Nhiều năm về sau
Bình chọn: 824
Bình chọn: 824
- Cảm ơn! Tôi từ bỏ rồi!
Cô chủ nhìn về phía cô dâu chú rể đứng cạnh nhau, cười nói.
- Đừng lo! Sẽ ổn cả thôi!
Cô dâu an ủi, chất giọng ấm áp, khuôn mặt đồng cảm với cô chủ.
...
Cuối lễ cưới, cô dâu cứ nằng nặc đòi tung hoa mặc dù cậu chủ nói là thôi đi nhưng mọi người cũng bảo để cô dâu tung. Mọi người tụm lại phía dưới khán đài, cô chủ thì lại không đi. Sếp cô chủ lôi kéo mãi, cô chủ mới ra.
Cô dâu đứng trên khán đài, mím môi nhìn một lượt rồi nhằm hướng cô chủ mà tung. Cuối cùng, không ai bắt được hoa mà hoa lại...rơi trúng đầu cô chủ. Cô chủ hoàn toàn có thể bắt được nhưng lại không dơ tay ra mà cứ thế để bó hoa rơi vào đầu. Sau đó bó hoa bộp một cái nằm trên mặt đất cạnh chân cô chủ. Mọi người thấy thế thì trầm mặc, không gian chìm trong yên lặng. Đến khi bó hoa được nhặt lên.
- Được rồi được rồi! Anh là người cưới tiếp theo vậy!
Anh cô dâu đi đến bên cạnh cô chủ, nhặt bó hoa lên, mỉm cười với em gái. Lúc này mọi người mới tỉnh lại, lên tiếng trêu đùa anh cô dâu. Anh cô dâu lại lén nhìn cô chủ, đôi mắt lấp lánh ý cười.
***
Sau lễ cưới của cậu chủ một năm, anh cô dâu – Phạm Minh Vũ - hay chính xác bây giờ là chồng cô chủ đã cưới cô chủ rồi. Quá nhanh, quá chóng vánh! Dù bây giờ cô chủ đã có chồng nhưng cậu chủ vẫn là cậu chủ. Tôi không thể nào quen thuộc với việc gọi chồng cô chủ là cậu chủ. Bây giờ tôi và Cục Bông sống chung nhà với Ky. Đây là một ngôi biệt thự nhà vườn khá thoải mái, ngôi nhà này ngay sát vách nhà cậu chủ. Haizzzz...Ai bảo cô chủ và cậu chủ lại lấy hai anh em chứ!
Thỉnh thoảng cậu chủ cũng sẽ dẫn ba chúng tôi đi dạo, tôi rất thích khoảng thời gian đó vì tôi được cậu chủ bế. Bây giờ cả vợ cậu chủ và cô chủ đều đang mang thai. Chỉ là vợ cậu chủ đã 8 tháng còn cô chủ mới 2 tháng.
Tôi cực kì thích vào vườn nhà cậu chủ vì quả thật nó rất rộng, cũng rất đẹp, không như vườn trong nhà tôi, vừa nhỏ vừa chả có cái gì. Trong vườn nhà cậu chủ dường như cây gì cũng có. Hoa sữa, hoa thiên lý, nha đam, xu xu, củ cải, hành lá, gừng, cà chua, xà lách, dưa chuột, hoa loa kèn, hoa phong lan, hoa nhài, hoa thược dược, hoa hồng hoa giấy, cây chanh, cây mơ, cây mận,... Dù tôi không thích ăn rau nhưng nhìn cái cảnh trong vườn rất khiến người ta thư thái. Dưới dàn hoa thiên lý, cậu chủ kê một bộ bàn ghế để ngồi hóng mát, gần đấy thì có một cái bể nuôi cá vàng.
Vào một buổi sáng của hơn một tháng sau, vợ cậu chủ sinh con. Mấy ngày sau đó, cuối cùng cả bốn người đón đứa bé về nhà và chúng tôi đã được nhìn thấy cậu chủ nhỏ đầu tiên của hai nhà. Cô chủ dường như rất thích cậu chủ nhỏ, suốt ngày bế cậu chủ nhỏ, rảnh là sang chơi với cậu chủ nhỏ. Nghe mọi người bảo cậu chủ nhỏ rất giống cậu chủ, còn tôi thì chả hiểu giống ở đâu, một chút cũng không nhìn ra. Cậu chủ nhỏ nhăn nheo như thế, giống cậu chủ chỗ nào chứ?
À mà cậu chủ nhỏ có cái tên rất kêu: Nguyễn Hoàng Huỳnh Anh. Nghe như pháo nổ luôn!
Sau đó mấy tháng, cô chủ cũng sinh. Lần này là một cô chủ nhỏ, khi nhìn thấy cô chủ nhỏ, tôi rất thắc mắc. Nhìn cô chủ nhỏ sao giống cậu chủ nhỏ lúc mới sinh thế nhỉ? Mãi về sau tôi mới biết, thì ra trẻ sơ sinh đều nhăn nheo như thế.
Cô chủ nhỏ tên là Phạm Minh Hân. Ai cũng bảo rất giống cô chủ. Quái lạ! Tôi vẫn không thấy giống chút nào thế!
Một ngày chủ nhật, chồng cô chủ đi vắng, cô chủ gọi bạn thân cô chủ đến nhà chơi. Bạn thân cô chủ không định cưới chồng ở tuổi này, nên vẫn còn độc thân. Bạn thân cô chủ bế cô chủ nhỏ, vui vẻ cười đùa với cô chủ nhỏ. Sau khi cô chủ nhỏ ngủ, hai người ngồi với nhau hàn huyên tâm sự.
Ting tong!
Chuông cửa vang lên, cô chủ ra mở cửa, tôi lẽo đẽo chạy theo.
- Chi à! Anh Vũ nhờ tôi sang đưa Ky, Muối với Muỗi đi dạo.
Bạn thân cô chủ nghe thấy tiếng cậu chủ thì đi ra phía cửa.
- Thằng Long!
- Giang lợn!
- Hai cái người này! Bao nhiêu tuổi rồi?
Cô chủ cười cười.
- Ê tao sang xem nhà mày được không? Tao còn chưa biết nhà mày mặt mũi ra làm sao.
- Cũng được! Tao mời mày ăn sữa chua vợ tao làm!
- Ok luôn! Chi đi cùng không?
- Tớ còn phải trông cái Hân.
- Bế nó sang!
- Thế còn bọn nó?
Cô chủ chỉ vào ba chúng tôi.
- Đưa sang! Tí nữa thằng Long dẫn đi dạo còn gì. Nhanh lên! Đi nào!
- Ừ cũng được!
Sang nhà cậu chủ, cô chủ và bạn thân cô chủ ngồi ở bàn ghế ngoài vườn, cậu chủ mang một đĩa táo và con dao ra để lên bàn.
- Chờ tí tao đi lấy sữa chua.
- Ê! Cho tao đi lấy! Tao còn thăm quan bếp nhà mày!
- Ừ! Bếp ở bên góc phải ý. Mày đi vào là thấy.
- Ờ đi đây!
Rồi bạn thân cô chủ đi vào. Tôi nằm ườn cạnh chỗ bể cá, Muỗi và Ky thì ra bãi đất trống chơi. Haizzzz...tôi đã già rồi.
- Đã lâu rồi ba chúng ta không có dịp ngồi lại với nhau thế này.
Cô chủ vừa nói vừa chăm chú gọt táo.
- Ừ! Đã tám năm rồi!
- Gần chín năm rồi!
Cô chủ sửa lại, ngẩng đầu lên cười một cái

Tôi gặp em vào 1 buổi trưa nắng gắt giữa lòng Cần Thơ ồn ã náo nhiệt. Cái cảm giác ban đầu của tôi đối với em chỉ duy nhất hai từ "quá đẹp". Nét đẹp hiện đại, dáng cao, làn da trắng nõn nà l[…]
Truyện ngắn

Bao nhiêu tin nhắn của em gái nó đập vào mắt, không kịp đọc hết, nó dắt chiếc xe đạp ra khỏi nhà mà không đem theo cả áo mưa. Ngày đó, khi vừa đậu đại học, nó nài nỉ ba mẹ mua cho nó một cá[…]
Truyện ngắn

Hùng đút lá thư vào miệng và nhai ngấu nghiến như thể hắn đang nhai những uất ức đang trào lên trong lòng. Nước mắt hắn trào ra đầm đìa trên khuôn mặt vàng vọt. Hắn luống cuống bới chiếc hộp[…]
Truyện ngắn

Được khoảng một tuần vợ chưa có biểu hiện gì nên mình cũng yên tâm lắm. Nghĩ thầm: "Quả này ngon rồi, thật may mắn, tạ ơn Chúa, Nam mô a di đà phật!" Mình có nghe nói mấy bà bầu thường hay […]
Truyện ngắn

Ðừng tuyệt vọng vì cuộc đời hồn nhiên đôn hậu vẫn luôn luôn cho ta những ngày vui khác. Những ngày vui của đời thì thênh thang vô tận. Hết cuộc tuyệt vọng này đến một cuộc tuyệt vọng khác bi[…]
Truyện Blog
Có thể tôi mạnh mẽ, tôi khô khan, tôi kiêu căng, tôi bảo thủ, tôi thích tự do, tôi không muốn dựa dẫm, tôi ghét bị phụ thuộc vào người khác, tôi... Nhưng tôi cũng muốn một lần biết thế nào l[…]
Tâm Sự
Nhật kí của một thanh niên mới làm chồng
Em thân yêu...Anh viết thư này cho em để kỷ niệm một năm ngày chúng ta chung sống. Với tất cả lòng chân thành và biết ơn sâu sắc, em hãy tin rằng đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất của đời[…]
Truyện ngắn

Có người nói giữa vạn ngôi sao lấp lánh là vì Bắc Đẩu, trong vạn người nhân gian sẽ có người cho ta ánh sáng của vì tinh tú ấy. Tôi đã tìm thấy ánh sáng trong những tháng năm cuối cùng thời[…]
Truyện ngắn