19:21 - 13/08/2015
“Đi học cùng?” Tôi ngạc nhiên nhìn Tô Cơ.
“Ừ! Tuyệt Đại Tam Kiều từng thề là bất kể làm việc gì cũng quyết sống chết có nhau, cùng tiến cùng lùi còn gì! Hì hì hì!” Tô Cơ nháy mắt với tôi, ánh mắt tràn đầy quyết tâm, “Vả lại tôi cũng muốn đi học thêm cho mở mang đầu óc!”
“Tô Cơ..” Tôi thấy xúc động vô cùng, khẽ gật đầu.
“Nhìn xem, chơi trội! Hừ, kết quả thi tệ thế mà còn bày đặt du lịch hàn gắn tâm hồn cơ đấy?”
“Phải đấy! Thi kém vậy mà không biết đường cố gắng, chỉ biết ăn chơi nhảy múa cho sướng!”
Tôi im lặng nhìn bộ mặt hào hứng của tên Anh Tỉnh Ngạn. Trời, giá như có cái lỗ nẻ nào để tôi chui xuống. Nhờ có Hiểu Ảnh và Tô Cơ trợ giúp, nhân lúc thằng cha Anh Tỉnh Ngạn chập cheng đó vẫn còn đang tự đắm chìm trong hạnh phúc, tôi lén lút rời khỏi.
FOUR
“Hu la la! Hu la la! Chúng ta đi học thêm! Chúng ta đi học thêm thôi!”
“Hựu Tuệ… Bà nện ngay cho một nhát vào đầu nó để nó ngậm mồm lại cho tôi nhờ! Đánh ngất nó rồi tôi với bà cùng chuồn! Tôi chịu hết nổi rồi!” Chúng tôi đi đằng trước Hiểu Ảnh. Tô Cơ cả người run lên, vịn tay trái vào vai tôi, nói như sắp hết hơi.
“Ừm…” Trong đầu tôi lúc này chỉ toàn nhớ lại chuyện bức thư hôm trước, chẳng để ý Tô Cơ nói gì nữa.
Tại sao tôi lại chạy đi khắp nơi hỏi ai là người chuyển bức thư đến cho tôi nhưng lại chẳng có ai biết nhỉ? Sao trên thư không có dấu bưu điện, cũng không đề tên người gửi? Rốt cuộc ai đã gửi bức thư này cho tôi?
Lẽ nào… lẽ nào đây là bức thư gửi từ thiên đường xuống?
“Đến nơi rồi! He he he!” Hiểu Ảnh hí hửng chạy bổ đến chộ tôi và Tô Cơ, chỉ tay về phía trước hét um lên, làm tôi đang trầm tư suy nghĩ bỗng giật nảy mình.
“Tiểu Huyền Huyền! Hiểu Ảnh đến rồi nè!” Tôi ngẩng vội đầu lên, nhìn thấy Hiểu Ảnh lao như bay về phía trước như vận động viên chạy 100m.
Một trận gió khẽ thổi tới, cuốn theo cả tiếng hét như bị kích động của Hiểu Ảnh.
Cái gì? Tiểu Huyền Huyền?
“Lăng Thần Huyền! Kim Nguyệt Dạ!” Tô Cơ đứng bên cạnh cũng hét lên kinh ngạc.
Tôi tò mò căng mắt ra nhìn thì thấy 2 bóng dáng quen thuộc.
“Sao họ cũng đến nhỉ?” Tô Cơ ngơ ngác nhìn tôi, lẩm bẩm.
“He he… Hiểu Ảnh đã bí mật điều tra trước rồi! Vì Tiểu Huyền Huyền tham gia lớp học thêm này nên Hiểu Ảnh cũng đến tham gia cùng! He he he he!” Hiểu Ảnh lắc lấy lắc để tay của Lăng Thần Huyền, ánh mắt đắm đuối nhìn tên đó. Đã thế nhỏ ta còn ngoác miệng cười như con ngố, mắt lấp lánh hình trái tim.
Nhìn bà bạn Hiểu Ảnh chỉ thiếu chút nữa nhỏ nước dãi thòng lòng, tôi và Tô Cơ lạnh toát sống lưng.
“Này! Cô làm cái trò gì thế? Có buông ra không thì bảo!” Lăng Thần Huyền tránh Hiểu Ảnh như tránh bệnh truyền nhiễm. Cả hai chơi trò đuổi bắt, chạy vòng vòng quanh Kim Nguyệt Dạ.
“Tôi đi cùng Huyền đến đây học cho vui! Ồ, mà sao bé Hựu Tuệ cũng đến đây vậy?”” Kim Nguyệt Dạ cười nhăn nhở nhìn tôi, “A! Hay là bé biết hôm nay tôi cũng đến đây nên vờ mượn cớ đi học cùng mọi người để gặp tôi?”
“Tôi…” Tôi đang đinh phản bác lại hắn, ai ngờ bị tên Dạ cướp lời luôn, vừa mở mồm đinh nói lại đành im bặt.
Híc! Chẳng nhẽ vụ tôi có tên ở bảng trắng hắn không hề biết sao? Sao lại làm ra vẻ tỉnh bơ, không biết gì hết vậy? Hay là hắn bị mất trí nhớ? Giá như tất cả mọi người đều bị mất trí nhớ thì tốt biết mấy…
“Không phải thế! Vì kì thi lần trước, Hựu Tuệ chỉ đứng thứ 32 trên bảng trắng, nên hôm nay mới đến đây học thêm cùng Hiểu Ảnh và Tô Cơ!” Hiểu Ảnh nhanh nhảu nói chen vào.
Ối giời ơi! Bà bạn Hiểu Ảnh thân yêu lại còn nhấn mạnh vào 2 chữ “bảng trắng” nữa chứ! Tôi vội trừng mắt với Hiểu Ảnh, nhắc nhỏ ta ngoan ngoãn im miệng lại.
“Tiểu Huyền Huyền đừng chạy mà! Đợi Hiểu Ảnh đã!”
Hừ… Đúng là bó tay với nhỏ ta. Có lẽ trên thế giới này chỉ có mỗi mình nhỏ ta là không đọc được ánh mặt của người khác.
“Bé Hựu Tuệ! Hôm nay tôi là gia sư kèm bé đó! Mau cúi chào thầy đi chứ!” Thằng cha Kim Nguyệt Dạ hống hách ra mặt với tôi.
Tôi tức tối quắc mắt nhìn hắn. Hắn ta ngồi bên cạnh tôi, điệu bộ thảnh thơi, vắt chân đọc tạp chí hài nhảm. Thật không ngờ lại học thêm theo kiểu một kèm một. Mà số tôi đen đủi, khi không gắp trung tên Kim Nguyệt Dạ.
“Hơ hơ hơ hơ… bé Hựu Tuệ nè, tôi thấy trong đây có câu nói này hay lắm!” Tên Kim Nguyệt Dạ nhìn tôi không chớp mắt, sau đó đột nhiên lấy tay chỉ một đoạn trong tạp chí. Mắt hắn hấp ha hấp háy.
“Là câu gì?” Tôi buột miệng hỏi.
“Thì bé tự xem đi!”
“Thầy giỏi có trò hay.” Tôi đọc rõ ràng từng từ một.
“Hơ hơ hơ! Cảm ơn bé Hựu Tuệ đã khen tôi!” Thằng cha Kim Nguyệt Dạ sướng đến vỡ mũi, lại còn làm dáng lấy tay vuốt tóc.
Á á á á á! Sao tôi lại tự thừa nhận mình là học trò của hắn cơ chứ, lại còn gọi hắn là thầy. Tôi chợt nhận ra mình mắc lỡm hắn thì đã quá muộn. Tên Kim Nguyệt Dạ cười khoái trá.
“Hơ hơ hơ hơ! Bé Hựu Tuệ đáng yêu quá!” Lát sau hắn ngừng cười, nhìn tôi chằm chằm, “Chà, nhớ ngày xưa tôi với bé suốt ngày khiêu chiến với nhau! Công chúa Hựu Tuệ yêu dấu!”
Tôi thộn người ra nhìn Kim Nguyệt Dạ, nhận thấy nụ cười của hắn dần trở nên dịu dàng hơn… cảm giác này thật quen thuộc…
Dường như cố che giấu sự bối rối của mình, tôi vội vã mở ba lô, lấy cuốn vở ôn tập ra. Nhưng ánh mắt tôi lại dán chắt vào “Bức thư gửi từ thiên đường”. Tôi vừa mới bình tâm được đôi chút, nay đầu óc lại hỗn loạn, như bị cuốn vào một vòng xoáy vô cùng đáng sợ.
“Bé Hựu Tuệ, bé phải luyện nhiều dạng toán kiểu này vào!”
“…” Có đúng là bức thư đó do Lý Triết Vũ gửi không? Hay là ai đó bắt chước nét chữ của cậu ấy…
“Bé Hựu Tuệ, còn cả mấy bài này nữa, thi hay gặp lắm! Phải nhớ kĩ đó!”
“…” Nếu là do người khác bắt chước, thì cũng không thể biết nhiều chuyện như thế được…
“Bé Hựu Tuệ này, 5’ nữa chung ta sẽ học Tiếng Anh nhé… Hựu Tuệ!”
Kim Nguyệt Dạ đột nhiên nói to làm hồn tôi đang lơ lửng trên không bỗng giật mình quay lại. Tôi cố gắng thoát khỏi những ý nghĩ mông lung. Lúc định thần lại thi phát hiện Kim Nguyệt Dạ đang nhìn tôi chằm chằm.
Hắn thở dài, ánh mắt chán nản. Khi nhìn thấy tôi hơi lúng túng, hắn khẽ cười: “Nếu bé vẫn chưa tập trung được thì chúng ta làm lại để thi lần trước nhé! Nào, bé thử suy nghĩ câu hỏi đơn giản này xem! Hiểu Ảnh cũng bảo là dễ!”
“Được!” Tôi ngẫn người ra rồi gật đầu, lẩn tránh bằng cách cúi đầu xuống viết linh tinh vào tập nháp.
Tích tắc… Tích tắc…
Thời gian chầm chậm trôi qua, lúc này chỉ còn nghe thấy tiếng bút viết “xoạt xoạt” trên giấy.
Làm thế nào mới tìm được cậu ấy đây? Làm thế nào mới chứng mình được là cậu ấy luôn ở bên cạnh? Chỉ dựa vào bức thư đó sao? Không…
“Hựu Tuệ!”
Chỉ đến khi Kim Nguyệt Dạ gọi to tên tôi, tôi mới sực tỉnh. Không biết từ lúc nào Kim Nguyệt Dạ đã đứng lù lù ngay trước mặt tôi.
“Hựu Tuệ! Câu này chọn đáp án nào?”
“…” Tôi không hiểu Kim Nguyệt Dạ đang nói gì.
“Hựu Tuệ! Ngay cả Hiểu Ảnh cũng cố hết sức làm được, vậy mà cô lại không làm được câu hỏi đơn giản thế này. Cô đang nghĩ thơ thần gì vậy”
Tôi cúi đầu xuống nhìn, không ngờ trên tập nháp ghi chi chít toàn chữ “Vũ”.
Tôi hốt hoảng ngước đầu lên, bắt gặp Kim Nguyệt Dạ đang thừ người ra nhìn những chữ đó. Mặt hắn không chút biểu cảm, chẳng hiểu hắn đang nghĩ gì…
Im lặng… Sự im lặng đến đáng sợ…
“Hựu Tuệ… Vũ đã không còn nữa, sẽ mãi mãi không quay về nữa… Cô nghĩ rằng mình cứ sống thế này, Vũ sẽ thấy thanh thản sao?”
Cuối cùng, Kim Nguyệt Dạ cũng lên tiếng, Dạ nói rất khẽ. Khẽ đến mức không nghe rõ nói gì. Giọng nói đó đã phá tan bầu không khí yên ắng, khiến tim tôi như bị đè chặt lại.
“Không! Vũ vẫn chưa chết! Cậu ấy vẫn chưa chết!” Tôi đau khổ, cố giãy giụa phản bác lại, nhưng giọng nói của tôi không có chút sức lực nào hết.
“Phải nói bao nhiêu lần cô mới chịu hiểu đây? Vũ đã chết rồi! Cậu ấy không còn quay lại được nữa! Đến bao giờ cô mới chịu tỉnh ra, mới chấp nhận sự thật hả? Cô nghĩ rằng ngày nào cũng đắm chìm trong những kí ức là có thể thay đổi tất cả sao?”
“Cậu ấy vẫn chưa chết! Cậu ấy còn gửi thư cho tôi hẳn hoi! Cậu ấy chưa chết mà! Không tin… tôi lấy cho cậu xem…”
“Cô điên thật rồi!” Kim Nguyệt Dạ không còn giữ nổi bình tĩnh nữa, túm chặt lấy vai tôi. Hắn đau đớn nhìn dáng vẻ thật thần, yếu đuối của tôi. “Cô nhìn thấy Vũ, Vũ viết thư cho cô… Tất cả đều do cô hoang tưởng ra để an ủi mình. Cô còn muốn tự lừa dối mình đến bao giờ? Cô hãy nhìn lại mình bây giờ xem, cô có còn là Tô Hựu Tuệ của ngày xưa không? Dù cho Vũ có quay lại đi nữa, nhìn thấy bộ dạng cô lúc này, liệu cậu ấy có vui không?”
“Không… Tôi… tôi không hề tự lừa dối mình”
Tôi vội vã tìm bức thư trong ba lô, muốn chứng minh tất cả những gì tôi nói đều là sự thật. Nhưng bức thư đó biến mất như không khí, tôi càng cuống lên càng không tìm thấy nó.
“Đủ rồi đó, Hựu Tuệ! Nếu cô không tự mình bước ra khỏi góc tối, thì không ai có thể giúp cô được…” Kim Nguyệt Dạ tuyệt vọng nhìn bộ dạng hoang mang tìm bức thư của tôi. Hắn không cho tôi cơ hội giải thích, đứng dậy rồi đi mất hút.
Trong phòng, chỉ còn lại một mình tôi. Từng giọt nước mắt rơi xuống bức thư màu trắng tôi cầm trên tay…
Ngay từ khi còn rất nhỏ
Tôi đã hiểu một điều
Hạnh phúc giống như từng que diêm mà cô bé bán diêm quẹt lên
Nó vừa ngắn ngủi vừa vô vọng
Cho đến mộ ngày tôi tình cờ nhìn thấy cô gái giống như vị nữ thần
Tôi thích nhìn thấy cô ấy cười, thích chọc giận cô ấy
Nhưng lại sợ cô ấy khóc…
Hựu Tuệ, đừng khóc nhé!
By Kim Nguyệt Dạ
Chương 02:
BỜ BIỂN HẠNH PHÚC CỦA CÔNG CHÚA VỎ ỐC
Địa Điểm:
Bến xe Milan
Tiệm mì ở thị trấn Star
Bờ biển
Của tiệm tạp hóa của Lãng Lãng
Nhân vật:
Tô Hựu Tuệ : Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Đức
Bạch Tô Cơ: Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Đức
Khâu Hiểu Ảnh: Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Đức
Kim Nguyệt Dạ: Nam sinh lớp 11 trường cấp III Sùng Dương
Lăng Thần Huyền :Nam sinh lớp 11 trường cấp III Sùng Dương
Lãng Lãng: Chủ tiệm tạp hóa
ONE
Buổi sáng ngày cuối tuần, tôi nằm cuộn tròn trong chăn, khẽ liếc nhìn về phía cửa sổ. Cửa sổ phủ đầy sương nên nhìn mờ mờ, chẳng có chút động tĩnh nào hết.
Kim Nguyệt Dạ giận tôi thật sao? Hình như tôi làm hắn thất vọng lắm….
Từ tối hôm qua đến tận hôm nay, tôi gọi điện cho hắn liên tục mà hắn chẳng thèm trả lời. Tôi phải làm gì bây giờ?
Tôi vò đầu bức tai nhìn cái điện thoại di động trong tay, cả người đờ đẫn.
Reng reng reng! Reng reng reng!
Tay tôi tự nhiên rung lên. Tôi giật mình, suýt thì quăng luôn cái di động. Tôi nhìn thấy màn hình hiện lên biểu tượng con khỉ màu cam mặc váy lá, cong mông múa....