11:40 - 15/08/2015
- Bị cảm lạnh uống trà gừng là tốt nhất đấy. Chịu khó uống một chút cho ấm người. Khi nào thấy đỡ hơn tôi sẽ đưa Vi về nhà.
- Cảm ơn anh - Cô đón lấy cốc trà, nhấp một ngụm rồi ấp cả hai bàn tay vào chiếc cốc cho ấm.
Anh khoanh tay trước ngực, tựa lưng vào bàn làm việc, đứng ngắm cô trong lúc cô uống trà. Còn cô vừa nhâm nhi ly trà nóng vừa mải mê ngắm những bức tranh treo trên tường và đồ nội thất đơn giản mà hiện đại bài trí trong căn phòng khách ấm cúng của anh. Rõ ràng ly trà đã có đôi chút tác dụng, hai má cô đã hồng trở lại và đôi mắt trở nên long lanh dưới ánh sáng vàng dịu dàng của chiếc đèn trần. Đột nhiên chạm phải ánh mắt cô, anh bỗng bối rối hệt như một cậu học trò đang quay cóp bất chợt bị cô giáo bắt gặp. Anh che giấu sự lúng túng của mình bằng cách hỏi cô cảm thấy thế nào.
- Đầu vẫn thấy váng vất, người thì đau như dần, nhưng đỡ hơn nhiều rồi, chắc nhờ cốc trà gừng của anh đấy. Tôi nghĩ tôi chỉ cần nghỉ một lát cho ấm hẳn lên là khỏe thôi - Cô trả lời, nhưng bộ dạng cô chả có vẻ gì là “đỡ hơn nhiều rồi” như cô nói.
- Vi nên nằm xuống một chút cho đỡ mỏi. Để tôi đi lấy cho Vi cái chăn nhé - Anh đề nghị. Và không đợi cô đồng ý, anh đi vào phòng ngủ tìm chăn cho cô.
- Không cần đâu, tôi đỡ rồi mà… - Cô phản đối một cách yếu ớt.
Khi anh lôi được tấm chăn mới cất ở tận ngăn trên cùng của chiếc tủ tường trong phòng ngủ mang ra cho cô, anh đã thấy cô nằm xuống sofa, đầu gối lên cánh tay, hai mắt nhắm nghiền, trên trán cô lấm tấm mồ hôi.
- Vi bị sốt rồi - Anh kêu lên, nắm lấy hai bàn tay cô và sửng sốt thấy chúng nóng ran.
Cô cố gắng làm một cử chỉ như là xua tay, nói thì thầm:
- Tôi thấy mệt, nhưng không sao đâu, chắc chỉ bị cảm lạnh chút thôi, anh đưa tôi về nhà nhé!
- Bây giờ chưa về được đâu, hãy uống một viên Tylenon và nằm nghỉ một chút đã, nếu một lúc nữa Vi không đỡ thì tôi sẽ đưa Vi tới bệnh viện - Anh kiên quyết trả lời, rồi đi tìm trong tủ thuốc lấy cho cô một viên thuốc cảm sốt hiệu Tylenon.
Anh đỡ cô ngồi dậy, để cho đầu cô tựa vào vai anh, một tay cầm cốc nước kề vào miệng giúp cô uống thuốc. Cô gần như lả đi, cảm giác như không còn một chút sinh lực nào. Cô thậm chí nghe thấy những tiếng ù ù như có cả một bầy ong bên tai. Ngoan ngoãn uống xong viên thuốc và để mặc cho anh đỡ cô nằm xuống sofa, cô chỉ kịp lơ mơ cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh khi anh cúi xuống đắp chăn cho cô, trước khi chìm vào một giấc ngủ đầy mệt nhọc và mộng mị.
Anh ngồi trên sàn nhà, bên cạnh sofa, nắm bàn tay nhỏ bé của cô trong tay anh, chốc chốc lại đưa tay sờ lên trán cô xem có bớt nóng chút nào không. Khuôn mặt trông nghiêng của cô trong giấc ngủ thật dễ thương. Vầng trán phẳng phiu, đôi mắt nhắm nghiền càng làm nổi bật hàng mi dài. Cơn sốt làm cho má cô hồng hào và đôi môi trở nên mọng đỏ đầy quyến rũ. Anh lặng lẽ ngắm khuôn mặt cô một lúc thật lâu, bàn tay vẫn nắm chặt tay cô không rời, như thể anh sợ nếu buông tay ra cô sẽ tan biến đi như một ảo ảnh. Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng tíc tắc đều đều của chiếc đồng hồ treo tường là còn nhắc nhở đến sự tồn tại của thời gian. Anh chắc hẳn sẽ còn ngồi đó đến sáng nếu như cô không bất chợt cựa mình, tấm chăn đắp trên người cô tuột xuống sàn một nửa. Nhận ra cô sẽ không thể nằm thoải mái trên chiếc sofa chật chội, anh quyết định bế cô vào phòng ngủ. Cẩn trọng như nâng một chiếc bình pha lê dễ vỡ, anh nhẹ nhàng bế cô lên, cố hết sức không làm cô thức giấc, rồi đi chầm chậm từng bước. Và cũng vẫn với một sự cẩn trọng như thế, anh đặt cô nằm ngay ngắn trên chiếc giường rộng rãi của anh, không quên đắp chăn cho cô trước khi bước ra. Anh quay trở lại ngay sau đó với một chậu nước và chiếc khăn mặt. Anh vò ướt chiếc khăn, vắt thật khô rồi đắp lên trán cô, đây là cách giảm sốt mà mẹ anh vẫn làm mỗi khi anh ốm. Vò - vắt - đắp - rồi lại vò - vắt - đắp, anh kiên nhẫn ngồi bên cô như một bà mẹ mẫu mực chăm sóc cô con gái nhỏ, cho đến khi cơn buồn ngủ kéo anh gục xuống bên giường, tay anh vẫn nắm chặt tay cô không rời.
Vi thấy mình lạc giữa một nơi hoàn toàn xa lạ, bóng đêm bủa vây xung quanh cô. Cô không thể nhận ra đây là đâu và cũng không thể nhìn rõ được vật gì. Chỉ có những tiếng tít tít đều đều kỳ lạ độc chiếm không gian. Rồi bỗng nhiên một bóng đen to lớn không rõ hình thù bắt đầu cuộc rượt đuổi với cô. Cô càng cố sức chạy, con quái vật đó càng đuổi theo sát. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, đôi chân dường như không còn nghe theo sự điều khiển của cô nữa. Sao thế này, sao cô lại không thể nhúc nhích được dù chỉ là một ngón tay, mồ hôi cô toát ra ướt đầm lưng áo. Cô muốn hét lên trong nỗi tuyệt vọng cùng cực, nhưng mặc cho cô cố gắng hết sức, không một âm thanh nào thoát ra khỏi cổ họng đang khô cháy của cô.
- Này, này, tỉnh lại đi nào - Anh vừa gọi, vừa lay thật mạnh vai cô.
Vi mở choàng mắt, vẫn còn dư âm nỗi kinh hoàng của cơn ác mộng. Cô lờ mờ nhận thấy anh đang ngồi bên cạnh cô, lay lay vai cô, những ngón tay anh đang lau nước mắt đọng trên khóe mắt cô.
- Có chuyện gì vậy? Tôi đang ở đâu thế này? - Cô ngơ ngác nhìn quanh.
- Đang ở trong phòng tôi, tối qua Vi bị sốt và đã ngủ thiếp đi - Anh dịu dàng giải thích.
- Ôi, tôi nhớ ra rồi, đúng là ác mộng! Nhưng hình như tôi đã cố gắng hét lên mà không được. Tôi đã hét thật đấy à? - Cô nhìn anh hoang mang.
- Hét to đến người chết cũng phải sống lại đấy. Vi thấy trong người thế nào rồi? - Anh hỏi, tay vẫn đang giữ chặt vai cô.
- Đỡ hơn nhiều rồi - Cô trả lời, lấy tay sờ lên trán, túm ngay được chiếc khăn mặt anh đã đắp để hạ sốt cho cô.
- Cái gì thế này?
- Khăn lạnh để hạ sốt - Anh khẽ mỉm cười.
- Anh đã thức cả đêm đấy à? - Cô hỏi nhỏ, một nỗi xúc động bất chợt khiến cho giọng cô nghèn nghẹn…
- Cũng gần như thế. Tôi không quen ngủ khi có người khác ngáy bên tai.
- Hả, anh nói thật hay đùa đấy? - Cô trừng mắt nhìn anh.
- Ha ha, thế này là đỡ thật rồi - Anh ngoác miệng cười hết cỡ - Giờ thì phải nạp năng lượng thôi. Để tôi làm cái gì cho Vi ăn tạm nhé. Sữa và trứng có được không? - Anh dịu dàng nhìn cô bằng đôi mắt nâu quyến rũ.
- Vâng, cảm ơn anh - Cô ỉu xìu như một chú cừu non, chợt nhận thấy cái bụng mình đang sôi réo một cách ồn ào.
- Hình như đói làm cho người ta trở nên dịu dàng - Anh nhận xét.
- Sai, dịu dàng là bản chất. Đói chỉ làm người ta kém kiên nhẫn hơn thôi.
- Ừm, để xem có dịu dàng nữa không sau khi biết chuyện này - Anh ngó qua cửa bếp, nhìn cô cười cười.
- Chuyện gì vậy? - Vi tò mò nhổm hẳn người dậy.
- Vi đã nói gì trong lúc mơ?
- Tôi đã nói gì? - Cô bỗng chột dạ.
- Vi gọi tên tôi.
- Hả??? Không thể có chuyện đó! - Cô kêu lên, úp mặt vào gối để tránh phải nhìn thấy nụ cười khoái trá trên khuôn mặt anh.
Chương 5: Chiếc khăn
Vi lén liếc nhìn chiếc điện thoại đang nắm trong tay. Không có cuộc gọi nhỡ nào, màn hình tối đen như đang nhìn lại cô một cách nghiêm khắc. Hôm nay Vi phải học cả ngày, buổi sáng có môn Applied Macroeconomics (Kinh tế vĩ mô ứng dụng), buổi chiều học Marketing Management. Vi ngồi đờ đãn, hậu quả của trận sốt hôm trước khiến cho đầu óc cô vẫn như đang trên mây trên gió. Lời giảng của vị giáo sư cứ như có cánh, từ tai nọ chui lọt sang tai kia rồi bay tuốt ra ngoài, chẳng đọng lại trong đầu cô lấy một chữ. Nhưng trong lúc bán cầu não trái của Vi tự cho nó cái quyền nghỉ ngơi vô tổ chức, thì bán cầu não phải của cô lại hoạt động hết sức năng nổ. Trí tưởng tượng tha hồ nhào nặn những ký ức, những mảnh thông tin thành muôn hình muôn vẻ. Sau một lúc mơ màng, Vi hốt hoảng nhận thấy đầu óc cô lại đang phiêu du tới căn phòng ấm cúng của anh. Khuôn mặt anh, đôi mắt anh, nụ cười mê hoặc của anh đang tranh nhau chiếm giữ, lấp đầy bộ nhớ của cô chỗ mà lẽ ra phải dùng để nhồi nhét các kiến thức về kinh tế học vĩ mô cũng như những kiến thức bổ ích, cao siêu khác. Vi lắc mạnh đầu, cố gắng tập trung cái nhìn vào vị giáo sư đang thao thao trên bục giảng, tai cô dỏng lên, chỉ mong được nghe thấy âm thanh du dương của tiếng chuông báo hết giờ.
Vi thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng thì giờ phút mong đợi cũng đã đến. Xung quanh cô, mọi người lục tục đứng lên. Vi lại nhìn vào màn hình điện thoại. Không có gì thay đổi. Cô thở dài, gục xuống bàn, gối đầu lên hai cánh tay.
- Lunch time(1)
(1) Tạm dịch: đến giờ ăn trưa rồi!
Jacob lúc lắc hộp đựng bữa ăn trưa trước mặt cô, ra ý hỏi. Vi nhìn lên, khẽ lắc đầu bảo cô không đói.
- Are you alright?(2) - Cậu bạn có vẻ lo lắng khi thấy đôi mắt mệt mỏi của cô.
(2) Tạm dịch: Bạn không sao chứ?
Vi xua tay, trấn an cậu, bảo rằng cô không sao, chỉ hơi buồn ngủ một chút thôi, cậu cứ ăn đi, lát nữa sẽ gặp lại. Jacob nhún vai, vẫy tay với cô rồi quay bước ra phía cửa. Vi lại gục xuống bàn trong tư thế cũ, hoàn toàn không cảm thấy đói chút nào. Có tiếng chuông điện thoại vang lên đâu đó. Vi giật mình thảng thốt. Mặc dù biết chắc tiếng chuông đó không phải là của cô nhưng cô vẫn không thể ngăn mình giơ điện thoại lên kiểm tra, để rồi lại đặt xuống với một nỗi thất vọng tràn trề. Đã hai hôm trôi qua. Không hề có một tin nhắn hay một cuộc điện thoại nào của anh. Vi cứ đinh ninh rằng, sau đêm hôm đó, sau tất cả những chăm sóc mà anh đã dành cho cô, chắc chắn mọi sự sẽ đổi khác. Buổi hẹn hò đầu tiên đó lẽ ra phải là cột mốc, đánh dấu một thời kỳ chuyển biến mới trong mối quan hệ của cô với anh. Hay ít ra thì anh cũng sẽ phải gọi điện cho cô để hỏi thăm xem sức khỏe của cô đã khá hơn chưa. Nhưng trái với tất cả các dự đoán của cô, anh không hề liên lạc. Như thể hoàn toàn không có buổi tối đáng nhớ đó. Như thể sự tồn tại hay sức khỏe của cô chẳng can hệ gì tới anh…
Tâm trạng thấp thỏm, chờ đợi, lo âu, giận dỗi cứ đeo đẳng theo cô lên tới tận giường ngủ. Vi thất vọng đặt điện thoại xuống. Lẽ nào lần này trực giác của cô lại phản bội cô? Ngập ngừng đôi chút, cô quyết định sẽ gọi điện cho anh, ít ra thì cũng phải nói cảm ơn anh đã chăm sóc cho cô hôm đó. Quyết định rõ ràng như vậy, nhưng thực hiện không dễ như cô tưởng. Suy đi tính lại, cuối cùng cô đành chọn giải pháp nhắn tin, như vậy dù sao cũng tránh được việc phải trực tiếp nói chuyện với anh. “Chào anh. Cảm ơn vì buổi tối hôm nọ…”. Vi lắc đầu, xóa đoạn tin nhắn. Nghe không ổn, “buổi tối hôm nọ” có vẻ mờ ám quá, dứt khoát không được. Suy nghĩ một lát, cô sửa lại: “Chào anh. Cảm ơn anh nhiều…”. Cảm ơn cái gì chứ? Vi bực bội với chính mình. Không biết chữ nghĩa rời bỏ cô đi từ lúc nào mà sao có mấy dòng tin nhắn cũng viết không nên hồn. Sau năm, bảy lần xóa đi viết lại, cô đành lòng với kết quả sau: “Chuyện hôm nọ cảm ơn anh nhiều nhé. Chúc ngủ ngon!”. Vi nhấn nút send mà tay cô run run, hồi hộp như thể vừa giật ba sợi tóc vàng của con quỷ đang say ngủ, chỉ sợ sẽ làm nó tỉnh giấc và quay lại ăn tươi nuốt sống cô không biết chừng. “Ting”. Chiếc điện thoại run lên, cô có một tin nhắn. Tim cô đập nhanh hơn cả khi chạy nước rút. Vi thận trọng nhấn vào biểu tượng tin nhắn trên màn hình. Đây là câu trả lời của anh: “Không có gì. Chúc ngủ ngon!”.
Vi như người từ trên mây rơi bịch xuống đất. Sao lại “Không có gì”? Lịch sự và khách sáo một cách lạnh lùng! Lẽ nào tất cả đều chỉ do cô tưởng tượng ra: sự chăm sóc ân cần của anh, cử chỉ thân mật của anh, nụ cười ấm áp của anh và đặc biệt ánh mắt dịu dàng, tha thiết ấy? Lẽ nào chính là do cô đã tự huyễn hoặc mình? Lần đầu tiên Vi thấy nghi ngờ trực giác nhạy bén của cô. Anh không hề có chút tình cảm nào đối với cô, ít nhất cũng không phải là thứ tình cảm như cô đã tưởng tượng. Vi không biết cô đang cảm thấy thất vọng, buồn rầu hay xấu hổ nữa, chỉ thấy hình như nhịp tim chùng xuống. Có gì để hồi hộp chờ đợi nữa đâu, tất cả đã rõ như ban ngày. Từ bây giờ trở đi, anh với cô sẽ mãi mãi chỉ là những người đã từng quen biết....