Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Hợp đồng hôn nhân 100 ngày
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 14049
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
12:09 - 15/08/2015


Bởi vì, trên lưng của anh còn đang cõng cô!

Trải qua khó khăn cũng ra khỏi cánh rừng, Nam Cung Nghiêu lái xe nhanh về nhà. Ôm lấy cô xông vào trong biệt thự, lớn tiếng bảo Hà quản gia tìm bác sĩ.

Nam Cung Vũ Nhi vẫn chưa ngủ, từng giờ từng phút luôn chú ý mọi động tĩnh bên ngoài. Cô cho rằng sau khi Nam Cung Nghiêu về nhà, sẽ lập tức đến tìm cô, nhưng một giờ trôi qua, anh vẫn không đến.

Cô rón rén xuống giường, mở hé cửa, vừa đủ để nhìn thấy Uất Noãn Tâm trong phòng. Bác sĩ đang khám cho cô ấy, Nam Cung Nghiêu ngồi ở bên giường, bộ dạng rất lo lắng. Cả người ướt sũng cũng không lo, trong mắt chỉ có Uất Noãn Tâm.

Điều này làm cho cô vô cùng ganh tỵ!

"Thiếu gia xin cậu yên tâm, phu nhân không có gì đáng ngại, chỉ là cơ thể suy yếu, lại dầm mưa, hơi phát sốt. Truyền vài chai nước biển, uống vài chén thuốc, hai ngày sau có thể khỏe lại. Bây giờ tôi đi lấy thuốc đây."

"Ừ!"

"Thiếu gia, người cậu ướt sũng kìa, cậu đi tắm rửa đi, tôi sẽ chăm sóc thiếu phu nhân." Hà quản gia nói.

"Bà mang quần áo đến đây, tôi tắm ở đây."

"Vâng!"

Nam Cung Nghiêu tắm vội trong năm phút, lúc đi ra nhìn thấy Hà quản gia đang cho Uất Noãn Tâm uống thuốc, nói. "Để cho tôi!" Nhận lấy chén, cẩn thận đưa vào miệng của cọ. Một ít thuốc nước từ trong miệng cô chảy xuống, anh vội cẩn thận giúp cô lau đi.

Hà quản gia đứng ở một bên đợi, tận mắt nhìn thấy tất cả. Đại thiếu gia quan tâm thiếu phu nhân, còn hơn cả tam tiểu thư. Bà không chắc chắn, đây là chuyện tốt hay chuyện xấu!

Đút xong thuốc, Nam Cung Nghiêu vẫn ở bên giường chăm sóc Uất Noãn Tâm. Mặc dù bác sĩ nói cô không sao, nhưng anh vẫn không yên tâm. Quá lo lắng, cho nên đã quên luôn Nam Cung Vũ Nhi, ngay cả bản thân cũng không để ý đến.

Nhìn bàn tay lớn nhỏ, khuôn mặt hốc hác, trong lòng anh tràn đầy áy náy và thương xót. Thực ra anh rất muốn đối xữ tốt với cô, nhưng người tổn thương cô, làm cho cô đau khổ, lại là anh, anh đã hoàn toàn không biết phải làm sao với cô nữa.

Đau lòng, lại bất lực. Có lúc bản thân nghĩ, buông cô ra mới tốt cho cô. Nhưng, anh không nỡ buông tay, thực sự không nỡ.

Vừa nghĩ đến cuộc sống sau này không còn có sự xuất hiện của cô, cô không còn 'phiền' anh, không còn nhìn thấy những hành động đáng yêu của cô, liền cảm thấy như đột ngột bị cắt đi một khúc xương, đau đớn đến nghẹt thở.

Anh vuốt ve má của cô, một lần lại một lần nhẹ nhàng thì thầm. "Xin lỗi...... đã tổn thương em....... thực sự xin lỗi............"

Hà quản gia bước nhẹ vào phòng, mặc dù không muốn quấy rầy, nhưng vẫn không thể không báo. "Đại thiếu gia, tam thiểu thư mời câu qua đó!"



Chương 156 - Ngủ cùng với em



Nam Cung Nghiêu do dự vài giây, để Hà quản gia chăm sóc Uất Noãn Tâm, còn bản thân thì đi đến phòng của Nam Cung Vũ Nhi. Trong phòng chỉ để lại một cây đèn tường, Nam Cung Vũ Nhi chờ mong nhìn ra cửa. Anh vừa vào, cặp mắt lập tức sáng lên. "Anh đến rồi!"

"Sao còn chưa ngủ?"

"Bên ngoài đang có sấm, rất đáng sợ, em không ngủ được!"

"Để anh bảo Hà quản gia ngủ với em!"

"Không cần! Em chỉ muốn anh ở bên." Nam Cung Vũ Nhi quả quyết kéo tay của anh, sợ anh rời khỏi.

"Tìm được Noãn Tâm chưa? Không sao chứ?"

"Không, đang sốt nhẹ!"

"Vậy thì tốt..........." Nam Cung Vũ Nhi giả vờ thở nhẹ ra. "Nếu không có gì đáng ngại, anh cũng không cần lo lắng, tối nay có thể ở đây với em rồi." Cô vỗ bên giường. "Em cũng mệt rồi, nằm ở bên cạnh em đi!"

Nam Cung Nghiêu khẽ thở dài, biết rõ tính cô, không đạt được mục đích quyết không từ bỏ, thực sự đã không còn sức dây dưa với cô, đành phải lên giường.

Cô lập tức ngã vào trong lòng anh, gối lên cánh tay anh, quyến luyến nói: "Ưm...... lâu rồi chưa cảm thấy an tâm này........... thật quen thuộc........ còn nhớ lúc nhỏ, mỗi đêm anh đều ôm em ngủ như vậy. Ngày hôm sau thức dậy, cánh tay tê rần, nhưng vẫn mạnh miệng không thừa nhận."

Không thấy anh trả lời, Nam Cung Vũ Nhi ngẩng đầu, nhìn anh lòng không yên, không vui vẻ mếu miệng: "Anh không phải vẫn còn lo lắng cho Noãn Tâm chứ?"

"Không có!"

Anh càng chối bỏ, cô càng khẳng định suy đoán của mình. Nhưng cô không muốn vạch trần, như vậy có vẻ lòng độ lượng của mình quá ít, cũng làm cho anh càng nghĩ đến Uất Noãn Tâm.

"Um.........Em hơi mệt.........muốn ngủ.........anh phải ngoan ngoãn làm gối cho em, không cho phép bỏ chạy đó!" Cô hai ba lần nhận được cái gật đầu của anh, mới giả vờ yên tâm nhắm mắt lại, trong lòng lại có một cảm giác không vui.

Nam Cung Nghiêu giống như trước vậy, nhẹ nhàng vỗ vai của Nam Cung Vũ Nhi, dỗ cô ngủ, lòng lại bay đến chỗ Uất Noãn Tâm.

Mặc dù có Hà quản gia chăm sóc, anh rất yên tâm, nhưng vẫn muốn ở bên cạnh cô, tự tay chăm sóc cô. Không thể tận mắt nhìn thấy cô, trong lòng cứ có cảm giác trống trải, không yên tâm.

Một bên là Vũ Nhi, một bên là cô. Cục diện trước mắt, càng ngày càng làm cho anh khó xử.

Nam Cung Vũ Nhi ngủ say, nửa đêm tỉnh dậy, mắt mơ màng thì thào. "Em muốn uống nước........ Um....... Nam Cung Nghiêu........... em muốn uống nước.........."

Cô mò sang phía bên phải, nhưng chỉ mò thấy một cái gối, lập tức tỉnh dậy. Anh đi đâu rồi? Không lẽ lại chạy đi chăm sóc cho Uất Noãn Tâm rồi?

Đi ra khỏi phòng, rón rén đi đến cửa phòng của Uất Noãn Tâm. Nhìn qua khe cửa, thấy Nam Cung Nghiêu ngồi ở bên gường cô ấy, nắm lấy tay cô ấy, ánh mắt chăm chú nhìn cô ấy, rất đau lòng.

Trong mắt cô lộ ra một tia sáng bén nhọn, ngón tay siết chặt nắm tay ở cửa.

Lúc trước, anh chỉ có lúc cô bệnh mới có ánh mắt lo lắng như vậy thôi! Bây giờ lại vì một người khác...........

Nam Cung Vũ Nhi không thể không thừa nhận chính mình lúc này vô cùng ganh tỵ, lửa ghen hậm hự chỉ muốn đốt cháy cô ấy thành tro bụi.

Cô không cách nào chấp nhận được Nam Cung Nghiêu quan tâm mình giống quan tâm một người con gái khác, thậm chí còn, mang quan tâm của cô chuyển dời sang cho Uất Noãn Tâm, mà hoàn toàn bỏ rơi chính mình.

Từ nhỏ, cô đã khẳng định điều này, anh là của một mình cô!

Thậm chí một chút một ít, cũng không bằng lòng chia sẻ cho người khác, càng đừng nói là cướp đi anh.

Cô không muốn tổn thương Uất Noãn Tâm, nhưng nếu cô ta lại ép cô, cô không chắc chắn bản thân sẽ làm ra những chuyện gì đâu!

...........

Ngày hôm sau. Uất Noãn Tâm tỉnh lại, quay đầu lại, thì nhìn thấy Nam Cung Nghiêu đang ngồi canh ở bên giường của mình.

Anh, ngồi canh cô cả đêm sao?

Sau vụ bắt cóc ở Paris, anh cũng ở bên cô như vậy, trong lòng không khỏi có chút ấm áp, có chút cảm động.

Nam Cung Nghiêu bị tiếng động nhỏ làm tỉnh dậy, nhìn thấy Uất Noãn Tâm nhìn mình, mới ân tâm, trên khuôn mặt hơi hốc hác nở một nụ cười. "Em tỉnh rồi, còn khó chịu không?"

Nâng tay lên sờ trán cô. "Vẫn tốt, hạ sốt rồi."

Uất Noãn Tâm rụt rè, ngón tay của anh lạnh băng, nhưng cô lại cảm thấy rất ấm áp, hai má đột nhiên đỏ ửng lên.

"Đói chưa? Muốn ăn gì không?"

Cô lắc đầu. "Không đói.......... anh tối qua...........một mực ở đây với em sao?"

"........." Nam Cung Nghiêu cân nhắc một lúc, không trả lời thẳng câu hỏi này.

"Đúng rồi, tìm được Vũ Nhi chưa?"

"Tìm được rồi, em ấy chỉ ở trong vườn hoa đi dạo, không ngờ gặp phải mưa lớn."

"Ồ....... Cô ấy không sao thì tốt!"

"Rất xin lỗi, tối qua không nên nói những lời đó với em, anh chỉ là.........."

"Không sao đâu! Em chỉ là quá nóng vội, em hiểu tâm trạng anh mà." Uất Noãn Tâm vội nói. Lời nói tối qua, không khỏi làm cho cô rất khó chịu. Nhưng nghĩ kỹ lại, cũng có thể tha thứ. Đổi lại là cô, người thân nhất bị mất tích, cũng không cách nào bình tĩnh được!

Nam Cung Nghiêu hơi bất đắc dĩ sờ đầu cô. "Em toàn nói như vậy, cái gì cũng nghĩ cho người khác. Tới lúc nào, mới nghĩ cho chính mình đây."

Đây coi là lời khen sao? Uất Noãn Tâm có chút ngại ngùng, tay nắm lấy ra giường. "Thực ra, em, em không tốt như anh nói đâu...."

"Hy vọng em nhớ rõ, cho dù xảy ra chuyện gì, cũng phải chăm sóc mình thật tốt, không nên để bản thân chịu chút tổn thương nào." Anh nghiêm túc nhìn cô, ánh mắt sâu sắc như đại dương bao la, không kìm được nắm lấy tay cô. "Bởi vì khi em bị tổn thương, anh sẽ......"

Uất Noãn Tâm căng thẳng đến nghẹt thở,tim đập như sấm.

Đột nhiên, sáu chữ 'rất lo lắng rất lo lắng' chưa kịp nói ra khỏi miệng, đã bị sự xuất hiện của Nam Cung Vũ Nhi chặn lại. Cô ta bưng một chắn cháo đi đến, mặt mày vui vẻ. "Noãn Tâm, cô tỉnh rồi, quá tốt rồi! Tôi vừa bảo Hà quản gia dạy tôi hầm cháo, cố ý mang lên cho cô."

"Cám ơn cô!" Uất Noãn Tâm thực sự rất muốn biết những lời Nam Cung Nghiêu sắp nói, nhưng cũng không còn cách nào, Nam Cung Nghiêu cũng không nói thêm điều gì, lặng lẽ buông tay cô ra.

Bởi vì sự xuất hiện cô ấy, làm cho bầu không khí có chút gượng gạo....



Chương 157 - Để cô ấy dọn ra ngoài



Nam Cung Vũ Nhi chen vào giữa hai người. "Xin lỗi, hôm qua tôi không nên bỏ đi mà không nói tiếng nào. Nhưng thấy cô ngủ say, tôi không nỡ quấy rầy cô. Cũng may cô không sao, nếu không tôi sẽ áy náy đến chết mất!" Cô ta ôm ngực mình, vẻ mặt chân thành, nhưng trong lòng lại vì hành động nắm tay của Nam Cung Nghiêu lúc nãy làm tức giận.

"Tôi không sao, cô không cần lo lắng!"

"Còn nói không sao, cô xem cô kìa, ốm nhôm ốm nhách. Lúc trước là cô chăm sóc tôi, bây giờ đổi lại phải để tôi chăm sóc cô mới được."

"Cám ơn!"

"Chúng ta là bạn tốt mà, gì mà khách sáo như người ngoài vậy, trừ khi cô không xem tôi là bạn."

"Không phải, tôi....."

Nam Cung Vũ Nhi cười 'khúc khích', nựng má cô. "Được rồi, không chọc cô nữa! Xem cô kìa còn cho là thật." Quay qua hỏi Nam Cung Nghiêu: "Tám giờ rồi, anh còn không đi làm sao? Bản thân là sếp, phải làm gương chứ, đi trễ không hay đâu!"

Nam Cung Nghiêu đứng dậy, dùng ánh mắt bảo Uất Noãn Tâm giữ gìn sức khỏe, sau đó rời khỏi.

Cô nuối tiếc nhìn bóng lưng của anh.

Mọi thứ, Nam Cung Vũ Nhi đều thấy hết, càng kiên quyết giành lại Nam Cung Nghiêu cho bằng được. Nhưng trên mặt vẫn bình lặng, còn vô cùng nhiệt tình bưng cháo cho Uất Noãn Tâm. "Tôi cố ý hầm đó, mùi vị như thế nào?"

Cô nhấp một ngụm nhỏ. "Ưm! Rất ngon!"

"Mặc dù cô không nói gì, nhưng tôi biết trong lòng cô nhất định không vui, bởi vì tôi cứ quấn lấy Nam Cung Nghiêu."

"Không có đâu! Tôi sao có thể nghĩ vậy chứ."

"Cô đừng phủ nhận, đổi lại là tôi, tôi cũng sẽ nghĩ vậy. Nhưng tôi hy vọng cô không hiểu lầm,tình cảm của ba anh em chúng tôi vốn rất tốt. Hơn nữa, tôi thường ở nước ngoài, hiếm khi về nước, tự nhiên sẽ dính lấy anh ấy nhiều hơn."

"Ở trong mắt người ngoài, có lẽ sẽ hiểu lầm chúng tôi yêu nhau, nhưng thực sự không có. Tôi quen với nền giáo dục ở nước ngoài, có hơi nhiệt tình một chút. Nếu như có làm trái với truyền thống ở Đài Loan, hy vọng cô bỏ qua cho tôi, ngàn lần đừng hiểu lầm. Tôi rất thích cô, trong lòng luôn xem cô là chị dâu tốt của mình!"...
« Trước1...8990919293...168Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Tôi ghét anh...đồ du côn
» Siêu quậy trường K.W (King World)
» Lọ lem đường phố (Trò chơi của người quá cố)
» Ngược Chiều Kim Đồng Hồ
» Lời thách đố tình yêu – Ni Xảo Nhi
» Giấu anh vào trong nỗi nhớ của em đi (Chỉ có thể là yêu 3)
» Oxford thương yêu
» Cướp anh từ tay định mệnh
» Cao thủ học đường (hai lớp học đối đầu)
» Bên nhau trọn đời
12»
Tags:
bạn đang xem

Hợp đồng hôn nhân 100 ngày

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Hợp đồng hôn nhân 100 ngày v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất
XtGem Forum catalog