12:09 - 15/08/2015
Bữa tối dưới ánh nến, nhạc nhẹ, đều vì một người, nhưng cô lại có vẻ không yên lòng, một tay chống cằm, ngơ ngác nhìn mọi thứ đẹp đẽ xung quanh.
Ngũ Liên giang tay ra quơ quơ trước mặt cô. “Sao vậy em? Hôm nay cứ ngơ ngác vậy.”
“Hả? Không có gì đâu…………..”
“Em còn nói không có gì! Có phải khoảng thời gian trước làm em quá mệt không? Nhưng mà, ông nội đã khỏi hẳn, khó lắm mới được thế giới của hai người, anh đã dày công chuẩn bị, tốt xấu gì em cũng phải cho anh chút mặt mũi chứ, đừng có ngơ ngày vậy!”
Cô gắng gượng nở nụ cười.
Ngũ Liên cầm tay cô bàn tay đang để trên bàn của cô, đưa lên môi, hôn hẽ, tình cảm nồng nàn chân thành nói. “Cám ơn em, những lúc gian nan nhất, đã ở bên cạnh cùng anh vượt qua.”
“Ngốc à! Giữa hai chúng ta, cần phải nói cám ơn sao?”
Câu nói này của cô làm cho Ngũ Liên rất cảm động, xoa đầu cô. “Mặc dù ông nội không nói gì, nhưng anh nhìn thái độ của ông, coi như ông ngầm thừa nhận rồi! Cuối cùng anh đã đợi đến hôm nay rồi, anh không thể chờ được mà muốn kết hôn với em ngay, rất muốn đi công chứng ngay hôm nay nha.”
“Em cũng vậy.”
Anh do dự một lúc, vẫn hỏi: “Em và Nam Cung Nghiêu, chưa làm thủ tục ly hôn, đúng không?”
“………..Vâng!” Nhớ đến chuyện hôm qua, cô lại buồn rầu.
“Theo hiểu biết của anh về anh ta, anh ta sẽ không ký vào đôn ly hôn đâu. Chuyện này em giao cho anh đi!”
“Không cần đâu! Đây là chuyện giữa em và anh ta, em không muốn anh bị cuốn vào.”
“Vẫn còn phân biệt của anh hay của em sao?”
“Em không có ý đó, chỉ là có một số chuyện, em vẫn muốn tự tay mình kết thúc.”
“Nhưng anh ta sẽ không chịu ký.”
“Không thử làm sao biết được, mọi chuyện đều do con người mà! Ngay cả ông em còn làm lay động được, chắc hẳn không có chuyện gì làm khó em đâu!” Cô cầm tay anh an ủi. “Được rồi, anh không cần lo lắng đâu, tự em có thể giải quyết được. Nếu quả thật không thể, em sẽ nhờ anh giúp.”
“Ừ! Em nói rồi đó, không được đổi ý đâu.”
“Biết rồi mà!”
Ngũ Liên nắm tay cô, quan sát lần nữa, lông mày hơi nhíu lãi.
“Sao vậy anh? Tay em có gì lạ sao? Có phải tay em bị sưng lên, rất xấu hả?”
“Không phải!” Anh nghĩ trái nghĩ phải, rất nghiêm túc nói: “Anh cứ cảm thấy thiếu thứ gì đó.”
Cô có chút không rõ, ngơ ngác hỏi: “Thiếu gì chứ?”
“Cái này………..” Anh làm ảo thuật, sờ vào phía sau tai cô, đầu ngón tay lại có thêm một chiếc nhẫn kim cương lóe sáng. Mặc dù không phải rất quý báu, nhưng được thiết kế độc đáo, hình cầu vòng, màu sắc chói sáng.
Cô che môi kinh ngạc nhìn anh, cảm động nói không nên lời.
Ngũ Liên quỳ một gối xuống, ngửa đầu lên dịu dàng nhìn cô, trong con ngươi dường như hội tụ đủ tất cả những ngôi sao đẹp đẽ nhất. “Lúc trước, giữa chúng ta có quá nhiều trở ngại, anh vẫn không dám chính thức cầu hôn em. Nhưng bây giờ, ngay lúc này đây. Uất Noãn Tâm, em đồng ý lấy anh chứ?”
Cô cảm động đến mức khóe mắt ửng đỏ, cổ họng nghẹn ngào, nói không nên lời, chỉ có thể gật đầu lia lịa. Trong lòng nói một ngàn câu một triệu câu “em đồng ý!”
Ngũ Liên cố nén xúc động, nhẹ nhàng giữ lấy tay cô, đeo vào cho cô. Bởi vì quá vui mừng, tay của chính mình cũng run rẩy, mấy lần vẫn không thể mang vào, lòng bàn tay đầy mô hôi, có chút xấu hổ giải thích. “Xin lỗi em, anh lần đầu tiên cầu hôn, có chút căng thẳng………lần sau nhất định sẽ có kinh nghiệm………”
“Không phải, ý anh là……….không có lần sau đâu………”
Uất Noãn Tâm bị anh chọc đến giở khóc giở cười. Muốn khóc, cũng chỉ vì cảm động.
Người đàn ông cao quý kiêu ngạo ở trước mắt này, cho cô quá nhiều tình yêu và ấm áp, có nói nhiều lời cảm động hơn cũng không thể bày tỏ hết. Cô chỉ có thể dùng hành động, trong những ngày tháng sau này, mang đến cho anh nhiều tình yêu hơn.
Không dễ dàng gì mới đeo được nhẫn cho cô, Ngũ Liên thoải mái thở ra. Trong lòng đều bám đầy cảm giác hạnh phúc.
Giây phút này, anh chờ đợi quá lâu rồi, không dám tin đây là sự thật.
“Cám ơn anh!” Uất Noãn Tâm chủ động ôm lấy anh, Ngũ Liên cũng ôm chặt cô, cô là toàn bộ thế giới của anh, giờ phút hạnh phúc này không có bất kỳ từ ngữ nào có thể hình dung được.
Trong màn đêm dưới ánh sáng dịu dàng của mặt hồ hai người ôm nhau thật lâu, mới lưu luyến buông nhau ra. Ngũ Liên giúp cô lau nước mắt trên khóe mắt. “Bé ngốc này, em khóc gì chứ.”
“Em nào có khóc!”
“Đừng nói với anh là bụi bay vào mắt đó, chỗ này là bên hồ, đừng có mượn cớ cũ rít đó.”
Cô lè lưỡi. “Cũ rít đó, anh cắn em à!”
Vừa dứt lời, anh thực sự cắn lên mặt cô một cái.
“Này…….anh cầm tinh con chó à…………”
“Em kêu anh cắn em mà! Ngọt ghê! Chỉ là anh quá phúc thôi, không biết phải bày tỏ như thế nào.” Tim của Ngũ Liên bây giờ vẫn còn đập mạnh, hô hấp rất gấp.
Trước đó anh đã làm không dưới hai mươi loại kế hoạch cầu hôn, ví dụ như cầu hôn bằng khí cầu, cầu hôn ở Provence, nhưng cuối cùng, vẫn chọn cách đơn giản nhất. Càng đơn giản, càng bày tò được sự chân thành của anh, anh biết cô không phải là người phụ nữ thích phô trương.
Thậm chí anh còn có dự định xấu nhất, nếu như cô từ chối lời cầu hôn của anh, anh phải làm sao đây.
Vẫn may! Cô đã chấp nhận anh rồi! Đây là giờ phút hạnh phúc nhất cuộc đời anh.
“Em không biết bây giờ anh có bao nhiêu hạnh phúc, bao nhiêu…………..lo sợ đâu.”
“Lo sợ sao?”
“Ừ! Lo sợ đây chỉ một giấc mơ, lo sợ em sẽ trả nhẫn lại cho anh.”
“Một khi em đã chấp nhận rồi, thì sẽ không lùi bước, anh đừng có lo được lo mất được không? Cho dù lo sợ, người đó phải là em. Nói thế nào, em cũng là người phụ nữ đã từng kết hôn. Em sợ anh bây giờ không để bụng, nhưng sau này sẽ để bụng, còn có bé Thiên………”
Ngũ Liên hết nói, chọc vào đầu cô. “Em đang lo lắng những thớ vớ vẫn gì thế, anh là loại người đó sao?”
“Điều đó không thể chắc chắn được! Nói không chừng, đến này đó, annh lại tái xuất giang hồ, vui chơi ong bướm. Chê em hoa tàn ít bướm, đạp em qua một bên.”
Anh hào hứng gật đầu. “Thì ra là thật………”
“Thật gì chứ?”
“Hội chứng sợ hãi trước hôn nhân!”
Cô liếc mắt xem thường. “Anh đừng có nói bây bạ đi!”
Chương 238: Xin em, hãy để anh được bù đắp
Đêm đã khuya, mọi nơi đều rất yên tĩnh. Uất Noãn Tâm đang chìm sâu trong mộng đẹp, bất chợt bị một loạt tiếng chuông cửa làm cho thức giấc.
Cô cứ cho rằng mình đang nằm mơ, nhưng tiếng chuông cửa cứ vang lên không dứt, giống như địa ngục đang ráo riết đòi mạng.
Cô lấy chăn bọc đầu mình lại, giả vờ như không nghe thấy, hy vọng là nhà người khác. Nhưng tiếng chuông ngày càng rõ rệt, rõ ràng là tiếng chuông nhà của cô, đã bắt đầu vang lên tiếng chữi rủa của hàng xóm xung quanh.
Cô lập tức ngồi dậy, tức giận mở cửa ra. “Ai vậy, phát bệnh lúc nửa đêm nửa hôm sao?”
Nam Cung Nghiêu đứng ở trước cửa, say như chết, say khướt mỉm cười với cô. “Cuối cùng em cũng mở cửa rồi….”
Cô nhíu lông mày. “Anh đến đây làm gì?” Nhìn lướt qua phía sau lưng anh, không có ai khác. Sợ hãi một lúc, không phải anh tự lái xe đến đây chứ. Say khướt đến vậy, cũng may không xảy ra chuyện gì.
Tình hình bây giờ của anh, chắc chắn không thể lái xe về nhà được. Cô đưa anh về, lại sẽ dẫn đến một số phiền phức không đáng có. Nên quyết định ngay, cho anh ở lại một đêm.
“Anh vào nhà đi!”
“Em lạnh nhạt thật đó……….. cứ như vậy không thèm nhìn mặt anh sao?” Anh khàn giọng hỏi, có chút đau khổ.
Uất Noãn Tâm im lặng, cô không ném anh ra giữa đường là đã không tệ rồi, còn nói cô lạnh nhạt, có lòng tốt còn bị chê bai. “Khuya lắm rồi, đừng quậy nữa, mau vào đi.”
Cô nâng một cánh tay của anh lên, đỡ anh. Mùi rượu luồng vào trong mũi thiếu chút nữa hấp chín cô! Anh uống bao nhiêu vậy, ngâm cả người mình vào trong bình rượu sao?
Bước chân của Nam Cung Nghiêu không vững, chao đảo, sức nặng của cả cơ thể anh đè hết lên người Uất Noãn Tâm, suýt chút nữa làm cô nằm bẹp xuống đất. Cắn chặt răng lại, cố hết sức bước về phía trước, đỡ anh đến phòng của bé Thiên. Cũng may hôm nay Ngũ Liên đón bé Thiên về nhà anh rồi, nói là muốn ‘tăng thêm tình cảm cha con’.
Nếu không cô không biết phải sắp xếp cho anh như thế nào!
“Cẩn thận………….chậm một chút…………nào…………….” Cô đang cẩn thận đỡ anh lên giường, chỉ hơi bất cẩn một chút, vấp phải chiếc chân dài của anh chút xíu, hai người đều cùng lúc ngã lăn xuống giường. Uất Noãn Tâm bị đè dưới một khối thịt, thở thật mạnh, không khí ở trong lồng ngực sắp phun hết ra ngoài.
“Um………….anh đang làm gì……………….” Nam Cung Nghiêu cọ bậy, vừa đúng lúc chạm ngay môi của Uất Noãn Tâm, bốn cánh môi dán vào nhau, hai người ngơ ngác nhìn đối phương.
Mọi thứ xảy ra quá bất chợt, Uất Noãn Tâm không kịp phản ứng lại, chỉ mở to hai mắt ngơ ngác như chú nai, kinh ngạc nhìn người đàn ông đang nằm trên người mình.
Nam Cung Nghiêu say khướt không còn biết gì, ý thức không tỉnh táo. Nhưng anh biết rõ mình thích mùi hương của người đang nằm ở phía dưới, cơ thể của cô thật mềm mại, thật thơm, anh không nỡ buông ra, ôm lấy cô anh thật yên tâm.
Anh chịu sự thúc giục theo bản năng của cơ thể, dứt khoát hôn thật sâu, cố gắng đi vào trong miệng cô.
Uất Noãn Tâm lúc này mới tỉnh mộng, giãy dụa muốn đẩy anh ra, nhưng sức của anh quá mạnh, đã siết chặt cơ thể của cô, nhân lúc cô chống trả, đầu lưỡi linh hoạt đã chạy vào trong miệng cô, một mùi rượu nồng nặc xen lẫn giữa đầu lưỡi của hai người.
Cô không tránh khỏi có hơi say, thậm chí giống như trúng phải bù chú của ma quỷ, quên mất phản kháng lại.
Nhưng đó chỉ là cơn mê loạn trong chớp mắt, đầu của Uất Noãn Tâm bỗng nhiên lướt qua nét mặt của Ngũ Liên, cô cảm thấy thẹn vì mình, giống như một con bươm bướm giãy dụa phình phịch. “Mau buông tôi ra………….um…………..Nam Cung Nghiêu………..”
“Sao nào? Em muốn giữ gìn cơ thể vì Ngũ Liên sao? Tôi sẽ không cho em đạt được đâu.” Ghen tuông làm cho anh đánh mất lý trí, giam cầm cơ thể cô, thô bạo cùng nóng bỏng mà truy tìm môi cô, liều mình dây dưa.
Một bàn tay để trên ngực cô, thưởng thức, vuốt ve, trêu chọc một cách thô lỗ, làm cho cô run rẩy dữ dội từng đợt, cô xấu hổ và giận dữ. Trong tình huống khẩn cấp, cong đầu gối lên nện một cái, vừa hay trúng ngay nơi đó của Nam Cung Nghiêu.
Anh kêu gào thảm thiết, ôm lấy nơi đó của mình, ngã người qua một bên. Đau đến mặt mày xanh lè, cả người co quắp lại. “Em……..”
Chưa nói hết câu, Uất Noãn Tâm đã không ngừng chửi rủa tới tấp. “Anh cái tên khốn khiếp này, rõ ràng mượn cớ say rượu nổi điên mà, đồ đê tiện vô liêm sỉ! Tôi không nên cho anh vào, nên để anh say chết ở ngoài cửa.”
Nam Cung Nghiêu không có sức nói lại, cú đá vừa nãy rất mạnh, gần như lấy hết nửa cái mạng của anh. Nếu là người khác, anh đã làm thịt cô ta từ lâu rồi.
Cơn giận còn sót lại của Uất Noãn Tâm chưa nguôi hẳn, nhưng thấy anh đau như vậy, cũng biết rõ cú đá lúc nãy của mình có hơi mạnh một chút. Nhưng ai kêu anh say rượu rồi vô thức xâm phạm cô, nếu còn lần nữa, cô vẫn đá y như vậy, có thể còn ác hơn....
