Old school Swatch Watches
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Hợp đồng hôn nhân 100 ngày
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 14025
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
12:09 - 15/08/2015


Còn một số khác âm thầm nghĩ, cuộc hôn nhân thương mại ngày chẳng qua chỉ duy trì được ba tháng, 'chính cung nương nương' đã bị đưa vào lãnh cung rồi sao? Hôn nhân thế gia quả nhiên rất tàn nhẫn mà!

Nhưng mà 'tân sủng' ở bên cạnh anh quả nhiên rất đẹp, hoàn toàn là bản sao người thật 'búp bê Barbie', có thể trong chớp mắt trở thành tiêu điểm. Dáng người cao gầy, đường cong hoàn mỹ, hoàn toàn là một dáng người gợi cảm ưu tú. Nhưng khuôn mặt của cô ấy, lại ngây thơ như một đứa trẻ, nhỏ nhắn hoạt bát đến vậy, tinh xảo hoàn mỹ đến thế, giống như một con búp bê bình thường, đẹp hơn cả được điêu khắc ra, tự nhiên cao quý, được tạo hóa trau chuốt nên.

Có được báu vật như vậy, khó trách chưa đến ba tháng Nam Cung nghiêu liền vứt bỏ vợ mới, cao ngạo để người tình xuất hiện.

Những lời bàn tán của những người này, Nam Cung Nghiêu không hề để trong lòng, anh chỉ lo lắng không biết Uất Noãn Tâm có hiểu lầm hay không. Lúc trước Vũ Nhi rất ghét tham dự tiệc, lần này không biết bị sao, lại muốn đi theo anh, anh đành phải mang em ấy đến đây, nên mới tạo thành 'cục diện tam giác' như thế này.

Ánh mắt của anh bắt lấy Uất Noãn Tâm trong đám người, sắc mặt của cô hơi xanh xao, rất khó coi.

Có người chủ động bước đến bắt chuyện với Nam Cung Nghiêu, giọng điệu không thiếu phần trêu chọc. "Diễm phúc của Nam Cung tổng tài không ít nha!"

Anh muốn giải thích rõ quan hệ của hai người.

Nhưng Nam Cung Vũ Nhi lại chủ động đưa tay ra. "Lâm tổng, hân hạnh!"

Liên tiếp mấy lần đều như vậy.

Nam Cung Nghiêu cũng không muốn giải thích, đi nhanh đến trước mặt của Uất Noãn Tâm. "Em đến rồi!"

"Vâng!" Uất Noãn Tâm miễn cưỡng nở nụ cười. "Đã có Vũ Nhi đi với anh rồi, em đến có vẻ thừa thải rồi."

"Em nghe anh giải thích.........."

"Noãn Tâm, sao cô cũng đến đây?" Nam Cung Vũ Nhi giữ lấy Nam Cung Nghiêu đầy tính chiếm hữu, vẻ mặt lại ra vẻ có lỗi. "Xin lỗi, anh ấy không nói với tôi cô cũng đến, bằng không tôi về trước nha?"

"Không cần, người nên đi, là tôi!"

Nam Cung Nghiêu giữ lấy tay cô. "Noãn Tâm......"

Cô giãy dụa, hơi bực dọc. Anh đã có Vũ Nhi làm bạn gái, tại sao còn gọi cô đến? Là muốn lấy việc này nhục nhã cô sao?

Quan hệ của ba người trở thành mục tiêu được chú ý.

Chính thức chạm mặt với tình nhân rồi! Không biết có đánh nhay không, tiếp theo có kịch để xem rồi đây!

Ba người đang giằng co, thì người dẫn chương trình bước lên sân khấu. "Tiếp theo đây mời chủ nhân của bữa tiệc Nam Cung tổng tài và bạn gái của ông mở màn điệu nhảy đầu tiên."

Mọi người thì thầm nói với nhau, âm thầm đoán xem anh sẽ chọn ai.

Mặt Nam Cung Nghiêu lộ vẻ khó xử.

Uất Noãn Tâm cũng hơi căng thẳng, chờ đợi câu trả lời của anh, giống như đang trong khoảnh khắc cuối cùng chờ đợi bản tuyên án.

Nam Cung Vũ Nhi thì lại bày ra thái độ nắm chắc phần thắng.

Một phút sau, người dẫn chương trình lại nói: "Mời Nam Cung tổng tài và bạn gái mở màn điệu nhảy đầu tiên của ngày hôm nay!"

Anh biết........... các cô đang chờ đợi một câu trả lời từ anh..............

Nam Cung Nghiêu nhắm mắt lại, quyết tâm ra một quyết định.

Nam Cung Vũ Nhi đưa tay ra.

Biết rõ sẽ có kết quả này, Uất Noãn Tâm vẫn như bị sét đánh. Giống như đột nhiên bị người khác tàn nhẫn tát một bạt tay, sức lực của cả cơ thể bị rút hết, dường như ngay cả đứng cũng đứng không vững, sắc mặt nhanh chóng trở nên trắng bệch.

Nam Cung Vũ Nhi liếc cô một cái, giống như một con chim công kiêu ngạo, nắm lấy tay Nam Cung Nghiêu, cùng anh bước lên sàn nhảy.

Suốt cả quá trình Nam Cung Nghiêu không dám nhìn Uất Noãn Tâm, sợ nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của cô. Lời nói ra trong giây phút đó, tim của anh cũng giống như bị dao cắt, đau đến nghẹt thở. Nhưng anh không có sự lựa chọn khác, anh nợ Vũ Nhi quá nhiều, anh phải trả lại.

Vô số ánh mắt dừng lại trên người Uất Noãn Tâm, có cười cợt, có chết nhạo, cũng có thương hại. Cô có vẻ tầm thường và đáng thương, giống như bị tất cả mọi người bỏ rơi.

Ánh đèn bao phủ lấy Nam Cung Nghiêu và Nam Cung Vũ Nhi, hai người cất bước nhảy nhẹ nhàng, giống như hoàng tử và công chúa trong truyện cổ tích. Còn Uất Noãn Tâm, chỉ có thể đứng ở chỗ mà ánh đèn không thể chiếu đến, thấp kém nhỏ bé như vậy đó.

Thế giới phồn hoa, tràn đầy hạnh phúc và ngọt ngào kia, là thuộc về hai người đó. Còn cô, cái gì cũng không có.

Cô siết chặt tay lại, cúi thấp đầu. Tròng mắt rưng rưng nước mắt, chỉ có thể cố gắng chịu đựng. Mọi người đều đang chê cười cô, đã quá bi thảm rồi, cô không thể để mình yếu đuối đến đáng thương, cô phải mạnh mẽ.

Ngay lúc lòng cô rơi xuống đáy vực, chỉ có thể vì bản thân đau khổ bất lực. Thì có một bàn tay xuất hiện trước mắt cô, ngón tay dài trắng nõn, thấy rõ xương. Lòng bàn tay có đường trí tuệ thật dài, lộ rõ thuộc về loại đàn ông mưu trí và có cảm giác an toàn.

Cô từ từ ngẩng đầu lên, hai người bốn mắt nhìn nhau.

Anh mang mặt nạ lông vũ, khóe miệng hăm hở nhếch lên.

Mặc dù chỉ lộ ra một nửa mặt dưới quyến rũ, nhưng Uất Noãn Tâm chỉ cần liếc cũng nhận ra anh.

Bởi vì, chỉ có ánh mắt của anh, mới ấm áp sáng chói như vậy, giống như một ngôi sao sáng nhất trên trời.

Sự xuất hiện của anh, làm cho cả hội trường xôn xao, mọi người nín lặng.

"Có thể mời em nhảy một bản không?"

Uất Noãn Tâm nín khóc mỉm cười, nhẹ nhàng nắm lấy tay anh. Đồng thời, mang cả bản thân giao cho anh.

Cô dựa theo bước nhảy của anh, xoay tròn đến giữa sàn nhảy, như một con bướm nhẹ nhàng bay nhảy.

Nhảy đến sát người Nam Cung Nghiêu.

Lông mày anh nhíu lại.

Ngũ Liên! Sao lại là cậu ta?

Nam Cung Vũ Nhi nhìn ra được khuôn mặt đằng sau cái mặt nạ, cười nhạo. "Anh ta hình như rất thích làm anh hùng cứu mỹ nhân..........." Còn đổ dầu vào lửa. "Xem ra anh ta rất có khát vọng với Noãn Tâm............. giữa hai người nói không chừng đã có cái gì đó........."

Uất Noãn Tâm giống như một đứa trẻ nhận hết uất ức về mình, cuối củng cũng tìm được bến bờ để dựa vào. Rõ ràng rất cảm động, nhưng miệng lại nói không nên lời. "Sao anh lại đến đây? Còn mang mặt nạ, đang giở trò gì đây?"

"Nhìn không ra tạo hình của tôi là Tuxedo mặt nạ sao? Đều xuất hiện ngay lúc những nữ chiến binh xinh đẹp gặp nguy hiểm đó."

"Tôi cũng không phải nữ chiến binh xinh đẹp.........."

"Đương nhiên! Nữ chiến binh xinh đẹp làm sao yếu ớt, yếu đuối như em chứ!"



Chương 176 - Em không phải món đồ chơi



Uất Noãn Tâm không vui. "Tôi mới không yếu đuối!"

"Vậy thì phải thẳng lưng, ngẩng đầu lên, mang hết tất cả sự tự tin ra, đừng để anh ta xem thường! So với Uất Noãn Tâm ủ rủ đáng thương, tôi thích một Uất Noãn Tâm vui vẻ nhe nanh múa vuốt hơn!"

"Tôi nhe nanh múa vuốt lúc nào chứ." Cô nói như vậy, nhưng vẫn theo lời anh nói thẳng lưng, hất cằm lên, lộ ra một nụ cười sáng lạn nhất. Anh nói đúng, tự oán tự trách chỉ làm cho mình bi thương hơn, chứ chẳng có ý nghĩa gì, cô không muốn trở thành Uất Noãn Tâm rụt rè sợ hại, khiến người khác thương hại kia nữa.

"Vậy mới được chứ! Duy trì dáng nhảy tao nhã." Ngũ Liên thỉnh thoảng cổ vũ cô. "Nhảy không tồi, tốt hơn lần trước nhiều. Đêm đó tôi về nhà, chân đều bầm tím hết."

Cô nhịn không được cười "hì hì". "Lần trước tôi cố ý mà!"

"Em cái đồ xấu xa này, tôi luôn giúp đỡ em, em còn cố ý làm hại tôi. Tôi thật khổ mà!"

"Lúc đó anh vẫn được coi là một người xấu, tôi đương nhiên không cần phải khách sáo rồi!"

"Giờ thì sao? Người tốt siêu cấp? Thượng đế sao?"

"Điều này...... cần phải nghiên cứu thêm đã!" Uất Noãn Tâm không để ý đến, lúc đấu võ mồm với anh, chính mình cũng quên mất Nam Cung Nghiêu, cũng quên đi cả đau khổ.

Những lúc cô thê thảm nhất, người ra tay giúp cô, chỉ có anh. Ở cùng với anh, mặc dù đều đấu khẩu, lúc anh lông bông, không chính chắn, thường xuyên chọc cô giận đến nói không nên lời, nhưng vẫn rất vui vẻ.

So với ở bên Nam Cung Nghiêu, hạnh phúc thường ngắn ngủi. Cho dù ở bên cạnh anh, đều luôn lo được lo mất, trước giờ chưa từng an tâm.

Ánh mắt của Nam Cung Nghiêu âm u đến mức có thể nhỏ ra nước, nụ cười của Uất Noãn Tâm trong mắt anh, rất chói mắt. Anh hy vọng cô vui vẻ, nhưng nụ cười chân thành sáng lạn đó, nên là vì anh, mà không phải Ngũ Liên.

Cậu ta còn khua môi múa mép lừa gạt cô! Đồ ruồi bọ chết tiệt, âm hồn không tan, thừa nước đục thả câu!

Nam Cung Vũ Nhi bị giẫm một chân, thầm nhíu mày lại, nhưng trong chốc lát lại nở nụ cười như hoa. "Anh cứ nhìn Noãn Tâm hoài, có phải đang lo cô ấy bị cướp mất không? Bằng không chúng ta đổi bạn nhảy đi!"

"Không cần!"

Vẻ mặt cô ta đầy thiện ý nói. "Lòng của anh không yên, không cách nào nhảy hay được. Em không tức giận, anh có lời muốn nói, thì hãy nói rõ với cô ấy đi, em hy vọng hai người không vì em mà có bất cứ hiểu lầm nào."

Nam Cung Nghiêu do dự một lúc, gật đầu. Lúc xoay tròn, nắm lấy tay của Uất Noãn Tâm, rồi đẩy Nam Cung Vũ Nhi cho Ngũ Liên, không có chút tiếng động nào hoàn thành việc trao đổi bạn nhảy.

Uất Noãn Tâm có chút kinh ngạc, cầu cứu về phía Ngũ Liên, nhưng anh lại ung dung cùng Nam Cung Vũ Nhi nhảy đến một chỗ khác trên sàn nhảy.

Thắt lưng đột nhiên đau nhói, quay đầu lại, đối mặt với vẻ mặt lạnh lùng của Nam Cung Nghiêu. "Em vẫn còn nhìn cậu ta!"

Cô quay đầu lại. "Liên quan gì đến anh! Em là bạn nhảy của anh ấy!"

"Nhưng bây giờ em là của anh!"

Uất Noãn Tâm cười lạnh. "Vào giây phút anh chọn Vũ Nhi, sao anh không nghĩ như vậy hả? Em không phải lúc anh gọi thì chạy đến, đuổi thì chạy đi, có người khác rồi, thì liền xem như món đồ chơi quăng qua một bên."

"Anh có thể giải thích........... là Vũ Nhi tự nói muốn đến tham gia."

"Nhưng người đồng ý, là anh! Anh để ý đến cảm nhận của cô ấy, nhưng anh chưa từng nghĩ đến, sự xuất hiện của cô ấy, khiến người ngoài nhìn vào, em đáng thương biết bao! So với bị chồng ruồng bỏ không có gì khác nhau, điều này anh phải giải thích như thế nào đây?"

Nam Cung Nghiêu có rất nhiều lời muốn nói, nhưng đến cuống họng, một chữ lại không thể nói ra, cuối cùng, chỉ có thể nói. "Xin lỗi em!"

Như vậy, anh không còn lời nào đáng nói sao? Đây là một sự thừa nhận sao? Uất Noãn Tâm quá chán nản. Sự việc bày ra trước mắt, anh cũng không giải thích được, cô còn chờ đợi gì nữa?

"Nghe nói Ngũ thiếu hiếm khi tham gia tiệc từ thiện, chắc là đặc biệt đến đây vì một người phải không?" Nam Cung Vũ Nhi vẫn giữ nụ cười quyến rũ, nói nhỏ nhẹ.

"Như vậy cũng có thể nhận ra, mắt của Nam Cung tiểu thư không tệ."

"Hễ những chuyện liên quan đến Uất Noãn Tâm, tôi đều đặc biệt quan tâm. Dù sao, cô ấy cũng là chị dâu tôi."

Con hồ ly nhỏ này, dám khoe khoang trước mặt anh, khó trách có chút non nớt. Nhưng mặt Ngũ Liên vẫn nở nụ cười. "Cám ơn đã quan tâm."...
« Trước1...101102103104105...168Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Anh Hận Anh Yêu Em
» Anh là thiên thần hay ác quỷ? (New Version)
» Ánh trăng nói đã lãng quên
» Anh yêu em, 1m45 ạ!
» Bà xã nghịch ngợm, em là của anh
» Bạch mã hoàng tử
» Bạn gái của thiếu gia
» Bắt được rồi, Vợ ngốc
» Bảy ngày để nói Anh yêu Em
» Bên nhau trọn đời
1234...789»
Tags:
bạn đang xem

Hợp đồng hôn nhân 100 ngày

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Hợp đồng hôn nhân 100 ngày v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất