11:40 - 15/08/2015
Nhưng thật may cho cô, thời điểm đó Vi phải vùi đầu chuẩn bị cho kỳ thi trước lễ Noel. Cô tạm thời gạt sang một bên tất cả các mối quan tâm khác, để toàn tâm toàn ý tập trung vào việc học. Vì thế, cô cũng tạm nghỉ, không đến làm thêm ở quán phở X nữa. Thay vào đó, hằng ngày, ngoài giờ lên lớp, cô ôm sách vở lên thư viện, ngổi ở đó cho đến tối mịt mới chịu đứng lên ra về.
Nhưng thật lòng mà nói, Vi không thể tập trung hoàn toàn vào việc học được. Cô phát hiện ra điều đó nhân một buổi tối ngồi học khuya trên thư viện trường. Quyển sách đặt trên mặt bàn đã lật sang trang thứ hai mươi nhưng Vi chợt nhận ra tất cả những gì mà cô nhìn thấy trong trang sách chỉ là hình ảnh nụ cười ngọt ngào của một người… Vi hốt hoảng gấp quyển sách lại, tự trách mình một cách nghiêm khắc rằng, tuyệt đối không thể để cho những giây phút lơ đãng như vậy xảy ra một lần nữa, làm sao nhãng việc học. Cô cố tập trung tư tưởng vào cuốn sách, nhưng rồi đành từ bỏ, thu dọn sách vở và quyết định ra về. Có lẽ cô đã học cả ngày nên mệt mỏi rồi, mai lại tiếp tục vậy.
Đúng lúc Vi chuẩn bị đứng lên thì điện thoại của cô “ting” một tiếng. Là tin nhắn của Nguyên. Đã hai tuần trôi qua kể từ lần cuối cùng cô nhận được câu trả lời “không có gì” của anh. Bây giờ thì còn “có gì” để nói chứ, Vi thầm nghĩ trong lúc cúi đầu đọc tin nhắn: “Cô vẫn còn giữ cái khăn của tôi? Cô đang ở nhà? Tôi sẽ qua lấy”. Vi giật mình sực nhớ tới chiếc khăn cashmere ấm áp và mềm mại đã từng khiến cho cô cảm động rơm rớm nước mắt khi anh quàng lên cổ cô hôm đó. Ngày hôm sau về nhà cô đã tháo nó ra treo trong tủ quần áo, định khi nào sẽ mang ra hiệu giặt là cẩn thận trước khi trả lại anh. Nhưng Vi đã quên bẵng mất sự hiện diện của chiếc khăn chỉ vì mải nhớ nhung đến chủ nhân của nó. “Thì ra nguời nhiều tiền cũng rất chặt chẽ”, một ý nghĩ hài hước thoáng qua trong đầu Vi. Chỉ hy vọng anh ta không nghĩ là cô cố tình giữ lại.
Vi nhắn tin trả lời, dằn mạnh từng phím chữ: “Tôi đang không ở nhà. Chiều mai tôi sẽ mang trả anh”. “Ting”, gần như ngay lập tức có tin nhắn lại: “Vi đang ở đâu?”. “Ở đâu thì tôi cũng không mang theo khăn của anh lúc này. Mai chắc chắn sẽ đem trả, tôi không chạy trốn đầu mà lo”. Cô bực bội nhắn tin trả lời. Một lúc lâu sau, không thấy tin nhắn lại. Vi chậm chạp đứng lên, bước ra phía cửa, cô phải bắt kịp chuyến xe buýt sắp tới để về nhà. Cô không hiểu sao mình lại có thể bị thu hút bởi một kẻ thô lỗ và hợm hĩnh đến vậy.
Chiếc xe buýt dừng lại cách ngôi nhà cô ở một đoạn. Vi liếc nhìn đồng hồ trên điện thoại, đã hơn mười giờ đêm. Ngôi nhà nhỏ với cánh cửa sơn màu trắng đã hiện ra trong tầm mắt Vi. Cô cắm cúi bước, không để ý thấy một chiếc ô tô đang lặng lẽ nằm ngay trước cửa nhà, chỉ đến khi đèn xi nhan bật lên nhấp nháy Vi mới ngẩng nhìn lên. Cửa kính xe từ từ hạ xuống. Nguyên đang nhìn cô từ trong xe.
- Lên xe đi - Anh nói.
Vừa ngạc nhiên, vừa tức giận trước sự xuất hiện của Nguyên, Vi khẽ nhếch miệng:
- Sốt ruột đến thế kia à? Đợi tôi một chút, sẽ mang khăn xuống cho anh ngay.
Đúng là không có dây thần kinh xấu hổ, đã nói đến thế rồi… cô nghĩ.
- Lên xe đi - Nguyên nhắc lại, không buồn để ý đến ngữ điệu châm chọc trong giọng nói của cô.
Vi không trả lời, quay lưng bước tới cửa, lục tìm chìa khóa trong túi xách.
- Lên xe, hay là em muốn mời tôi vào nhà? - Nguyên tiếp tục nhìn cô, chờ đợi.
Vi cảm thấy máu nóng đang sôi lên trong huyết quản. Cô quay lại, xăm xăm bước tới bên cửa xe:
- Anh muốn gì - Cô gằn giọng.
Nguyên không trả lời, anh nhoài người sang mở cửa xe phía bên cô, rồi cầm tay kéo tuột cô vào trong. Vi ngã phịch xuống chiếc ghế ngay cạnh anh, mũi cô thoáng ngửi thấy mùi rượu trong hơi thở của anh. Có chuyện gì xảy ra thế này, cô nghĩ. Khuôn mặt anh như tạc bằng đá, không có chút biểu cảm nào.
- Sao em không đi làm? - Anh hỏi, không nhìn cô.
- Tôi không có thời gian, phải học thi - Cô trả lời, thoáng băn khoăn làm sao anh biết việc cô nghỉ làm, chắc có lẽ anh đã đến quán mà không thấy cô.
Ngập ngừng đôi chút, cô dịu giọng hỏi anh:
- Anh uống rượu đấy à? Có chuyện gì vậy?
Anh khẽ nhếch mép cười:
- Đừng lo, chỉ một chút thôi, vẫn kiểm soát được hành vi của mình.
Cô nghiến răng cho cơn tức khỏi trào lên thành những lời khó nghe. Cái này gọi là cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng. Cô giật tay ra khỏi tay anh nhưng bàn tay anh như những gọng kìm sắt không chịu nới lỏng. Cô giận dữ nhìn anh, cố gắng kiềm chế:
- Anh muốn gì? - Cô lặp lại câu hỏi lúc trước.
Anh không trả lời, chỉ quay lại nhìn cô. Thứ duy nhất biểu cảm trên khuôn mặt anh là đôi mắt lấp lánh trong ánh sáng mờ của ngọn đèn đường đang rọi qua cửa kính xe. Vi như bị hút hồn vào đôi mắt mênh mông đó. Đôi mắt không có đáy của anh dường như đang chất chứa nỗi buồn, sự giận dữ, nỗi tuyệt vọng, sự bất lực và nỗi cô đơn… Thứ cảm xúc hỗn hợp không biết gọi tên là gì đó bất giác khiến cho cô rùng mình. Cô dứt khoát giật khỏi tay anh, mở cửa xe bước ra.
- Vi, em đừng đi - Anh khẽ gọi.
Nhưng Vi quay lưng bước đi một mạch, bỏ ngoài tai tiếng thì thầm như một lời cầu xin của anh.
Mãi cho đến khi đã bình tĩnh trở lại, cô mới sực nhớ ra chiếc khăn, thủ phạm chính khiến cho cô phải chịu đựng cuộc gặp gỡ này. Nhìn qua cửa sổ phòng cô, Vi vẫn thấy chiếc xe màu xám bạc của anh đậu im lìm trước cửa nhà. Nghĩ ngợi một lúc, cô quyết định sẽ thanh toán dứt điểm lần này. Cô không biết anh có tâm sự gì, nhưng cái kiểu hành động hồ đồ như hôm nay dứt khoát không thể xảy ra lần nữa. Tốt nhất hãy để cô đặt một dấu chấm hết cho mối quan hệ giữa anh và cô, mối quan hệ mà ngay từ đầu đã là một sự sai lầm… Khi Vi bước đến gõ vào cửa kính xe của anh với chiếc khăn trên tay, cô thấy anh đang gục đầu trên vô lăng, dáng vẻ đầy mệt mỏi. Nghe tiếng gõ, anh khẽ ngẩng lên nhìn cô, uể oải nhấn nút kéo kính cửa sổ xuống. Cô giơ chiếc khăn lên:
- Khăn của anh đây.
Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Cô thấy anh lấy ngón tay day day lên hai bên thái dương, đôi môi anh khô đến mức cô có thể nhìn thấy cả một vết nứt nhỏ hơi ứa máu. Bộ dạng tội nghiệp của anh bỗng khiến cho Vi mềm lòng. Cô áy náy nhớ lại lúc anh thức đêm để đắp khăn hạ sốt cho cô. Do dự mất mấy giây, cô đặt chiếc khăn lên ghế ngồi phía sau, rồi quay sang nói với anh:
- Anh đợi một lát.
Cô quay vào nhà, mang ra cho anh một cốc nước ấm và hai miếng cao dán:
- Anh uống chút nước cho khỏi háo. Còn cái này dán vào thái dương sẽ đỡ đau đầu.
- Không cần đâu - Anh lắc đầu.
- Anh cần tỉnh táo để lái xe - Cô kiên nhẫn.
Anh không phản ứng gì. Sốt ruột, Vi cắn môi, mở cửa ngồi vào cạnh anh. Cô đưa cốc nước đến tận miệng anh chờ đợi. Anh quay sang nhìn cô, đỡ lấy cốc nước uống một hơi như thể đã ba ngày nay không có lấy một giọt nước nào vào bụng. Vi bóc miếng cao, dán vào hai bên thái dương cho anh, ngón tay mềm mại của cô miết nhẹ trên làn da anh. Bỗng nhiên anh quay sang nhìn cô, khuôn mặt anh đang kề sát mặt cô, hơi thở của anh khẽ phả trên trán cô nóng hổi. Rất nhanh, anh đưa tay nắm lấy những ngón tay mảnh dẻ của cô. Vi bị bất ngờ không kịp phản ứng. Nhưng sau phút bối rối, cô vội rút tay lại, rồi mở cửa xe bước nhanh ra ngoài. Hít vào một hơi thật sâu, cô quay mặt lại nhìn anh, dứt khoát:
- Vậy là hết nợ nhé. Từ bây giờ chúng ta không có chuyện gì phải gặp nhau nữa.
Cô lập tức quay lưng bước vào nhà, không muốn nhìn thấy khuôn mặt mệt mỏi và ánh mắt u ám của anh nữa.
Vi kéo chăn trùm kín đầu, cô không sao ngủ được. Một nỗi buồn khó tả đang xâm chiếm trái tim cô, mà vì sao thì Vi cũng chịu không lý giải nổi. Chuyện gì đã khiến cho anh trở nên như vậy? Trí tưởng tượng của cô đặt ra hết giả thuyết này đến tình huống khác, nhưng chẳng cái nào có vẻ hợp lý cả. Trong khi đầu óc cô bị nỗi tò mò ám ảnh thì trái tim cô lại bị dày vò bởi một cảm giác mất mát, trống trải đến lạ kỳ. Cô không khóc mà sao nước mắt bỗng tự nhiên tuôn ra, ướt một bên gối. Vi cứ nằm thao thức như vậy cho đến khi nghe thấy tiếng động cơ ô tô nổ giòn mỗi lúc một xa. Cô nhấc điện thoại lên xem, đồng hồ trên điện thoại của cô chỉ ba giờ sáng.
Chương 6: Anh cần một người bạn như em!
Một tuần trôi qua rất nhanh. Vi bận học đến tối tăm mặt mũi, hoặc cũng có thể là vì cô ép mình phải học để đầu óc bận rộn không nghĩ đến những chuyện vô bổ và điên rồ khác. Ngay cả thứ bảy, chủ nhật cũng không phải ngoại lệ. Hôm nay cô đã ngồi trên thư viện gần mười tiếng đồng hồ. Mắt cô đã bắt đầu nhòe đi. Vi lấy tay che miệng ngáp một cách mệt mỏi, vươi vai đứng lên. Hôm nay thế là đủ, cô cảm thấy tương đối hài lòng với lượng kiến thức đã thu nạp được trong ngày.
Khi Vi bước ra khỏi thư viện đã là chín giờ tối. Những ngọn đèn dọc hai bên đường sáng rực rỡ, ngay cả hàng cây hai bên đường cũng đã được chăng đèn kết hoa chuẩn bị đón Noel, làm ấm không khí lạnh lẽo của mùa đông. Gần đến trạm chờ xe buýt, Vi bỗng phát hiện thấy một chiếc xe hơi đang đi chầm chậm theo cô. Vi tò mò nhìn sang. Đúng lúc đó, cửa kính xe được kéo xuống, khuôn mặt nhìn nghiêng của Nguyên hiện ra trong tầm mắt cô. Vi quay mặt đi, vờ như không nhìn thấy anh, nhưng trái tim cô đang nhảy nhót trong lồng ngực. Cô đâu có còn nợ nần gì anh? Sao anh cứ luôn làm xáo trộn cái trật tự mà cô đã phải mất bao nhiêu công sức mới xây đắp được?
- Vi - Anh gọi khẽ.
Cô vẫn tiếp tục bước, không quay đầu lại, cũng không trả lời anh. Anh vẫn cho xe chạy theo sau cô.
- Vi, có thể nói chuyện với em một lúc được không? - Anh kiên nhẫn gọi.
Không muốn bị bám đuôi thêm nữa, cô quay người nhìn anh, giọng dứt khoát:
- Tôi không còn gì để nói với anh, cũng không muốn nghe anh nói.
- Vi, lên xe đi. Ở đây không đỗ xe được - Anh bỏ ngoài tai câu trả lời của cô.
Cô làm như không nghe thấy, cắn môi cố gắng dữ cho nhịp bước thật đều đặn.
“Két”, Vi quay lại đã thấy anh phanh xe, tấp vào lề đường. Anh rảo bước theo cô. Còn chưa kịp phản ứng, cô đã bị anh nắm chặt tay kéo lại. Cô hất tay anh ra, cao giọng:
- Anh đang làm cái quái gì thế?
- Em muốn vào xe nói chuyện hay để tôi nói ở đây? - Giọng anh lạnh tanh như thể anh sẵn sàng đấu khẩu với cô ngay giữa đường giữa chợ.
Vi cắn môi nhìn mấy người đi bộ đang tiến về phía họ. Mặc kệ, ở đây đâu có ai hiểu tiếng Việt, miễn là mình đừng cao giọng quá, cô nghĩ, rồi hất mặt lên, cô bảo anh:
- Vậy anh nói ở đây luôn đi.
Có vẻ hơi bất ngờ với phản ứng của cô, nhưng chỉ sau vài giây, anh đã lấy lại được tự chủ. Anh nắm chặt tay cô, vừa kéo cô đi, vừa hất đầu về phía một đám sinh viên đang tới gần:
- Em không muốn làm ầm ĩ ở đây đất chứ?
Vi không muốn diễn cảnh lôi lôi, kéo kéo, đành bấm bụng bước theo anh.
- Anh muốn nói gì thì nói đi - Cô hậm hực nhìn anh khi đã ngồi vào trong xe - Tôi đâu có nợ nần gì anh nữa?
Anh im lặng, không trả lời cô, cũng không buồn nhìn cô, chỉ đăm đắm nhìn về phía trước. Đợi một lúc vẫn không thấy anh lên tiếng, Vi nổi cáu:
- Anh đang đùa tôi đấy à? Ngoài kia không nói, trong này cũng không nói, vậy tóm lại anh muốn gì ở tôi?...