Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Hợp đồng hôn nhân 100 ngày
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 14054
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
12:09 - 15/08/2015


Uất Noãn Tâm hơi yên tâm, đồng thời vì hành động của cô cảm thấy thất vọng. "Anh hai cô rất lo lắng cho cô."

"Không phải anh hai, mà là đồ Nam Cung Nghiêu khốn nạn! Tôi chính là muốn để anh ta lo lắng, ai bảo anh ta không đồng ý đuổi Hướng Vi."

"Hướng trợ lý làm ở công ty đã nhiều năm rồi, anh ấy quyết giữ cô ấy lại, hẳn có lý do của anh ấy!"

"Tôi mặc kệ, tóm lại một ngày anh ta không đồng ý, tôi sẽ chống đối anh ta đến cùng!" Nam Cung Vũ Nhi vừa nói vừa cắm một miếng chocolate thật lớn. "Chúng ta là bạn bè tốt, cô đừng có bán đứng tôi!"



Chương 154 - Tôi sẽ không bỏ qua cho cô



Uất Noãn Tâm có chút bất ngờ, không rõ cô tiểu thư này lại giở trò gì nữa đây?

Nam Cung Nghiêu không nói gì, chỉ hỏi: "Em muốn ăn gì, anh bảo nhà bếp làm."

Nam Cung Vũ Nhi trả lời không chút do dự: "Cà ri trứng cá." Mấy ngày nay đều sống nhờ chocolate, thực sự rất ngán, cực kỳ buồn nôn.

"Được! Anh đi mua."

"Nam Cung Nghiêu......." Nam Cung Vũ Nhi gọi anh lại, ngần ngại nói: "Mấy ngày nay em không đúng, em không nên tuyệt thực chống đối. Công việc trợ lý, chúng ta sau này hẳn nói tiếp. Nhưng em muốn mượn Noãn Tâm mấy ngày, để cô ấy trò chuyện với em, hẳn anh sẽ đồng ý chứ? Em ở nhà một mình rất chán...."

Ánh mắt chất vấn của anh dừng hẳn trên người của Uất Noãn Tâm, cô gật đầu. "Ưm!"

Cô ra ngoài trước, sau đó Nam Cung Nghiêu đuổi theo ra ngoài. Không đợi anh mở miệng, cô chủ động nói. "Anh yên tâm, em sẽ chăm sóc Vũ Nhi thật tốt."

Điều này làm cho Nam Cung Nghiêu bối rối. Cô càng nhẫn nhịn, càng giả vời không có chuyện gì, anh càng áy náy. "Nếu em không muốn, cũng không cần...."

"Em muốn mà!" Uất Noãn Tâm ngẩng đầu nhìn anh, cố gắng nở một nụ cười tự nhiên, ánh mắt trong suốt như dòng nước mát. "Em về phòng trước đây, anh ngủ ngon!"

Bóng dáng của cô, làm cho Nam Cung Nghiêu khó chịu. Có lúc anh thực sự rất không thích tính cách này của cô, tự cho mình lương thiện, luôn suy nghĩ cho người khác. Chịu uất ức, cũng âm thầm chịu đựng, từ trước để giờ không bao giờ để lộ ra ngoài.

Cô cho rằng bản thân như vậy rất vĩ đại sao, nhưng cô có từng nghĩ đến cảm nhận của anh, cô muốn anh nợ cô không dứt, cuối cùng cảm thấy tội lỗi mà chết sao?

.................

Uất Noãn Tâm xin nghỉ phép ba ngày, mỗi ngày ở bên giường chăm sóc Nam Cung Vũ Nhi, trò chuyện với cô ấy, nghe cô ta nói Nam Cung Nghiêu chăm sóc cô ấy như thế nào, cẩn thận ra sao, cô nghe đến nổi trong lòng chua xót, nhưng vẫn nở nụ cười, thực sự rất khó chịu.

Nam Cung Vũ Nhi mỗi ngày đều quấn lấy cô trò chuyện hai ba giờ, cô vẫn không thể nào nghỉ ngơi thật tốt. Ngày hôm nay không biết làm sao, đang trò chuyện thì ngủ lúc nào không hay biết. Lúc tỉnh lại, bên ngoài đã tối đen, trời nổi giông lớn, sấm chớp vang rần, cây bị thôi ngã qua ngã lại, làm cho người khác vô cùng sợ hãi.

Uất Noãn Tâm nhớ Nam Cung Vũ Nhi từng nói cô ấy rất sợ sấm chớp, vội vàng muốn nắm lấy tay của cô ấy, để cô ấy không còn sợ hãi.

Nhưng.........trên giường trống không.......

Lạnh băng.

Nói rõ cô ấy đã rời khỏi rất lâu rồi.

Không lẽ ở trong phòng tắm sao?

Nhưng cô tìm khắp cả phòng, cũng không thấy. Vội vàng chạy ra ngoài, tìm quanh biệt thự, cũng không thấy người đâu, Hà quản gia cũng không nhìn thấy cô ấy, cô lo lắng giống như con kiến bò trên chảo nóng. Trời đổ mưa lớn như vậy, còn có sấm chớp, Nam Cung Vũ Nhi có thể đi đâu chứ?

Nam Cung Nghiêu vừa đi vào biệt thự, thì đã nhìn thấy Uất Noãn Tâm vô cùng lo lắng. "Đã xảy ra chuyện gì hả?"

"Không thấy Vũ Nhi đâu cả!"

Mặt Nam Cung Nghiêu biến sắc, nắm chặt lấy tay cô tức giận nói. "Không thấy là sao hả?"

Uất Noãn Tâm chịu đau. "Em, em không cẩn thận ngủ quên, tỉnh lại không thấy cô ấy, cả biệt thự cũng đã tìm qua, nhưng cũng không tìm thấy cô ấy!"

"Cô không phải nói cô sẽ coi chừng em ấy sao? Sao lại không nhìn thấy!"

"Em......em không biết........."

"Đáng chết!" Nam Cung Nghiêu vội vàng gọi mấy cuộc điện thoại, phái người xuống núi tìm, lo lắng ở trong phòng khách đi qua đi lại. Thời gian từng phút từng giây trôi qua, anh càng ngày càng không yên, lòng như lửa đốt.

Uất Noãn Tâm cố gắng trấn an anh. "Anh hãy bình tĩnh đã, có lẽ.........."

Nam Cung Nghiêu đẩy cô ra, đôi mắt đỏ au, hung hăng trừng mắt với cô. "Đều tại cô, nếu như không phải cô ngủ quên, Vũ Nhi sao lại mất tích!"

Uất Noãn Tâm sững người lùi về sau mấy bước. Cô hiểu rõ tâm trạng của anh, nhưng cô không cách nào chấp nhận được anh vì Vũ Nhi, mà trách mắng mình nghiêm trọng đến như vậy.

"Xin lỗi, em............"

"Nếu như Vũ Nhi có xảy ra chuyện gì, tôi sẽ không bỏ qua cho cô!" Nam Cung Nghiêu tàn nhẫn nói ra câu đó, rất tuyệt tình, dường như giữa bọn họ có thâm thù đại hận.

Không cách nào chấp nhận sự tàn nhẫn của anh, cô hốt hoảng chạy ra bên ngoài. "Xin lỗi....... là em sai........... em bây giờ ra ngoài tìm cô ấy!"

"Uất Noãn Tâm!" Nam Cung Nghiêu xông về phía trước giữ chặt cô lại. "Đáng chết, cô bây giờ lại giận dỗi gì hả!"

"Em không có giận dỗi, chuyện này vốn là em sai. Tìm không được cô ấy, em sẽ không quay về!" Cô dùng hết sức đẩy tay anh ra, xông thẳng ra ngoài màn mưa.

Nam Cung Nghiêu nôn nóng mất kiên nhẫn, muốn đuổi theo cô, lại lo sợ bỏ qua tin tức của Vũ Nhi, mâu thuẫn đến phát điên. Đợi đến khi anh có quyết định, Uất Noãn Tâm đã mất hút trong màn mưa. Anh dừng bước, hung hăng nắm chặt tay lại.

Ngay lúc Uất Noãn Tâm xông ra ngoài biệt thự chưa đến năm phút, Nam Cung Vũ Nhi xuất hiện ở trước cửa. Cả người ướt sũng, nước mưa nhỏ xuống, ướt như chuột lột, cả người run rẩy, môi trắng bệch.

"Vũ Nhi?" Nam Cung Nghiêu vội vàng xông qua đó đỡ cô ta, đụng đến cơ thể lạnh lẽo của cô ta, vội vàng cởi áo ngoài xuống khoát lên người cô. Cực kỳ lo lắng, một chút nhẫn nhịn cũng không có trách mắng cô ta. "Em đi đâu hả? Sao lại ướt như vậy hả?"

Nam Cung Vũ Nhi lạnh đến run rẩy. "Em......đến vườn hoa......đi dạo......không nghĩ đến trời đột nhiên đổ mưa.........nên ở trong vườn hoa trú mưa........."

Cô ta như vậy, Nam Cung Nghiêu cái gì cũng không nói, chỉ là rất đau lòng rất đau lòng. "Về phòng trước đi!"

Lúc Nam Cung Vũ Nhi tắm rửa, Nam Cung Nghiêu vẫn đứng ở bên giường, nhìn màn đêm mưa lớn tầm tã bên ngoài, vô cùng lo lắng cho Uất Noãn Tâm. Lúc nãy anh quá căng thẳng rồi, mới không suy nghĩ nói ra những lời làm cho người khác tổn thương. Bây giờ nghĩ lại, vô cùng hối hận.

Anh làm sao có thể không biết, cô không phải cố ý. Chuyện này, vốn không thể trách cô. Nhưng mà, lời đã nói ra, hối hận cũng không còn kịp rồi.

Mưa lớn như vậy, cơ thể cô lại gầy gò ốm yếu, vốn không thể chịu nổi. Bây giờ cô đang ở đâu? Có gặp nguy hiểm gì không?

Lo lắng hoàn toàn chiếm trọn suy nghĩ của anh, đợi Nam Cung Vũ Nhi tắm xong, anh ôm cô lên giường, liền muốn đi tìm Uất Noãn Tâm. "Nghỉ ngơi sớm đi!"

Nam Cung Vũ Nhi nắm chặt lấy tay anh, đáng thương nói. "Bên ngoài sấm chớp như vậy, em rất sợ, ở với em............"

"Noãn Tâm ra ngoài tìm em, nhất định rất nguy hiểm, anh phải đi tìm cô ấy!



Chương 155 - Rất đau lòng rất đau lòng



"Nhưng mà, em thực sự rất sợ. Anh phái người đi tìm cô ấy không được sao? Tại sao phải nhất định tự mình đi tìm. Em cần anh............ anh ở lại đi........." Nam Cung Vũ Nhi gần như cầu xin, làm cho Nam Cung Nghiêu rất không đành lòng. Nhưng vừa nghĩ đến Uất Noãn Tâm lúc này không biết đang chịu nổi khổ gì, kiên quyết đẩy tay cô ta ra. "Em ngủ trước đi, anh sẽ quay về mau thôi!"

"Nam Cung Nghiêu............Nam Cung Nghiêu............"

Anh vẫn đóng cửa lại, chỉ để lại cả căn phòng một màu đen.

Nước mắt trong mắt của Nam Cung Vũ Nhi đảo quanh, cô vô cùng tức giận, không cách nào chấp nhận được bản thân đã hạ giọng cầu xin anh rồi, anh vẫn chọn Uất Noãn Tâm, bỏ lại cô. Cho dù sau khi cố ý trốn tránh cô, mỗi lần trời mưa, anh vẫn sẽ ở bên cạnh cô, nhưng lần này...........

Uất Noãn Tâm với anh mà nói quan trọng đến vậy sao?

Cô thừa nhận, hôm nay cô nhìn thấy có mưa lớn, còn cố ý chạy ra ngoài. Nhưng cô không có ý nghĩ muốn tổn thương Uất Noãn Tâm, chỉ muốn để Nam Cung Nghiêu lo lắng. Nhưng lúc nhìn thấy cô ấy chạy ra ngoài tìm mình, cô không biết tại sao, không ngăn lại, mà trơ mắt ra nhìn cô ấy chạy ra ngoài mưa tìm cô.

Làm như vậy, đối với cô ấy không đúng. Nhưng tình yêu vốn ích kỷ, tổn thương người khác, cũng là điều không thể tránh khỏi, đây không phải lỗi của cô.

................

Nam Cung Nghiêu lái xe xuống núi, lớn tiếng kêu tên Uất Noãn Tâm. Đường núi trống trải vang vọng tiếng của anh, nhưng không ai đáp trả, mắt nhìn thấy mưa càng ngày càng lớn, lại không tìm thấy người, anh lo lắng muốn chết. Ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ, nếu như cô ấy xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì sao đây!

Cảnh gặp nạn ở Paris đó lại lần nữa hiện lên trong đầu, Nam Cung Nghiêu một chút bình tĩnh cũng không có, chạy qua chạy lại trên núi mấy lần cũng tìm không thấy, đem xe vứt ở bên đường, không ngại mưa to gió lớn chạy vào rừng tìm.

Đường núi rất trơn, cũng không có ánh trăng, mỗi bước đi, đều chứa nguy hiểm có thể ngã xuống núi bất cứ lúc nào. Nhưng anh đã không còn để ý đến những điều đó, trong đầu chỉ nghĩ đến một chuyện, đó là tìm thấy Uất Noãn Tâm. Thậm chí anh nghĩ, nếu như cô xảy ra chuyện gì, anh sẽ chết cùng cô cho xong!

"Uất Noãn Tâm............ Uất Noãn Tâm........... Em trả lời anh đi.............. Uất Noãn Tâm............"

"Uất Noãn Tâm, em có nghe thấy gì không?"

Anh lo lắng đến nổi hai mắt đỏ hoe, trên mặt không phân biệt được đó là nước mắt hay nước mưa. "Uất Noãn Tâm......... Uất Noãn Tâm..........." Tiếng thét điên cuồng từ từ nhỏ lại, cuối cùng trở thành tiếng thì thầm. "Uất Noãn Tâm....... Em ở đâu........."

Xin lỗi, là lỗi của anh, anh không nên nói những lời tổn thương em như vậy. Em có thể mắng anh, đánh anh, nhưng xin em không cần dọa anh như vậy............. anh thực sự rất sợ mất em........ rất sợ rất sợ...........

Anh mù quáng lại nóng lòng tìm kiếm, lúc gần như tuyệt vọng, mơ hồ nhìn thấy có một người nằm sấp dưới tàng cây. Ánh mắt âm u chợt lóe sáng, chạy vài bước qua đó, lật người đó lại.

Thực sự là cô ấy!

Anh vừa hoảng vừa mừng, lay người cô. "Uất Noãn Tâm, tỉnh dậy! Tỉnh dậy! Em có nghe anh nói gì không?"

Mưa quá lớn, trút xuống làm cho cô không thể mở mắt được, cô không còn sức lực từ từ nhắm mắt lại, chỉ có thể phát ra tiếng yếu ớt. "Xin........xin lỗi.......em không tìm được..........Vũ Nhi......... xin lỗi.........."

"Đừng nói nữa! Xin em đừng nói nữa! Em cố chịu đựng, chúng ta về nhà!"

"Vũ Nhi........... vẫn chưa tìm thấy........"

"Em ấy đã về nhà rồi! Xin em đừng lo lắng cho em ấy nữa, em nghĩ đến mình có được không!"

"Em không sao......... cô ấy bình an....... thì tốt rồi......." Dùng hết sức lực nói xong câu cuối cùng đó, Uất Noãn Tâm rơi vào hôn mê.

Nam Cung Nghiêu cõng cô, bước từng bước khó khăn đi ra khỏi cánh rừng. Có mấy bước bị trượt chân, suýt nữa té ngã, nhưng vào lúc ngàn cân treo sợi tóc anh đã ngừng lại. Cho dù con đường trước mặt có khó khăn thế nào, anh cũng không thể xảy ra chuyện....
« Trước1...8889909192...168Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày
Tags:
bạn đang xem

Hợp đồng hôn nhân 100 ngày

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Hợp đồng hôn nhân 100 ngày v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất
XtGem Forum catalog