21:01 - 14/08/2015
- Chào ba, hôm nay ba có nhã ý gọi điện hỏi thăm sức khỏe con à? Hay là lại có vụ gì mới ạ?
- Con lại vừa làm gì con bé Phương đấy hả? Dừng ngay những trò đấy lại đi!
Ba anh không la hét, chỉ nói vừa đủ nghe bằng giọng trầm buồn cố hữu đầy bất lực.
- Lần sau ba không cần gọi nữa đâu, chỉ cần nháy máy con khắc biết những điều ba cần nói. Việc của con con làm, giống như con cũng không can thiệp vào việc quái gì của ba cả, ngay cô trợ lý mới quyết rũ chết người của ba...
Những từ cuối cùng vụt ra khỏi miệng, không suy nghĩ, hai hàm răng Vũ rít lại, tiếng cười bật ra đầy mỉa mai, chế nhạo.
- Mày thôi ngay cái kiểu ăn nói mất dạy đó đi, về công ty ngay!
Vũ lại nhếch mép cười cho sự mất kiểm soát của ba anh, anh thích ba anh như thế, nó cho thấy anh đang thắng thế, cái vẻ cam chịu, dịu dàng quá đỗi đôi khi lại khiến Vũ chạnh lòng. Những phút chạnh lòng đáng sỉ vả!
- Vâng, thưa chủ tịch tôi đến ngay đây và mang theo cả bảo bối xinh đẹp của ông nữa... - Vũ dập máy. Mắt vẫn nhìn về phía trước, đầu óc hoàn toàn rỗng tếch...
- Dừng xe, dừng xe lại! - Linh hét lên, đập mạnh hai tay vào cửa xe, đôi mắt đỏ lên, gương mặt nhăn nhó... một ngọn lửa giận dữ không giấu giếm đang bốc cháy.
- Dừng xe lại, dừng xe lại ngay. - Linh vẫn tiếp tục hét lên, bàn tay bé nhỏ vẫn đập liên hồi vào cửa kính, rát đỏ. Vũ nhấn phanh, chiếc xe táp vào bên đường. Linh lao ra đường, nước mắt đã loang loáng trên khuôn mặt vẫn không thôi tuôn dài. Đôi mắt Vũ hằn rõ nỗi đau. Anh mệt mỏi nắm lấy tay Linh, kéo về phía mình, bàn tay anh bóp chặt năm ngón tay thon thả, cố gắng giúp cô bình tĩnh lại trong phút chốc. 1 giây, 2 giây... và...
Bốp...
Năm ngón tay còn lại hằn in những vệt dài trên má Vũ, đỏ lựng...
... Một cơn gió mạnh lướt qua, táp vào má, người Linh run lên vì xúc động manh, ánh mắt thất thần, cánh tay buông thõng, năm đầu ngón tay rát bỏng... Linh hoàn toàn mất tự chủ, toàn thân cứng đơ, tê dại... Cô ngước lên chầm chậm, đôi mắt run rẩy dừng lại nơi những vệt đỏ lựng trên má Vũ... Những vết xước động cựa... tim nhói lên từng đợt, xót xa. Bất giác, cô từ từ đưa những ngón tay tội đồ lên sát mặt anh... nhẹ chạm vào vùng má đang tê đi vì cái tát dồn hết sức lực của một cô gái đang giận dữ ban nãy. Rất đỗi dịu dàng... bàn tay còn lại không nhúc nhích, rơi vào quên lãng trong cái nắm tay siết chặt của Vũ... Nắng vàng ngọt rơi xuống bờ mi, Vũ lạnh lùng nheo mắt, chăm chú nhìn vẻ bối rối, ánh mắt xót xa ươn ướt trên khuôn mặt Linh. Khi những đầu ngón tay em khẽ chạm vào lớp da thịt, mọi thứ như tan chảy... Cơn cuồng nộ tưởng nổ ra nhanh chóng được mơn trớn xoa dịu... Cảm giác rát bỏng được tưới mát bởi những giọt yêu thương âm ỉ, nhẹ nhàng róc rách qua từng tế bào thần kinh dưới lớp da mặt... Tim Vũ đập nhanh, mạnh... loạn! Khoảnh khắc ấy, Vũ thấy những hạt nắng vàng ươm sóng sánh trong ngập ngừng đáy mắt, những giọt nắng trong veo, tươi vui, nhảy múa... Mọi thứ ngưng lại, cô đọng trong từng chuyển động nhỏ của năm đầu ngón tay Linh. Họ đứng đối diện nhau, ánh mắt cô ngước lên lắng lại nơi bờ má anh. Anh, mắt không rời, xao động với từng biến chuyển trên gương mặt người con gái nhỏ bé mà mới đây anh còn nhẫn tâm đem ra làm công cụ chiến đấu với ba mình... Đối mặt nhưng hai trái tim dịch chuyển theo những ngã rẽ riêng. Khoảnh khắc này, Linh như quên mất chàng trai trước mặt mình là Hoàng Lê Vũ, và không phải cái tên nào khác... Còn với Vũ đây có lẽ là những tích tắc đẹp đẽ nhất, trong lành và tươi mát nhất, khoảnh khắc mà sau này, mỗi lần trong giông tố lại trở thành dòng nước tưới mát, xoa dịu tâm hồn anh...
Một giọt nước mắt rơi xuống lòng bàn tay đang nắm chặt tay cô... Vũ giật mình... bất ngờ... Giọt nước mắt nóng ran chất chứa bao nỗi đau, nghẹn ngào.
- Cô điên à, buông ra! - Vũ lạnh lùng quay phắt mặt đi, để lại những ngón tay Linh chới với giữa không trung, đôi mắt cô nhòe trong nước mắt... Anh không hiểu tại sao nhưng lòng anh nhói lên, tim giật giật từng cơn như người bị nấc cụt.
- Tôi xin lỗi, xin lỗi. Tôi không cố ý... - Linh sụt sùi trong nước mắt, dùng mọi nỗ lực ngăn nỗi đau đang dâng trào trong cô tràn ra khóe mi.
- Im đi, khóc lóc cái gì... Tôi đã chết đâu! - Vũ xẵng giọng. Nhận ra Linh vẫn không thôi sụt sịt, anh trừng mắt nhìn cô:
- Nín!!! Tôi bảo cô nín. Cô điếc rồi hả?
Rồi quay lưng, từ từ tiến lại bên chiếc xe, mở cửa bước vào, hoàn toàn bình thản. Khi đã ngồi chỉnh tề trước vô lăng, Vũ ngước ra lề đường, Linh vẫn đứng im không nhúc nhích, ánh mắt bất dịch trên đôi giày cao gót chênh vênh trên mặt đường.
- Cô có lên xe không đây, tôi thông báo cô muộn 10 phút rồi. Định đứng đấy ăn vạ vì đã tát tôi hả?
Vũ nói qua cửa kính, ánh mắt anh đầy lo lắng và bất an. Có những điều mãi anh vẫn không hiểu ở cô gái mà lúc này hình như đã là một chút gì đó trong anh. Một chút gì rất nhẹ rất khẽ, rất mỏng nhưng vấn vương và quấn quýt... Một chút gì rất đỗi trong veo và mát lành...
Linh chầm chậm bước lại phía cửa xe, định đưa tay mở cánh sau của chiếc xe sang trọng. Cửa trước mở toang, Vũ lạnh lùng thu tay về lại đặt nghiêm chỉnh trên vô lăng như ban nãy, hất mắt về phía Linh. Cô hiểu ý, lặng lẽ bước vào ngay ghế bên cạnh anh, mặt vẫn cúi gằm, đôi mắt vẫn không thôi yên vị trên đôi chân đang bị hành hạ bởi đôi cao gót lạ lẫm.
- Ngẩng mặt lên xem nào, cô định đi làm với bộ mặt đưa đám ấy hả?
Linh ngước lên nhìn Vũ trong phút chốc, đôi mắt vẫn sóng sánh những vệt mây buồn ảm đạm, dừng lại nơi bờ má đã bớt đỏ của anh... Rồi chán nản hướng mắt ra cửa sổ, những hàng cây bên đường lướt qua, những chiếc xe máy lùi lại phía sau... Người ngồi bên cạnh cô là Hoàng Lê Vũ... Linh khẽ thở dài... Mặt nhăn lại vì một cơn lạnh thấm cả vào tim... Những vết xước động đậy.
Trụ sở chính Hoàng Gia đã ngay trước mặt... Mặt tiền rộng hướng ra con đường lớn sầm uất... Bác bảo vệ đánh mắt qua Vũ... cười, chào Linh như một người quen biết, khi xe anh dừng lại đợi mở cổng. Linh cũng gập đầu chào bác, bất giác sực nhớ đến Nguyệt và cuộc gặp gỡ hôm qua... Cô hiểu chị ấy đúng, và sự thật là không thể phủ nhận... Linh càng chắc chắn về quyết định của mình. Cô bước xuống xe... ngước mặt lên... mỉm cười với những vệt mây trắng xóa bồng bềnh giữa bầu trời tháng 5, thấy lòng mình bình thản và nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Vũ với tay lấy chiếc điện thoại trong xe... bất giác bắt gặp Linh ở khoảnh khắc đó, nắng lấp lánh trên gương mặt ngời sáng, đôi mắt ánh lên niềm yêu sống... Cô ấy trong veo như một thiên thần. Một thiên thần thanh tú!
- Chào cô trợ lý mới, cô lại đến muộn đấy và tôi không nhầm hôm nay là ngày đầu đi làm nhỉ!
Một giọng nói chì chiết, đầy mỉa mai vang lên phía sau lưng... quen quen... Là Phương, cô trưởng phòng trẻ măng vừa bù lu bù loa ở phòng Vũ mấy hôm trước. Linh định đáp lại nhưng Vũ đã lên tiếng trước:
- Ồ, đúng rồi, muộn 15 phút, cô hỏi vị chủ tịch đáng mến của cô hộ tôi xem nên xử lí cô ta thế nào?
Vũ nhếch mắt, lướt qua Phương, chằm chằm nhìn vào khuôn mặt người vừa đi tới - chủ tịch Hoàng Năm.. Khuôn mặt ấy, ánh lên những tia nhìn giận dữ của một người vốn giỏi kìm chế... Linh rùng mình!!!
Nắng vẫn lạnh lùng hắt xuống gáy, Linh đảo mắt nhìn những người xung quanh, rồi dừng lại ở ánh nhìn bất cần của Vũ, đang chếch về hướng chủ tịch Hoàng Năm, khuôn miệng khẽ nhếch lên... Một nụ cười khiêu khích... Lòng Linh chợt bất an: Không biết mình đang bị kéo vào cuộc chiến nào ở đây nữa vậy? Một tiếng thở dài thật khẽ! Dù đã cố gắng thở thật khẽ, Linh vẫn bắt gặp cái quay sang, nhăn mặt, mắt trừng lên của Vũ. Cô co người lại, hoảng hốt cúi mặt, ánh mắt lại di đi di lại trên hai chiếc giày cao gót dưới chân... Trốn tránh cơn giận dữ của anh.
- Mọi người về phòng hết đi, muộn giờ làm quá nửa tiếng.
Giọng nói chắc nịch khi lửa giận đã đi qua, hoàn toàn bình tĩnh của ngài chủ tịch đủ sức kéo mọi người từ năm, bảy hướng suy nghĩ nãy giờ về thực tế. Phương ngúng nguẩy, chào ông Năm rồi đi thẳng, không quên gửi cho Linh cái nhìn xóc mắt, đầy căm ghét... Linh bất ngờ, chợt cúi xuống đôi chân thon của cô nàng trưởng phòng: “Chà, đôi giày cao quá, không đau chân sao, chị ta giỏi thật...” Linh tặc lưỡi, nghĩ thầm, rồi chợt cười với những suy nghĩ trẻ con của mình.
- Còn cô Linh, tôi có việc cho cô đấy.
Linh giật mình quay lại, ông Hoàng Năm đã đi được một đoạn, đang nhẹ nhàng nhắc cô... 5 giây để tỉnh táo lại... Linh lật đật, hối hả bước theo hướng ngài chủ tịch... lướt qua Vũ, nãy giờ vẫn im lăng, chợt nhận ra một thoáng cười rất nhạt... “Anh ta không biết thêm ít muối vào cái kiểu cười nhạt nhẽo ấy sao”, Linh nghĩ bụng. Cô không hiểu rằng: người ta cười cả khi thắng cuộc và thua cuộc bởi vì dẫu thua cuộc, cười cũng là một cách nói với đối thủ rằng: hãy đợi đấy, rồi mi sẽ biết ai là người chiến thắng cuối cùng. Linh không hiểu vì chưa bao giờ cô trải qua một cuộc chiến âm thầm, bền bỉ, song rỉ máu và nhiều nước mắt như cuộc chiến mà Vũ đang trải qua. Cuộc chiến không gươm, không giáo, không súng, không đạn, chỉ có ngôn ngữ ướp muối để chà xát lên những vết xước trong tim rát buốt, tê dại, đau đến xói óc; Chỉ có những hành động gần như bất cần, không liên quan nhưng lại có thể làm tổn thương đến cùng đối phương. Đối thủ của anh không ai khác ngoài ba anh. Và vật hi sinh tiếp theo, chắc đến 90% là Linh, 10% còn lại phụ thuộc vào đôi mắt trong veo vẫn luôn khiến lòng Vũ dịu dàng hơn, nhẹ nhàng hơn mỗi khi nhắm mắt lại... 10% đó liệu có quan trọng với anh?
Căn phòng của chủ tịch để lại cho Linh nhiều bất ngờ thú vị. Không quá cầu kì nhưng sang trọng. Không quá màu mè nhưng ấm áp, tạo cho người khác một chút gì rất “đủ đầy”. Khung cửa kính lộng gió phía sau lưng, tấm rèm cửa màu rêu tinh tế đang ánh lên những tia nắng đầu hè tươi tắn. Vị chủ tịch, ngồi quay lưng về phía cửa sổ, ra hiệu cho cô chờ ông trong chốc lát vì một cuộc điện thoại nào đó. Từ chỗ đứng của ông có thể hướng mắt về trước mặt, nơi có một bể cá nhỏ và vài ba khóm trúc mang lại chút dịu mát cho căn phòng. Điều đáng chú ý là đi qua bể cá ấy ta sẽ bắt gặp ngay một bàn trà đúng kiểu của dân sành chơi: những chiếc đệm ngồi bệt với những hoa văn tinh tế, những chiếc cốc nhỏ trắng muốt xếp ngay ngắn trên bàn, và chiếc ấm giản dị sáng lên màu xanh trong như ngọc... Giống một nơi nghỉ dưỡng hơn là căn phòng của một vị chủ tịch hàng ngày vẫn bon chen trên thương trường đầy toan tính... Linh ngước nhìn những tia nắng nhẹ đang chao nghiêng trên gương mặt ông, gương mặt luôn điềm tĩnh, nhưng đáy mắt hình như chưa phút nào cô bắt gặp những ánh bình yên, luôn là những ánh buồn loang lổ, nỗi buồn bình lặng nhưng âm ỉ... Có thể cô quá nhạy cảm? Cảm giác của cô khi nhìn vào mắt Vũ, con trai ông cũng vẹn nguyên như vậy....