12:09 - 15/08/2015
Nhưng khi Nam Cung Nghiêu buông cô ra, cô lại vô cùng luyến tiếc, lưu luyến cái ôm và hơi thở của anh, đỏ mặt nhỏ giọng. "Thực ra, nhẹ nhàng một chút là được rồi, có thể ôm........"
Nam Cung Nghiêu mỉm cười, thực sự yêu cô yêu đến tận xương tủy mà, yêu thương vuốt mái tóc con trên đầu của cô. "Ngốc à, chúng ta còn cả một đêm, không cần phải gấp."
Ai gấp chứ, nói như vậy giống như cô rất đói khát vậy.
Không đúng! Ngũ Liên!
Uất Noãn Tâm vội nói: " Buổi tối em còn có việc cuộc hẹn quan trọng, tám giờ phải đi rồi."
Lông mày của Nam Cung Nghiêu nhẹ nhàng nhíu lại trong chốc lát. "Cuộc hẹn như thế nào, quan trọng hơn anh sao?"
Bầu không khí ngay lúc đó lại giảm xuống độ âm......
Chương 180 - Ai mới là người quan trọng nhất?
Uất Noãn Tâm không giỏi nói dối, đành phải nói thật, ấp a ấp úng. "Hôm nay, là sinh nhật Ngũ Liên........."
Quả nhiên, sắc mặt của Nam Cung Nghiêu càng lạnh lẽo. Giống như thời tiết ở bên ngoài, âm u đen kịt. "Cho nên, em muốn bỏ rơi anh, đi tìm cậu ta?"
"Không phải bỏ rơi, mà là vấn đề trước sau."
"Em đang muốn gì đây? Tranh thủ hai phía sao? Em cho rằng, anh sẽ đồng ý để em gặp anh xong, sau đó đi tìm cậu ta sao?"
"Hôm nay là sinh nhật anh ấy, em đã đồng ý rồi."
"Anh không đồng ý!"
"Nhưng, em không thể lỡ hẹn!"
"Cho nên em chọn cậu ta, cậu ta quan trọng hơn anh sao?"
"Đây không phải vấn đề hơn thua!"
"Anh mặc kệ vấn đề gì, tóm lại em không được đi!"
Nhìn thấy Nam Cung Nghiêu quyết không cho cô đi, Uất Noãn Tâm sốt ruột. Cô cái đầu gỗ ngu ngốc, lúc đó nên nghĩ đến. Với tính tình của Nam Cung Nghiêu, làm sao có thể cho cô đi, chắp cánh cũng khó bay mà.
Vội chạy đến trước mặt anh, đổi chiến thuật là nũng, nắm lấy cánh tay của anh lắc qua lắc lại.
"Sinh nhật mỗi năm chỉ có một lần thôi....... Em đã đồng ý với anh ấy rồi, lỡ hẹn mất đạo đức lắm......"
Nam Cung Nghiêu lạnh lùng "hừ" một tiếng, lỗ mũi phun ra khói.
"Nghiêu, anh tốt nhất, hiểu lý lẽ nhất, khoan dung độ lương nhất mà, cho em đi đi...... được không? Anh xem em cũng đến tìm anh trước rồi còn gì......"
Kết quả mặt Nam Cung Nghiêu càng đen hơn, chế giễu. "Cho nên anh nên đội ơn em, em đã xếp anh trước người đàn ông khác phải không?"
Đây là hiểu theo kiểu gì đây trời?
"Em không có ý đó mà......."
Nam Cung Nghiêu rút mạnh cánh tay ra. "Anh vừa không tốt, không hiểu lý lẽ, cũng không khoan dung độ lượng! Tóm lại, em là người phụ nữ của anh, anh không cho phép em gặp người đàn ông khác!"
"Này........."
"Không thương lượng gì hết!"
Cô tức giận dậm chân. "Anh, anh ngang tàng, bá đạo, ngang ngược không nói lý mà."
Nam Cung Nghiêu tức giận. "Anh ngang tàng bá đạo, ngang ngược không nói lý sao?" Thật hoang đường. "Uất Noãn Tâm, người bây giờ muốn vứt bỏ anh, đi gặp người đàn ông khác là em!"
"Hôm nay phải ngày bình thường, là sinh nhật anh ấy!"
"Anh mặc kệ sinh nhật cái khỉ gì của cậu ta, anh nói không cho là không cho!"
"Anh không phải cũng hay bỏ rơi em, đi tìm Vũ Nhi sao? Em có từng oán trách anh câu nào chưa?"
"Vũ Nhi là em gái anh!"
"Ngũ Liên là bạn em!"
"Bạn bè cái rắm!" Nam Cung Nghiêu không nhịn được thô bạo. "Cậu ta chính là một con sói đội lốp cừu!"
Uất Noãn Tâm tức muốn hộc máu. Anh cái người này, hoàn toàn không thể nói chuyện mà. Nói chuyện với anh, cũng đồng nghĩa với việc tự ngược đãi mình. Cô không thèm nói nhảm, tức giận quay đầu bỏ đi, vừa mở cửa, cửa liền bị Nam Cung Nghiêu đóng sầm. Anh gào thét. "Em muốn làm gì hả?"
"Để em ra ngoài!"
"Không cho!"
"Khốn khiếp, anh để em ra ngoài, em phải ra ngoài!" Uất Noãn Tâm trái phải đều không thoát được, nắm tay lại đấm lên ngực anh. "Anh cái tên khốn khiếp , ngang ngược! Anh dựa vào cái gì không cho em đi! Mau tránh ra...."
Lồng ngực của anh rắn chắc như thép, cú đấm của cô chẳng qua chỉ để gãi ngứa, một chút công dụng cũng không có. Anh đưa tay ra, bắt lấy cổ tay cô một cách chính xác, không thể động đậy.
"Uất Noãn Tâm, em im lặng cho anh!"
"Anh dựa vào cái gì bắt em im lặng thì em phải im lặng chứ? Lúc anh vứt bỏ em, anh có nghĩ đến cảm nhận của em chưa! Anh cái đồ khốn khiếp......" Uất Noãn Tâm giãy không ra, hai mắt đỏ lên.
Những uất ức chịu đựng lúc trước, đều bộc phát hết ra trong giờ phút này, quát to. "Nam Cung Nghiêu, anh xem tôi là gì hả? Tôi không phải đồ chơi của anh!"
Câu nói của cô giống như cây kim, đâm vào tim Nam Cung Nghiêu, đau lòng cũng hổ thẹn. Anh quên đi tức giận, anh buông cô ra, ôm vào lòng. Dùng sức rất nhẹ, đủ để cô không thể thoát ra. "Xin lỗi...... là lỗi của anh............ anh không nên đối xữ với em như vậy........."
Cô nói đúng, anh là một người đàn ông ích kỷ, luôn đòi hỏi ở cô, còn bản thân lại không làm được gì.
Cô luôn bao dung anh, anh lại không cách nào bao dung cô. Luôn ghen tỵ vì những chuyện cỏn con, muốn hoàn toàn nắm cô trong tay, để trong mắt cô chỉ có một mình anh, đến nỗi xem nhẹ cảm nhận của cô.
"Đừng khóc, được không? Anh sẽ đau lòng."
Uất Noãn Tâm chép miệng, giống như một đứa trẻ chịu ấm ức, nghẹn ngào. "Anh bắt nạt em............. đồn khốn.........."
"Anh là đồ khốn, anh không nên bắt nạt em, anh sai rồi, em tha thứ cho anh được không?"
Lần đầu tiên anh nhỏ giọng cầu xin cô, an ủi cô, Uất Noãn Tâm vừa mừng vừa lo. Rất cảm động, nhưng trên mặt vẫn kìm nén, không muốn để cho anh cảm thấy mình nhu nhược, anh chỉ cần nói hai cầu thì xong chuyện sao. Cứ vậy, sau này anh sẽ càng không để ý đến cô hơn."
Giống một chú chó nhỏ vẩy đuôi, khóe mắt rưng rưng. "Vậy em có thể đi sao?"
Trong lòng Nam Cung Nghiêu tự nhiên có một trăm ngàn cái không vui, nhưng vẫn nhịn xuống. Anh nói với mình, bắt đầu từ bây giờ, phải học tôn trọng cô."
Hơn nữa, ánh mắt này của cô, đáng thương đến mức anh không cách nào chống lại được, không đành lòng từ chối.Lau nước mắt trên khóe mắt của cô, thở dài, dịu dàng nói. "Anh đưa em đến đó."
Uất Noãn Tâm vui vẻ, nhảy dựng lên ôm lấy cổ anh, dùng sức hôn lên má anh. "Anh là tốt nhất!"
"Như vậy đủ rồi sao?"
Cô đỏ mặt. "Vậy anh muốn sao?"
Anh nghiêng qua, đưa má phải qua. "Bên này cũng cần."
Uất Noãn Tâm hờn dỗi. "Anh đồ vô lại." Nhưng vẫn hôn lên má phải của anh.
"Bây giờ là bảy giờ bốn mươi phút, hai mươi phút nữa anh đưa em đi, được không?"
"Vâng!" Uất Noãn Tâm có hơi luyến tiếc. "Sao thời gian trôi qua nhanh vậy? Đã bốn mươi rồi. Đều tại anh, vô duyên vô cớ gây sự, bây giờ cũng không nói chuyện được bao nhiêu."
"Đúng, anh không nên gây sự vô cớ. Tha thứ cho anh, được không?"
Hở...........
"Anh như vậy, em không quen chút nào."
Chương 181 - Anh thật lòng thích em
"Sao vậy?"
"Thì em nói gì anh cũng không phản đối, rất dịu dàng."
"Sao vậy? Không thích anh dịu dàng sao?" Nam Cung Nghiêu cố ý làm mặt lạnh, lông mày nhíu chặt lại. "Em thích anh như thế này sao?"
"Không phải vậy!"
Cái người này có cần trở mặt nhanh đến vậy không, cứ như đang làm ảo thuật vậy.
Vuốt nhẹ đôi lông mày của anh. "Em không thích anh mặt ủ mày chau, anh cười nhìn đẹp hơn."
"Vậy sao? Ngay cả chính anh còn không biết." Nam Cung Nghiêu than thở.
Đời này của anh, trải qua rất nhiều khó khăn, anh tưởng mình không thể nở nụ cười nữa, cho đến khi nhận nuôi Vũ Nhi. Cô bé nhỏ ấy, mang đến cho anh rất nhiều niềm vui.
Nhưng bọn họ đã định sẵn không thể ở bên nhau, yêu cô, đồng nghĩa với việc phải rời xa cô. Sau khi cô xuất ngoại, có một khoảng thời gian dài anh không hề nở nụ cười, cả ngươi giống như một cái xác không hồn, mất cảm giác.
Kết hôn với Uất Noãn Tâm, đều xuất phát từ lợi ích thương mại, anh chưa từng nghĩ đến, cuộc sống của mình sẽ vì cô có bất kỳ ảnh hưởng gì.
Nhưng không biết bắt đầu từ lúc nào, cô đi vào trong tim anh từng chút từng chú một, để anh vì cô tức giận, buồn phiền, tâm tình thường xuyên không yên, có lúc thực sự rất muốn bóp chết chết cô.
Nhưng cô có rất nhiều hành động nhỏ đáng yêu, rõ ràng rất vô nghĩa, rất ngây thơ, lại có thể chọc anh cười. Giống như tâm trạng có tồi tệ đến đâu, cũng sẽ tiêu tan theo mây khói.
Ở bên cô, anh cảm thấy một niềm vui chưa bao giờ cảm nhận được. Từ từ trở thành thói quan, đến nỗi anh không muốn mất đi, sợ mất đi.
Anh lo được lo mất, không biết làm sao để giữ lại. Nhưng có một điều anh hiểu rất rõ, anh không thể mất đi cô, và sẵn sàng đánh đổi tất cả vì điều đó.
"Anh cười, thực sự nhìn rất đẹp. Từ lần đầu tiên em nhìn thấy anh cười, thì đã cảm nhận được rồi. Chỉ là nụ cười lúc trước của anh, chỉ dừng lại ở trên khuôn mặt, mà không phải nụ cười thật lòng, em càng hy vọng nhìn thấy anh thực sự vui vẻ."
"Bây giờ anh rất vui vẻ, bởi vì có em ở đây!" Anh hôn nhẹ lên bờ má trắng nõn của cô. "Em vui không?"
"Vâng..... chỉ là không kiềm được nỗi lo lắng, không biết niềm vui như vậy, lại có thể duy trì được bao lâu, em đã tổn thương và sợ hãi rồi. Vũ Nhi là em gái anh, nhưng em vẫn không kiềm chế được mà ghen tỵ với cô ấy. Em biết cô ấy rất quan trọng với anh, nhưng mà........ Em vẫn hy vọng, anh có thể nghĩ đến cảm nhận em nhiều hơn dù chỉ một lần."
"Anh biết, anh cũng muốn...... Nhưng anh nợ Vũ Nhi quá nhiều, anh phải trả lại."
"Anh nợ cô ấy cái gì?" Cứ cảm thấy quan hệ giữa bọn họ không đơn giản, giữa anh em với nhau lại có nợ nần như anh vừa nói sao? Hơn nữa, anh đối xử với cô ấy quá tốt rồi.
"Anh hiện tại không thể giải thích với em. Cho anh thời gian, để tự anh giải quyết, được không?" Cứ lấp lửng, do dự bên nào cũng được như vậy không giống tích cách của anh, chỉ đồng thời giày vò cả ba người, anh phải nhanh chóng chặt đứt rắc rối, đưa ra quyết định.
"Mặc dù có nhiều lúc, anh làm cho em đau buồn khó chịu, nhưng xin em hãy tin tưởng, anh thật lòng thích em. Bất cứ tổn thương gì, đều không phải anh muốn, không có người nào hy vọng em vui vẻ hơn anh!"
"Vâng! Em tin anh!"
Lúc hai người ôm nhau thì thời gian lại trôi qua thêm một phút một giây, nhìn thấy đã hơn tám giờ năm rồi, Uất Noãn Tâm buộc chính mình phải buông ra dù không nỡ. "Chúng ta đi thôi, bằng không sẽ trễ mất."
Hai người lên xe, nhưng Nam Cung Nghiêu phát hiện, xe không khởi động được. Thử thêm mấy lần, vẫn như vậy.
"Sao vậy?"
Chương 182 - Khăn tắm rơi xuống rồi 0
Nam Cung Nghiêu lấy một ly trà sữa nóng, cầm lấy bàn tay cô, nhẹ nhàng bao lấy, sức nóng từ ly trà sữa, lan truyền khắp tay chân cô, ấm áp. "Uống đi sẽ cảm thấy thoải mái hơn đó."
"Vâng" Cô hớp một ngụm. "Anh không uống sao?"
Anh nâng bàn chân nhỏ của cô lên, nhìn thấy bị trầy một mảng da, nhíu mày lại, đứng đậy lấy hộp y tế.
...