XtGem Forum catalog
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Mắt Híp Và Môi Cuốn Lô
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 9337
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
11:37 - 15/08/2015


“Lần này anh đi một mình. Một mình có cái thú của một mình chứ… Ừ, hai ngày nữa qua Văng Viêng, rồi sang Viêng Chăn, từ đó về Việt Nam luôn. Em không thích đi chùa nhỉ, chùa ở đây đẹp lắm… À, các cô gái cũng đẹp nữa… Ha ha, đừng tưởng em đi lấy chồng thì anh hết người vây quanh nhé. Bên cạnh anh bây giờ đây này, có một cô nàng tóc đen, mắt đen đẹp cực kỳ luôn…”

Nghe thấy vậy, Dương hiếu kỳ ngoái vào. Đúng lúc anh ta quay ra, cười toét miệng với cô một cái.

Dương hơi ngượng, cảm thấy mình như một kẻ nghe trộm, bèn quay đi.

Gã thanh niên nói vào điện thoại.


“Ừ, thôi ngủ đi, đừng nghĩ ngợi và cũng đừng gọi cho anh nữa.”

Giọng anh ta trầm hẳn xuống.

“Ừ, anh biết! Nghĩ đi nghĩ lại, hết yêu anh không phải lỗi của em… Ừm… Vậy nhé.”

Gã cúp điện thoại. Bàn tay gõ trên bàn phím bắt đầu linh hoạt hơn. Tiếng lách cách vang lên trong đêm lặng lẽ. Dương vẫn ngồi dựa vào tường, bàn chân dần thấy lạnh ngắt khi những giọt mưa vẫn không ngừng rơi.

Tiếng gõ bàn phím đột ngột tắt lịm. Tiếng bước chân trở nên gần hơn. Gã thanh niên ngồi xuống cạnh cô, cười nhẹ, rồi xổ ra câu chào bằng tiếng Anh.

Dương cười gượng: “Tôi cũng là người Việt thôi.”

Gã thanh niên cười vẻ trẻ thơ. “Tôi cũng đoán vậy, vờ vịt làm quen chút thôi mà. Muốn uống một ly cà phê không?”

Dương hơi ngạc nhiên nhìn anh ta. Gã thanh niên nhún vai đứng lên: “Phòng tôi có”.

Lúc sau, anh ta mang ra hai ly cà phê tan đang bốc khói ngùn ngụt. Vốn không uống cà phê tan, nhưng trong đêm mưa lành lạnh thế này, có ly cà phê nóng trong tay, Dương còn đòi hỏi gì nữa. Cả hai im lặng ngồi bên nhau.

“Uống cà phê có sợ mất ngủ không?”

Dương lắc đầu: “Tôi quen rồi”.

Gã thanh niên đặt ly cà phê xuống, chìa tay ra.

“À quên đấy, tôi tên Quân.”

Dương khẽ đặt tay mình vào lòng bàn tay ấm sực ấy, “Ừ, tôi Dương”.

Quân quan sát Dương, cười mỉm: “Ít nói quá đấy, cô bạn”.

Dương cười, không nói gì thêm. Cả hai ngồi tựa trên chiếc ghế màu cam đơn giản, im lặng nhấm nháp ly cà phê, hưởng thụ cái tĩnh lặng đến dễ chịu này.

Đêm đầu tiên ở Luangprabang diễn ra như thế. Dương ngồi trong một phòng khách xa lạ, tại một thành phố xa lạ, cùng một người xa lạ. Cầm tách cà phê trong tay, Dương chọt nghĩ, hoá ra sự xa lạ lại dễ chịu ngần ấy…



Sáng sớm.

Thành phố sạch tinh sau cơn mưa đêm. Hơi sương lan trên những con đường trơn vắng, khiến Dương bất giác so nhẹ vai. Bước dọc con đường ven bờ sông Mê Kông, nhìn những giỏ hoa xinh treo trước cửa sổ mỗi căn nhà gỗ, hay những luống hoa ngậm sương bên bờ rào, cô chợt nhận thấy cuộc sống nơi đây quá chừng nhẹ nhõm.

Thành phố này dậy sớm, những ngọn đèn đường khi bình minh lên mới bắt đầu tắt. Dương đứng ở một góc ngã tư, nhìn người dân đất cố đô thành thục trải những chiếc chiếu nhỏ ven đường, quỳ xuống lấy ra đủ thứ đồ, xôi, trái cây để dâng cho các nhà sư khuất thực. Những nhà sư từ độ tuổi thiếu nhi đến trưởng thành, trong bộ đồ vàng ruộm, còn lệch vai rất… đúng mốt, cầm chiếc âu nhỏ, lặng lẽ qua những con đường, ghé lại nhận lấy chút đồ thành tâm, rồi bước đi thoăn thoắt.

Dương giơ máy ảnh, định lưu lại khoảnh khắc một vệt vàng đượm của các nhà sư đang trôi trên phố thì chợt sững người. Trên màn hình, hiện rõ cảnh một anh chàng đeo ba lô, quỳ trên chiếu rất thành tâm, tay dâng lên đĩa xôi tướng, mặt hồi hộp. Các nhà sư hơi ngần ngại, né sang một bên khiến mặt anh ta ngắn tũn, ngơ ngác và có phần thất vọng. Cuối cùng, vẻ như không đành lòng, một nhà sư nhỏ đã tiến lên, nhận lấy phần xôi và trái cây của anh ta, rồi thoăn thoắt chạy theo đoàn mình.

Dương sải bước qua đường, tiến về phía anh chàn đã hào phóng mời cô ly cà phê đêm qua. Cô mỉm cười khi thấy anh ta vẫn còn ngồi trên chiếu ngẩn ngơ.

“Thường các nhà sư hơi ngại với khách du lịch!”

Dương buông một câu, như giải thích. Quân gãi gãi đầu cười khì.

“Thế mà tôi cứ tưởng họ sẽ hân hoan mà vồ lấy mình ngay cơ đấy.”

Khoảnh khắc nhìn Quân gãi đầu như một thằng nhóc mới lớn, Dương bỗng cảm thấy, có anh ta làm bạn đồng hành cũng không tệ. Họ đi thong thả qua từng con đường nhỏ nhất của Luang. Điểm đặc biệt là ở nơi đây, những ngôi chùa cổ kính thường liền kề nhà dân, tạo nên vẻ hài hoà rất đỗi thân thiện. Bất cứ đâu, nhìn vào một mảnh vườn, ta cũng thấy những vệt vàng của áo nhà sư, đang giả thuốc, đang lau chùi, đang làm lễ… Cuộc sống điềm đạm muôn phần lặng lẽ ấy khiến những khách du lịch như Dương và Quân đột nhiên muốn đi nhje, nói khẽ, cười duyên.



Khi nắng lên rực rỡ, xua tan màn sương trong không khí, Dương và Quân bước vào quán cà phê gỗ bài trí đơn giản, bên ngoài treo rất nhiều giỏ lan tím. Thật ra điều khiến Quân cứ nằng nặc kéo cô vào đây là bởi bức tượng gỗ được đẽo kỳ công đặt trước cửa quán. Quân nhìn sang Dương, cười mơ hồ.

“Cô gái này có đôi mắt giống hệt như người tôi yêu…”

Ngồi trong quán, Dương cứ ngỡ anh ta sẽ say sưa nhìn ngắm bức tượng, nhưng không, Quân nhâm nhi ly cà phê Capuccino béo ngậy, thở phào một hơi, rồi bắt đầu lôi bản đồ ra, khoanh vùng từng nơi định đến.
“Này, tôi tưởng anh sẽ ngắm chết mê bức tượng kia chứ.”

“Không cần ngắm. Cảm giác ở bên cạnh một chút là tốt rồi.”

Dương trợn tròn mắt. Ôi trời ơi, một anh chàng si tình.



Trưa nắng.

So với buổi sáng trong lành, thì buổi trưa nơi đây ánh nắng quá chừng rực rỡ. Nhiệt độ cũng tăng lên rất nhiều. Vòn trời cao xanh, lại như càng rộng thêm trên những con đường thênh thang gió. Sau khi rong ruổi với nhau suốt chặng đường, hai người đi vào một làng làm giấy. Quân đã trổ tài lái xe tuk tuk khiến Dương một phen hết hồn. May mà những câu chuyện của anh ta thú vị đến mức cô quê cả sợ hãi. Tới lúc họ ghé vào ngôi làng làm rượu, Dương và Quân đã thuộc nằm lòng tiểu sử của nhau, từ thứ ti ti đến điều to tát. Cùng với câu chuyện điện thoại đêm qua của Quân mà cô nghe lỏm được và mấy câu bâng quơ mà Quân nói, Dương còn biết thêm, Quân từng có một cô người yêu đã bỏ đi lấy chồng. Hai người ở bên nhau từ bé tới lớn, tưởng cứ thế mà lấy nhau như một điều tất yếu, ấy vậy mà khi vừa đủ tiền để chuẩn bị cho một đám cưới thì cô nàng kia lại trúng tiếng sét ái tình với một người khác. Cô nàng đó lập tức chấm dứt với Quân, và trở thành cô gái có chồng chỉ trong vòng một tháng.

Thất vọng và buồn chán, Quân dùng số tiền chuẩn bị đám cưới để đi du lịch. Vì thế mà giờ anh ta đang ở đây.

Nghe câu chuyện, Dương còn thấy nóng mặt, chẳng hiểu cô ta là con gái con đứa kiểu gì. Thế mà nhắc đến cô ta, Quân vẫn có chút dịu dàng. Anh ta bảo, đó là vì đã ở bên nhau quá lâu, tình yêu có thể nhạt, nhưng đã thương nhau bao lâu rồi, vẫn quen có nhau, ít nhất là như những người bạn. Nghe xong, Dương lại thầm cho anh ta thêm chút điểm cộng nữa.

Song, mặc cho Quân có vẻ rất cởi mở về chuyện của mình, đồng thời rất hóng hớt chuyện của Dương, cô vẫn… mặc kệ. Khi người ta có thể nói về chuyện của mình một cách đơn giản, có nghĩa rằng nó đã qua. Nhưng với Dương, ngay cả nghĩ đến, cô vẫn thấy rất đau đớn. Anh chàng Quân sau khi dò hỏi mãi mà không được đáp lời, thì khăng khăng khẳng định Dương có khuôn mặt của một người thất tình. Thế nên, giữa những con đường núi vắng vẻ, Quân đột ngột dừng lại, nhìn đôi môi mím chặt của cô, nói khẽ.

“Bị bỏ rơi cũng không tệ đến mức vậy đâu. Thật đấy!”


Quân nhìn vào mắt Dương, vẻ mặt thực sự nghiêm túc. Dương vừa có cảm giác như đang được an ủi thì vẻ quan tâm đó bỗng nhiên chuyển sang bông đùa. “Nhìn xem. Cả tôi và Dương đều vẫn xinh trai, đẹp gái, ăn chơi có sợ gì mưa rơi đâu nào.”

Câu nói đùa của Quân khiến Dương phì cười, chân vô tình trượt dài một đoạn trên con đường hẹp lên ngọn Phousi. Quan nhanh tay giữ cô lại.

Dương chợt nhận ra, tay của Quân cũng giônhs như ly cà phê anh ta, nóng hổi. Không khí có chút mờ ám, đột nhiên, Quân pha trò.

“Người ta cầm tay, thì cũng vờ xúc động một chút chứ cô gái?”

Nụ cười mở rộng trên môi, Dương nhận ra, số lần mình cười trong nửa ngày hôm nay chắc bằng ba tháng qua cộng lại.



Hoàng hôn.

Hai người vòng chơi quanh núi hồi lâu, rồi cũng đến buổi chiều. Nắng hoàng hôn vàng như mật, rót xuống Mê Kông một màu óng ả. Nhìn ra xa, bên dòng sông cuộn chảy là những mái nhà đỏ nhấp nhô. Dương bỗng thấy, tựa như yên bình cũng là điều có thật.

Dương và Quân ngồi trên một mỏm đá, lặng lẽ ngắm nhìn trời chiều tuyệt đẹp. Điện thoại của Quân chợt reo, anh mở máy. Dương đứng dậy, đi vòng vòng xung quanh. Mọi thứ tĩnh tại đến mức Dương nghe thấy tiếng mình thở dài, nhưng trong đó đã không còn hình hài của nỗi buồn xưa cũ nữa.

“Này, người yêu cũ tôi bảo, có phải tôi đang ngồi cạnh cô nàng mắt đen tóc đen xinh đẹp không? Sao linh tính phụ nữ lại tài thế nhỉ?”

“Chắc vì cô ấy nghĩ, Luang là nơi khởi phát của những câu chuyện tình…”

Dương đáp bâng quơ và nghe Quân đột nhiên phá lên cười.

“Cô sến sẩm quá đi mất.”

Nhưng, kẻ mắng cô sến sẩm ấy cuối cùng lại ngẩn ngơ nhìn vệt cầu vồng phía xa chân trời. Luang đang vào mùa mưa, người ta bảo mùa này mà ngồi trên đỉnh Phousi thì thường xuyên thấy cầu vồng. Những vệt sắc màu kia đẹp đến mức Quân thì thào.

“Đẹp quá!”

Dương gật đầu. Cô không còn ở lứa tuổi tin vào cầu vồng, hay mưa sao băng, song cô tin rằng người con trai ngẩn ngơ vì vẻ đẹp tự nhiên, hẳn là một người tâm hồn ít nhiều có những điều trong lành, tươi đẹp.

Khi hoàng hôn dần buông, họ xuống núi. Những lều hàng đỏ trắng đã dựng lên thành một dãy đẹp mắt. Muỗi và các loại côn trùng thi nhau ùa ra đốt. Dương đập vội vàng mà cũng chết được vài con. Quân nhìn Dương, nhướn mắt.

“Ra tay thật tàn độc.”

Một thoáng nghịch ngợm, Dương đưa tay… tát bốp vào mặt anh ta. Sau đó cô xoè tay ra, hai con muỗi nát bét, và choe choét máu nằm gọn trong lòng bàn tay cô.

“Đây mới là tàn độc này!”

Quân xoa xoa má, nhún vai.

“Đa tạ ơn cứu mạng, tôi mời cô street food! Muốn thử không?”



Đêm.

Hai người len qua khu chợ, chui vào dãy hàng ăn ngút mắt khiến dạ dày nhộn nhạo. Cả hai ngồi xuống một quầy đồ nướng, gọi thêm đồ ăn từ năm, sáu quầy xung quanh nữa, rồi cùng xắn tay áo, khui chai rượu, vừa kể chuyện cười vừa đánh chén nhiệt tình.

Ở thành phố lặng lẽ này, hoá ra họ lại có thể tìm được niềm vui sôi nổi đến thế. Nhất là khi no căng bụng, ráo chân đi mua ít đồ lưu niệm thì đột nhiên, một người bói dạo tới bên, bảo muốn xem cho hai người. Mặc cho Dương xua tay, người thầy bói vẫn nói, ông chỉ nói điều thôi thúc, chứ không cần tiền. Vậy là, cả hai nghiêm ngắn nghe thầy bói phán. Thầy khẳng định rằng, họ là đôi tình nhân lạc nhau từ nhiều kiếp trước, kiếp nào cũng đi tìm mà chỉ toàn lướt qua nhau, đến kiếp này cũng vẫn xô dạt muôn nơi, vất vả lắm mới tìm thấy được nhau. Cho nên, ở bên nhau lúc nào, hãy cố gắng trân trọng khoảnh khắc hạnh phúc ấy. Dương và Quân liếc nhau, cùng kính cẩn gật đầu. Quân hào phóng đặt xuống chiếc hộp nhỏ của ông tờ mười nghìn Kíp, rồi kéo Dương chạy đến một con ngõ, sau đó gập người, cười sặc sụa....
« Trước1...1819202122...24Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Bí Mật Người Yêu Cũ
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
» Xu Xu đừng khóc
» Chỉ có thể là Yêu
» Yêu không hối tiếc
» Sẽ có thiên thần thay anh yêu em
» Hoàng Tử Online
» Tôi không phải là công chúa
» Nhẹ bước vào tim anh
» Yêu nhầm chị hai... được nhầm em gái
1234...789»
Tags:
bạn đang xem

Mắt Híp Và Môi Cuốn Lô

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Mắt Híp Và Môi Cuốn Lô v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất