Pair of Vintage Old School Fru
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Những vết xước màu rêu
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 7094
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
21:01 - 14/08/2015


- “Chị nói đi, tôi vẫn đang nghe!”

Có một chút cảnh giác trong giọng nói vẫn trong trẻo lắm của Linh. Điều đó làm Nguyệt bất giác thấy áy náy. Một chút thôi. Nó không thể sánh với tình yêu tha thiết dành cho Vũ của cô. Vì thế những gì cần làm, dù hơi chút tàn nhẫn vẫn phải làm.

- Cô hẳn bất ngờ về việc tôi nhắc đến Dương, lâu lắm rồi hẳn không ai dám nhắc đến cái tên đó với cô, đặc biệt lại là một người lạ như tôi?

- Tôi thiết nghĩ chị nên đi vào vấn đề chính, đó mới là điều chúng ta đều quan tâm. Tôi không hiểu anh ấy có liên quan gì ở đây và tại sao chị biết chuyện đó!

Linh cố tỏ ra bình tĩnh, như cố bảo vệ những góc khuất mong manh nhất trong mình. Cô thấy lạnh. Và một chút sợ hãi.
Nguyệt không vội trả lời, cô nâng cốc café đã tan hết đá, từ tốn nhấp môi:

- Linh này, Vũ giống Dương đúng không? Rất giống! Và hình như cô đang lầm tưởng?

Câu nói cố ý “ bâng quơ” và ánh mắt hình xoắn ốc của Nguyệt có tác dụng ngay lập tức. Linh thấy choáng váng.

- Chị nói gì vậy? Tôi không. Không hề...

- Đấy là cô đang tự dối mình, tự chạy trốn bản thân. Tất cả những người biết cô, biết về Dương và từng gặp Vũ, đều hiểu điều điên rồ ấy theo cách của tôi. Một cô gái thông minh như cô lấy gì để làm tôi tin rằng cô không nhận ra. Cô hiểu mình hơn bất kì ai. Và cô chọn cách chạy trốn?

Linh không nói gì nữa, bàn tay cô hấp tấp bám lấy thành bàn, chân miết chặt xuống sàn gỗ... Chông chênh...

- Tôi có thể tin cô vô tình gặp Hoàng Vũ, vô tình phỏng vấn ở Hoàng Gia, bởi cuộc đời này luôn đầy những cuộc gặp gỡ không thể lí giải được, nhưng tôi không tin trong quyết định “bằng mọi cách” ở lại công ty của cô không có một phần lí do liên quan đến Vũ. Cô có thể không yêu Vũ nhưng cô yêu khuôn mặt Dương ở Vũ, và tìm cách được ở gần nó... Tôi nói không sai chứ?

Nguyệt tiếp tục, những đòn tấn công sắc bén và hiệu quả. Linh vẫn cúi gằm xuống mặt bàn, đôi tay run rẩy, và lòng bàn chân nóng ran, khuôn mặt cô đầm đìa mồ hôi.

- Dừng lại đi, điều đó chỉ làm cô đau khổ mà thôi... Và cứ sống mãi trong ám ảnh quá khứ như thế... cô có thấy mình quá hèn nhát và yếu đuối không? Con người cô không thế đâu... Linh ạ! Dừng giày vò mình thêm nữa. Cuộc sống luôn cần biết chấp nhận... dù đó là những điều vô lí nhất!

Nguyệt nói những từ cuối cùng vô cùng chân thành... Ánh mắt thất thần, khuôn mặt tái đi và đôi bàn tay luống cuống của Linh khiến cô giật mình. Cô gái này sâu sắc hơn cô tưởng. Yêu tha thiết hơn cô nghĩ... và cũng hành hạ mình trong nỗi ám ảnh quá nhiều. Nhưng có một cái gì đó ở Linh khiến cô tin: Linh không hề yếu đuối, mỏng manh đến thế! Có chăng chỉ là cách Linh ủ mầm những đau thương, có chăng chỉ là cách Linh tự giày vò, đày đọa mình.

Còn Linh... những câu cuối cùng của Nguyệt khiến cô choàng tỉnh, ánh mắt cô lạc ra khỏi chiếc cốc thủy tinh vô nghĩa trên mặt bàn, ngước lên nhìn Nguyệt, trong chốc lát đảo mắt tìm những bông hoa tím dịu mát. Dừng lại hồi lâu nơi những cánh hoa khẽ rung rinh trong gió chiều phả nhẹ... Những câu hỏi dồn dập ùa về... Đúng, Linh đã không nhận ra điều đó... Những buổi chiều òa khóc ở Nguyễn Du, những giấc ngủ chập chờn, mê sảng lúc đêm về... Dạo này cô hay nghĩ về Dương, những bài hát, những phút giây... Cô dễ chạnh lòng trước những con đường cũ mà hai năm qua cô đã đủ mạnh mẽ đi qua... không có anh. Cô nghẹn ngào trước hình ảnh của mẹ, nhạy cảm trước những câu mẹ đã nói suốt hai năm qua... Hương hoàng lan làm cô bật khóc... Gió lướt qua, khẽ lạnh làm cô giật mình... Và những hình ảnh chập chờn khi Dương, khi người con trai ấy... bảng lảng đi về trong những giấc mơ, trong những phút vô thức... Gần hai tuần qua, Linh đã sống không một chút “miễn dịch”, không chút lí trí... Quá nhiều cảm xúc và không thể kiểm soát bản thân... dù chỉ một chút... Hai tuần, ấy cũng là thời gian cô gặp hắn, Hoàng Vũ, người con trai mà những nếp hằn khi cười cũng thật giống anh... Cô chưa bao giờ tự hỏi, tại sao mình chấp nhận vị trí ấy không chút nghĩ ngợi dù trước đây cô không mấy thiện cảm với công việc này. Không thể phủ nhận có một chút kiêu hãnh, hiếu thắng, nhưng liệu có lí do nào khác... Bất giác, một cơn gió mát lành khẽ lướt qua, mùi café thơm nồng len vào mũi, Linh cúi mặt... nụ cười, ánh mắt và nét mặt, những đường nét thân quen ấy, lại thoáng qua... Là Dương... hay Vũ? Linh rùng mình. Chính cô cũng không phân biệt được nữa... Linh đưa hai bàn tay ôm lấy mặt... trong phút chốc, nước mắt ứa ra, không kịp kiểm soát...

- Xin lỗi chị. Em... - Cô kéo ghế, chạy ùa ra cửa, đôi chân lướt nhanh, bối rối, vội vã trên mặt sàn gỗ chi chit những vết xước...

Em lại lao ra đường, bơ vơ trong dòng người hối hả, ngược xuôi... Tôi phanh gấp trên ngã rẽ vào trường khi suýt chạm xe em. Em lách đầu xe, vụt đi, không kịp để ý đến sự có mặt của tôi, cũng không ngoảnh lại để thấy xe tôi vẫn lặng lẽ ngay sau em, không quá xa cũng không quá gần... Em khóc... Những giọt nước mắt khiến tim tôi nghẹn lại, nhói lên. Dạo gần đây Linh hay khóc, nước mắt em cứ thế chạy dài nơi bờ má, không kiểm soát! Em không còn gò mình trong vỏ bọc lạnh lùng, lặng lẽ đến đáng sợ như cách em vẫn làm hai năm qua, trước tôi, trước mọi biến chuyển của cuộc đời... Giờ thì em khác hơn, nhạy cảm hơn nhưng cũng nghẹn ngào tức tưởi hơn trong vết xước của riêng mình... Bởi sự xuất hiện của người con trai đó... tôi tin thế! Cuộc đời cứ bằng mọi cách giày vò cô gái bé nhỏ của tôi... Rồi những vết trầy xước lại dày thêm, lại rỉ máu, lại hằn sâu trong trái tim vốn đã quá đủ mong mảnh ấy... Tôi hiểu cái cảm giác em đang trải qua, cảm giác nỗi đau thành hình thành sắc, hiện hữu trước mắt... buộc em phải chạy trốn, phải lừa dối chính mình.

*

Đêm hè trong trẻo khiến Linh thấy lòng nhẹ nhõm hơn sau rất nhiều biến cố ban chiều... Giấc ngủ đến nhanh, song vẫn như mọi khi, “không trọn giấc”. Cô chập chờn, tỉnh dậy trong đêm, không còn nhớ mình đã mơ thấy gì nữa, chỉ thấy gỗi ướt đẫm, và khuôn mặt nhòe nhoẹt nước...

“Mình điên thật, khóc cả trong mơ!”

Linh tự mắng mình vu vơ... Cô nắn nót viết vào trang nhật kí vừa lật giở, màu giấy hơi bạc, cũ cũ như màu thời gian vẫn vô tình lướt qua, mùi giấy vẫn nhẹ nhàng thơm:

“Đi tiếp sẽ chạm vào nỗi đau. Dừng lại thôi, Linh ạ.”

Linh đã có quyết định của riêng mình, thử một lần bảo vệ trái tim đang khẽ khẽ đập trong lồng ngực. Mùi hoàng lan nhẹ bay nơi song cửa sổ, sà vào góc giường cô ngồi, mơn man da thịt người con gái nhỏ, ủ hương mềm nơi trang giấy mỏng manh...

*

... Một buổi sáng dịu mát giữa những ngày tháng 5 chói chang nắng, vài gợn mây lững thững trôi vô định. Linh dắt chiếc xe máy đã cũ mèm, một vài vết sơn tróc ngang, tróc dọc phô ra những thân sắt gỉ, đỏ lên màu thời gian nham nhở... Cổng đã mở sẵn... Mẹ Dương nhìn cô bằng gương mặt hiền hậu, tiễn cô thì ra tận ngõ. Linh hơi khó chịu trong chiếc sơ mi bó sát và chiếc váy đen nổi lên đường nhún cách điệu. Đôi giày cao gót làm chân cô nhức nhối... Dù sao hôm nay người cô gặp cũng là chủ tịch một tập đoàn lớn. Linh tặc lưỡi quay lại rồi mỉm cười với mẹ:

- Con đi, mẹ ạ.

Nhưng chiếc xe không buồn nhúc nhích, nó cứ ì ra với một hai tiếng nổ ành ạch khô khốc, rồi tắt ngúm. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo trắng, Linh nhìn đồng hồ, hét lên:

- Quỷ thật, con lại muộn rồi, con đi taxi mẹ nhé!

Cô lao chiếc xe vào một góc sân, rồi ào chạy ra đầu ngõ, đôi giày cao gót đúng là một cực hình.

- Này, làm gì mà chạy như ma đuổi thế?

Chiếc Audi màu đỏ lướt qua, rồi đi chậm lại bên mép đường, phía Linh vừa dừng lại định đợi taxi. Nhận ra Hoàng Vũ, cô chau mày.

- Nào nào, tôi có thấy con ma nào đâu, đừng sợ, đừng cau có thế chứ! - Vũ hất mặt về phía trước, cười, nhếch mép thì đúng hơn.

Linh lại nhìn xoáy vào mắt Vũ, ra chiều khó chịu:

- Anh chính là con ma đáng ghét đó đấy, đi đi.

Vũ cười to thành tiếng, những âm sắc trong veo lẫn vào chút sương mờ bảng lảng của buổi sớm mai.

- Lên xe đi, tôi với cô cùng đường mà, dù sao cũng sắp là đồng nghiệp và biết đâu vị trí của cô lại sắp cao hơn tôi ấy chứ!

Câu nói phát ra theo phản xạ nhưng thật ra đã là những điều anh nghĩ từ rất lâu: Liệu bao giờ, còn bao lâu nữa thì cô gái kia từ vị trí trợ lý riêng trở thành nhân tình của ba anh? Không biết là bao lâu, nhưng Vũ tin... sắp rồi.

- Anh đi đi, đừng ở đó lảm nhảm nữa, tôi muộn rồi!

- Cô yên tâm, ở cái công ty này, vị trí của cô là vị trí chẳng ai dám đụng vào, trừ ba tôi. Nên đến sớm hay muộn thì vẫn cứ thăng chức đều đều cho xem!

Bốn bánh xe vẫn không nhúc nhích, Vũ ngồi lặng trong xe, mắt lặng nhìn vào gương trước... Người con gái trong gương, đẹp một cách thanh tú. Gương mặt không quá sắc nét, nhưng vầng trán cao, đôi mắt ươn ướt và bờ môi mọng... Những đường nét nối kết, đan xen bằng những nhấn nhá rất mềm... Ở khuôn mặt ấy, có chút gì yếu đuối, mỏng manh khiến người đối diện dẫu là ai cũng có cảm giác phải bớt đi nóng nảy và dịu dàng hơn một chút... Đôi giày cao gót và váy áo công sở bó sát làm hiện rõ những đường cong quyến rũ... Một vóc dáng chết người. Khuôn mặt và vóc dáng hình như không hoàn toàn ăn khớp nhưng sự kết hợp đó lại càng làm tăng cấp cái cơ sự “chết người” ấy.

Vũ vòng tay làm gối, ngả mình ra ghế, trong tích tắc, anh nghĩ đến ba mình, cười nhạt “cũng chỉ thế thôi”... Nhưng cái cười đắng ngắt ấy không giấu nổi những xao động trong đáy mắt, những vệt nước đục đi, loang loáng như những vệt buồn xa xăm lắm.

Taxi đã đến, Linh bước như chạy về phía góc đường, mặc kệ chiếc xe sang trọng của Vũ vẫn đỗ ngay sát chân. Cánh cửa taxi nhẹ nhàng mở ra rồi đóng sập lại bằng một lực mạnh hơn rất nhiều. Cửa mở bởi một cô gái nhỏ nhẹ và cú sập của một chàng trai đang giận dữ. Tất nhiên, hoàn toàn khác nhau!... Linh thấy tay mình bị giật lại, nằm gọn trong lòng bàn tay Vũ. Cô bị kéo đi như chạy. Giày cao gót lướt nhanh trên mặt đường. Vài ba tiếng lẩm bẩm của bác lái xe... Hai phút sau, những cánh cửa chiếc Audi đã đóng kín, ngột ngạt.

- Anh điên à? Cho tôi xuống, nhanh lên!

Linh vẫy vùng hét lên khi cánh tay đã mỏi nhừ được buông tha. Vũ đã ngồi ngay ngắn ở ghế trên, khẽ nhếch mắt qua gương, thích thú ngắm nhìn khuôn mặt đỏ lên vì tức giận của cô gái nhỏ. Môi mím lại, cố giấu một nụ cười đã bật ra thành tiếng, đang dấm dứ bị chặn lại trong cuống họng...

- Thắt dây an toàn vào! - Anh chậm rãi lên tiếng bằng giọng nói lạnh lùng cố tạo.

- Anh điên à? Tự nhiên lại xuất hiện rồi bắt cóc tôi đấy hả? Tôi gọi cảnh sát cho anh xem! - Linh lục túi xách tìm điện thoại.

- Đây, có số 113 ngay trên đầu đấy, gọi đi!

Vũ đưa chiếc điện thoại của mình ra sau, huơ huơ trước mặt Linh... đầy khiêu khích... Lại nhếch mắt, ngắm phản ứng của cô trong gương... Môi lại mím chặt hơn... Tiếng cười suýt thì đã bật ra. Vũ nhăn nhó.

- Thôi được rồi, không gọi thì không gọi, tôi thật đúng không hiểu nổi anh.

Linh giơ hai tay làm động tác đầu hàng, thở dài rồi trừng mắt nhìn Vũ qua tấm gương. Những chuyển động trên gương mặt xô lệch... không hẳn là tức giận cũng không hẳn bực bội.

- Hiểu nổi tôi? Đến tôi còn chả hiểu nổi sao tôi lại “bắt cóc” cái kiểu con gái vừa xấu lại vừa nói nhiều như cô lên xe nữa là.

Lần này thì là sự thật, không cố tạo, Vũ không hiểu được lí do cho lần thứ ba Linh ngồi trong xe anh. Lần nào Vũ cũng tự hỏi, và câu trả lời đều không tồn tại trong não. Anh lại nhướn mắt lên tấm gương... Cô ngồi đó, mơ màng hướng qua cửa kính, khuôn mặt nghiêng nghiêng, hàng mi cong cong, rất đẹp, những nếp nhăn nhó đã giãn ra nhường chỗ cho nét mặt vui tươi. Vô thức, Vũ ấn tay nút đỏ trên điều chỉnh gần vô lăng... Cánh cửa từ từ mở ra, Linh không quay đầu lại, ánh mắt cô vẫn miên man theo dòng suy nghĩ bất tận... Nắng hắt qua khe hở trên cửa kính làm làn da ngăm ngăm ấy như lấp lánh muôn tia sáng nhảy múa. Gió lả lướt len vào mái tóc làm bay bay chút tóc mai mỏng manh vương nơi bờ má... Tim Vũ như nghẹn lại, thổn thúc những nhịp đập xôn xao... Một chút thôi, anh quên mất dòng chảy vội vã trên đường, quên mất tay anh đang cầm chặt vô lăng và quên mất tất cả những hờn giận, những thù hận... và những vết xước hình như trong phút chốc cũng thôi âm ỉ. Vũ thấy lòng bình thản và nhẹ nhàng như mặt nước hồ bằng lặng. Đã bao lâu anh thèm khát cảm giác như lúc này? Có lẽ đã rất lâu rồi. Tiếng chuông điện thoại làm Vũ giật mình... là ba anh. Cuộc sống nghiệt ngã thế đấy, cứ phũ phàng cướp đi của con người những giây phút thần tiên nhất bằng những điều mà họ căm hận nhất! Vũ chầm chậm cầm điện thoại lên, bàn tay còn lại nắm chặt vô lăng, gương mặt cứ tự nhiên nhăn nhó lại một cách méo mó... chỉ có đáy mắt vẫn vậy, nhập nhòa những tia buồn mong manh mà ám ảnh....
« Trước1...56789...21Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Anh là thiên thần hay ác quỷ? (New Version)
» Ánh trăng nói đã lãng quên
» Bà xã nghịch ngợm, em là của anh
» Bạch mã hoàng tử
» Bắt được rồi, Vợ ngốc
» Bảy ngày để nói Anh yêu Em
» Bên nhau trọn đời
» Bí Mật Tình Yêu Phố Angel
» Biệt thự hoàng tử
» Bồ công anh bất tử
1234567»
Tags:
bạn đang xem

Những vết xước màu rêu

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Những vết xước màu rêu v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất