Nhiều năm về sau
Bình chọn: 823
Bình chọn: 823
Nói về chồng sắp cưới, cô dâu mỉm cười ngọt ngào với tôi. Tôi hơi thất thần! Dường như tôi nhìn thấy cô chủ của tôi với nụ cười ngọt ngào như thế của cái ngày đông bảy năm trước.
- Úi giời! Chồng em rồi cơ đấy! Gớm! Cô còn cưới trước cả chị.
Sếp cô chủ mỉm cười trêu gẹo cô dâu.
- Chị cũng nhanh đi còn chờ gì nữa. Bao giờ em mới thấy được mặt anh rể đây?
- Chị cũng đã thấy mặt em rể đâu.
Sếp cô chủ bĩu môi.
- À đúng đấy! Chú rể đâu rồi?
Cô chủ cười cười hỏi bâng quơ.
- Chắc lát nữa anh ấy mới đến. Anh ấy có cần trang điểm đâu.
- Ơ, chị tưởng em phải ở nhà để chú rể đến đón dâu chứ.
Sếp cô chủ thắc mắc.
- Em bảo bố mẹ bỏ qua rồi. Phiền phức lắm!
Cô dâu quả là bá đạo! Number one luôn! Làm gì có ai muốn lược bỏ nghi thức lễ cưới nhỉ?
- Cô Chi, cô ra đây một lát được không?
Anh cô dâu từ ngoài cửa nói vọng vào.
- Muỗi có chuyện gì sao?
- Không! Tôi muốn nhờ cô một chút.
- À, được!
Cô chủ đặt tôi xuống rồi bước ra ngoài cùng anh cô dâu. Tôi cũng lẽo đẽo chạy theo nhưng do chân tôi ngắn quá mà. Haizzzz...cô chủ bỏ xa tôi một quãng. Khoan đã...có mùi gì quen quen. Là...là mùi của...
- Muối?
Tôi quay lại và nhìn thấy cậu chủ của tôi. Cậu chủ khoác trên mình bộ lễ phục cưới trang nhã. Cậu chủ nhìn trưởng thành hơn so với kí ức của tôi rất nhiều. Cậu chủ đang ngẩn người nhìn tôi, gọi tên tôi trong vô thức.
- Gâu. Gâu gâu gâu gâu...
Cậu chủ. Cậu đã đi đâu thế? Cậu đã ở đâu suốt bảy năm trời thế? Cậu chủ! Cuối cùng cậu cũng về rồi sao? Cậu chủ! Cô chủ đợi cậu rất lâu. Cậu chủ! Suýt nữa cô chủ đã không cần tôi nữa. Cậu chủ...cậu đừng đi nữa, cô chủ sẽ buồn...
- Làm sao có thể ở đây? Không phải Muối!
Cậu chủ lắc đầu thật mạnh, tự lẩm bẩm.
- Mày ở đâu chui ra thế? Thật giống Muối quá!
Cậu chủ cúi xuống xoa đầu tôi, bế bổng tôi trên tay.
- Gâu gâu gâu.
Là tôi đây mà cậu chủ.
- Ha ha ha...đáng yêu quá!
- Sao em lại ngoan vậy chứ?
- Ăn nào, a...
Ngoài sân sau có tiếng cô chủ đang cười đùa vui vẻ. Cậu chủ dường như bất giác đi về phía sân sau.
Qua tấm kính lớn, tôi thấy cô chủ mặc bộ váy nâu, đôi giày cao gót để một bên, chân trần ngồi trên thảm cỏ xanh mượt đang đút thức ăn cho Ky. Cô chủ còn xoa đầu và cười với Ky rất thân thiết. Anh cô dâu thì đang chải lông cho Cục Bông, thỉnh thoảng nói câu gì đó với cô chủ làm cho cô chủ thích thú cười rộ lên. Ánh nắng ấm áp tràn ngập khu vườn, chiếu xuống làm rạng rỡ thêm nụ cười vui vẻ của hai người. Nếu người ngồi bên cô chủ là cậu chủ, tôi sẽ cho rằng phút giây này thật tuyệt mĩ. Nhưng giờ đây, cảm giác trống rỗng xâm lấn tôi, tôi cảm nhận được đôi bàn tay run run của cậu chủ.
Thời gian cuốn nhanh như nước chảy mây trôi. Đã bảy năm rồi... Biển trời đôi phương, lòng người hai ngã. Nhưng mà...trái đất đúng là tròn thật!
***
Tôi cảm thấy buồn bã, muốn ở một mình. Thế nên tôi chui vào bụi cây ở sân sau sau khi cô chủ và anh cô dâu đi khỏi.
Cô chủ đã gặp cậu chủ rồi. Sau bảy năm đằng đẵng, cuối cùng cô chủ cũng gặp lại cậu chủ. Chỉ là khi đó, cậu chủ đang đi bên cạnh cô dâu, mỉm cười yêu chiều nghe cô dâu ríu rít nói chuyện. Cô chủ không nói gì, chỉ dắt Muỗi đi lướt qua.
- Uống không?
Có tiếng cậu chủ vang lên. Qua lùm cây, tôi thấy cô chủ đang ngồi dưới gốc cây hoa đại, cậu chủ đứng trước mặt cô chủ, hơi cúi xuống đưa lon coca cho cô chủ.
- Về khi nào?
Cô chủ không nhận lon coca, ngước lên hỏi.
- Tháng trước.
- ...Ừ.
Một khoảng im lặng thật dài. Cô chủ vẫn ngước đầu lên, cậu chủ vẫn để lon coca trong tư thế cúi xuống đưa cho cô chủ. Không khí ngột ngạt đến khó chịu! Cậu chủ buông thõng tay cầm lon coca xuống.
- Tôi xin lỗi!
Giọng cậu chủ trầm trầm, đâu còn tinh nghịch như xưa nữa.
- Xin lỗi cái gì? Tôi cái gì cũng không nhớ.
Cô chủ cười rạng rỡ.
- Ba năm trước tôi không thể về được, gia đình tôi ngày ấy rất khó khăn. May mà gia đình Chi đã giúp đỡ mới vượt qua. Chi thích tôi. Tôi nợ ơn của gia đình cô ấy nên tôi...
Cậu chủ dừng lại quan sát thái độ của cô chủ.
- Ông đang nói cái gì thế? Vợ ông chứ có phải vợ tôi đâu! Nói với tôi làm gì?
Cô chủ vẫn treo trên môi nụ cười rạng rỡ.
- Cô ấy tên là Phạm Linh Chi.
- Tôi biết rồi!
Cô chủ lại tặng cho cậu chủ một nụ cười.
- Cô ấy...có nụ cười giống bà. Tính tình cô ấy cũng vui vẻ hồn nhiên như bà. Nếu không tôi đã không đồng ý làm người yêu cô ấy.
- Không giống! Một chút cũng không giống! Không phải tôi!
Cô chủ vẫn cười.
- Tôi lấy cô ấy vì cô ấy có ơn với tôi. Không có cô ấy xin bố mẹ thì gia đình tôi giờ đã tan nát rồi.
- Hoàng Long!
Cô chủ gọi tên cậu chủ.
- Để tôi tổng

Tôi gặp em vào 1 buổi trưa nắng gắt giữa lòng Cần Thơ ồn ã náo nhiệt. Cái cảm giác ban đầu của tôi đối với em chỉ duy nhất hai từ "quá đẹp". Nét đẹp hiện đại, dáng cao, làn da trắng nõn nà l[…]
Truyện ngắn

Bao nhiêu tin nhắn của em gái nó đập vào mắt, không kịp đọc hết, nó dắt chiếc xe đạp ra khỏi nhà mà không đem theo cả áo mưa. Ngày đó, khi vừa đậu đại học, nó nài nỉ ba mẹ mua cho nó một cá[…]
Truyện ngắn

Hùng đút lá thư vào miệng và nhai ngấu nghiến như thể hắn đang nhai những uất ức đang trào lên trong lòng. Nước mắt hắn trào ra đầm đìa trên khuôn mặt vàng vọt. Hắn luống cuống bới chiếc hộp[…]
Truyện ngắn

Được khoảng một tuần vợ chưa có biểu hiện gì nên mình cũng yên tâm lắm. Nghĩ thầm: "Quả này ngon rồi, thật may mắn, tạ ơn Chúa, Nam mô a di đà phật!" Mình có nghe nói mấy bà bầu thường hay […]
Truyện ngắn

Ðừng tuyệt vọng vì cuộc đời hồn nhiên đôn hậu vẫn luôn luôn cho ta những ngày vui khác. Những ngày vui của đời thì thênh thang vô tận. Hết cuộc tuyệt vọng này đến một cuộc tuyệt vọng khác bi[…]
Truyện Blog
Có thể tôi mạnh mẽ, tôi khô khan, tôi kiêu căng, tôi bảo thủ, tôi thích tự do, tôi không muốn dựa dẫm, tôi ghét bị phụ thuộc vào người khác, tôi... Nhưng tôi cũng muốn một lần biết thế nào l[…]
Tâm Sự
Nhật kí của một thanh niên mới làm chồng
Em thân yêu...Anh viết thư này cho em để kỷ niệm một năm ngày chúng ta chung sống. Với tất cả lòng chân thành và biết ơn sâu sắc, em hãy tin rằng đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất của đời[…]
Truyện ngắn

Có người nói giữa vạn ngôi sao lấp lánh là vì Bắc Đẩu, trong vạn người nhân gian sẽ có người cho ta ánh sáng của vì tinh tú ấy. Tôi đã tìm thấy ánh sáng trong những tháng năm cuối cùng thời[…]
Truyện ngắn