia những gì cậu nghĩ,[…]
Truyện ngắn
Bác sĩ khuyên tôi nên đưa mẹ về nhà chăm sóc, bởi vì thời gian sống của người còn khoảng 3 tháng.Rời khỏi phòng bác sĩ, tôi nghẹn ngào, nước mắt dàn dụa trên má. Vậy là mọi hy vọng cứu sống […]
Truyện ngắn
Em thấy không tất cả đã xa rồi Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế ... Lớp ở cuối hành lang chạy dài, bốn mùa xôn xao vì cây lá ngoài cửa sổ. Những viên gạ[…]
Truyện ngắn
"Anh dốt bỏ mẹ, bán trinh được vài chục triệu, bèo cũng mười triệu, em nghe bảo thế, tội gì! Anh có 20 triệu cho em không?" "Cho anh đi, anh biết trên Tràng Thi có lão bác sỹ vá lại như thật[…]
Truyện ngắn
Số phận con người phải chăng đã được định sẵn từ trước?
Có thể nhìn ra, có thể chứng kiến sự việc trước sau 80 năm, có hai người khác nhau đều nhờ một cuốn sách mà đăng khoa bảng, tuổi thọ và lộc vận đều có thể nhìn ra, như vậy số mệnh con người […]
Truyện ngắn
Ai rồi cũng sẽ mắc sai lầm! Được sinh ra trong một gia đình có ba, có mẹ, có chị, có em, hiển nhiên tôi hạnh phúc hơn biết bao người đã, đang thèm khát yêu thương ấy. Được nuôi nấng, và rồi[…]
Tâm Sự
Nói một cách thật lòng thì tôi không an tâm giao con Mèo cho bất kỳ ai, không phải tôi không tin tưởng họ, càng không phải không tin tưởng khả năng của em tôi; mà bởi vì trong lòng tôi con […]
Truyện ngắn