Nhiều năm về sau
Bình chọn: 784
Bình chọn: 784
- Muối! Em nhìn xem chị đưa bạn về chơi với em này.
Nói rồi cô chủ mang Cục Bông đặt vào cái ổ của tôi. Tôi đứng một bên hiếu kì nhìn trái ngó phải Cục Bông. Cục Bông cuối cùng cũng hé ra ba cái cục đen nhỏ nhỏ. À thì...khụ...là đôi mắt và cái mũi của cu cậu đó mà.
- Gâu gâu! (Chào anh)
- Grừ...gâu gâu gâu... (Gọi là bác)
- Gâu gâu! (Chào bác)
- Gâu. (Tốt)
- Muối! Bây giờ nó sẽ là em trai của em. Nó tên là Muỗi nhé!
Cô chủ xoa đầu tôi, mỉm cười bảo.
- Gâu gâu gâu...
Cô chủ à! Muỗi á? Tôi nhìn Cục Bông với ánh mắt thông cảm. Nghe còn ngang hơn cả cái tên Muối của tôi nữa.
- Đừng có bắt nạn Muỗi đấy. Để chị đi lấy sữa cho hai đứa.
Cô chủ đi rồi, tôi đi vào trong ổ lấy cái xương giả ra đặt trước mặt Cục Bông.
- Gâu gâu. (Cho mi đấy)
- Gâu gâu? (Đây là cái gì?)
Cục Bông ngước đôi mắt long lanh lên nhìn tôi.
- Gâu. (Xương giả)
- Gâu gâu? (Là cái gì?)
- Gâu gâu gâu. (Là đồ chơi)
- Gâu gâu gâu? (Đồ chơi là cái gì?)
Hả???? Tôi rất...Haizzz! Thôi được rồi! Nó vẫn còn bé mà! À mà...khoan đã. Nó bé hay lớn vậy nhỉ? Nó to còn gấp rưỡi tôi nữa nhưng tuổi nó nhỏ thì sao?
- Gâu gâu gâu? (Chú mày là giống nào?)
- Gâu. (Samoyed)
- Gâu gâu? (Bao nhiêu tuổi?)
- Gâu. (Hai tháng)
Đúng là nó bé thật! Được rồi! Tuổi nhỏ dễ dạy! Để cho Cục Bông từ từ hiểu chuyện là được.
- Gâu gâu. (Ngoan, chơi đi)
- Gâu... (Bác...)
- Gâu? (Gì?)
- Gâu gâu gâu gâu? (Đồ chơi rốt cuộc là cái gì?)
- _- ||| Tôi quyết định không để ý đến Cục Bông nữa.
***
Bốn năm sau khi cậu chủ đi, cuộc sống của cô chủ vẫn diễn ra bình thường với tôi, với Cục Bông, với bạn thân cô chủ, với gia đình, với bạn bè, với học tập, với thực tập chuẩn bị ra trường,... Hoặc có thể đó chỉ là trong mắt tôi cũng như những người khác.
Đáng lẽ tôi sẽ không nhận ra vì cô chủ thực sự sống quá tốt. Vào một ngày mùa đông lạnh bình thường như bao ngày đông khác, cô chủ ra ngoài từ sớm.
Gần trưa, có tiếng mở cửa, tôi cứ nghĩ là cô chủ về nên cùng Cục Bông chạy ra đón. Nhà tôi có hai lớp cửa, của sắt ở ngoài và cửa gỗ ở trong. Cửa gỗ mở tung nhưng cửa sắt vẫn im lìm, bạn thân cô chủ đứng phía ngoài cửa sắt. Cô chủ có một thói quen vô cùng xấu là rất hay quên khóa cửa gỗ.
- Hai em ở nhà thôi à? Chi đâu nhỉ?
Nghe thì cỏ vẻ là hỏi chúng tôi đấy nhưng thực chất là bạn thân cô chủ đang nói một mình. Bất quá, Cục Bông tuy to gấp bốn lần tôi nhưng lại ngốc không tả được.
- Gâu gâu gâu. (Cô chủ đi học từ sáng rồi)
Cái Cục Bông hâm hấp này, bạn thân cô chủ cũng không hiểu được chú mày nói gì, có thấy mất công không?
Sau đó, bạn thân cô chủ lấy điện thoại ra, có lẽ là gọi cho cô chủ. Mặc dù bạn thân cô chủ không bật loa ngoài nhưng tôi và Cục Bông vẫn nghe rất rõ tiếng cô chủ.
- Alo! Giang à?
- Ừ! Chi này! Hôm nay Hoàng Long về đúng không?
- Về? Tớ đã bảo là cậu ấy sẽ không về đâu mà!
- Sao không? Chi có đi đón nó không?
- Không đi! Không về thì đón làm gì? Tớ đang ở nhà!
- Ở nhà? Không đi đón thật à?
- Vớ vẩn quá! Tớ đang viết bài luận. Thôi nhé!
Tút...tút...
Hả? Ở nhà? Viết bài luận? Nói dối!
Bạn thân cô chủ nhìn xoáy vào trong nhà, ánh mắt ảm đạm, khẽ lắc đầu.
- Ha...viết bài luận à? Đúng là cứng đầu!
Nói rồi bạn thân cô chủ nhìn hai chúng tôi.
- Hôm nay nó không về đâu quá! Chị đi mua đồ ăn cho hai em nhé!
Bạn thân cô chủ dự đoán như thần, đúng là ngày hôm ấy, cô chủ không hề về nhà. Cả ngày, trời mưa không dứt.
- Gâu...(Bác...)
Cục Bông gọi tôi. Tôi quay lại thấy nó đang đứng dưới tờ lịch treo tường.
- Gâu gâu gâu. (Có cái gì tròn tròn kìa)
Nó nhìn nhìn trên tờ lịch. Tôi ngước lên nhìn, một vòng tròn đỏ chói khoanh tròn số 27 trên tờ lịch. Ừm...hôm nay là ngày 27 tháng 12 thì phải.
- Gâu...gâu gâu? (Bác, nó là cái gì?)
- Gâu. (Không biết)
- Gâu? Gâu gâu gâu. (Bác cũng không biết sao? Chắc là cái này rất cao thâm rồi)
Cục Bông cứ nghĩ thứ gì cao thâm đến nỗi tôi cũng không biết thì nó cũng chẳng hiểu được nên nó bỏ đi không thèm quay đầu nhìn tờ lịch nữa. Tôi nhìn tờ lịch đến xuất thần...
Tôi cứ nghĩ cô chủ đã trở lại cuộc sống bình thường rồi. Thì ra, từ ngày 27 tháng 12 bốn năm trước, mọi thứ đã không còn bình thường nữa. Hay nói chính xác là, từ ngày cậu chủ đi, mọi thứ đều trở nên bất thường.
***
Sau 3 năm, cô chủ trở thành một nữ công an, cuộc sống của cô chủ vẫn mang cái vẻ bên ngoài bình thường như thế.
Reng reng reng...
Ô, điện thoại bàn nhà tôi kêu kìa. Cô chủ chạy ra nghe.
- Alo ai đấy?
- Chi à! Là chị!
- Sếp ạ? Chị gọi có việc gì thế?
Ồ, là sếp của cô chủ. Sếp cô chủ cũng hay đến đây chơi, khá thân với cô chủ.
- À...là thế này, em cho chị mượn Muỗi của em một

Nước mắt tôi cứ trào ra không thể ngăn lại được, nhỏ nhẹ nói: "An An! Ngoan nào, cố gắng học tốt, đợi mẹ trở về, nhất định sẽ cho con rất nhiều chocolate và ký vào vở cho con. Và nếu thành t[…]
Truyện ngắn

Nhiều khi anh cũng chẳng thể hiểu nổi sao mình lại yêu vợ mình, phải chăng tình yêu là một sự tình cờ nào đó hay cái bài hát đó nó vận vào anh. Béo, béo, anh bảo. Nói gì nói đi, mà gọi[…]
Truyện ngắn

Ngày mẹ mang thai nó, ba bỏ mẹ con nó tìm vui nơi khác. Ngày nó mới chào đời, mẹ nhìn nó ngán ngẩm. Rồi cũng bỏ theo ai. Ông bà ngoại thương cháu. Nhà dột cột xiêu cũng ẵm nó về. Mình già n[…]
Truyện ngắn

"A ru hời ơ hời ru Mẹ thương con có hay chăng Thương từ khi thai nghén trong lòng Mấy nắng sớm chiều mưa ròng Chín tháng so chín năm, gian khó tính khôn cùng A ru hời ơ hời ru" Tôi bế trên […]
Truyện ngắn

Lấy vợ - Bài học và kinh nghiệm
Chỗ bạn bè, tôi muốn ông chuẩn bị tinh thần để hiểu hai từ khác âm nhưng đồng nghĩa: "lấy vợ" và "đi tù". Gửi ông ! Tôi vừa nhận được thiệp mời của ông cách đây 2 phút. Thế là tôi sắp toi v[…]
Truyện ngắn

Nhiều người trẻ kêu rằng, càng ngày càng chán Tết, Tết gì mà nhạt thế, thậm chí chán hơn ngày thường. Tôi thì nghĩ rằng, các bạn chán Tết bởi các bạn đang tự đánh mất Tết. Bài viết này tôi […]
Truyện Blog
Ngày găp anh, em là cô bé 25 tuổi không suy nghĩ sâu sắc và bình thản. Em sau lần chia tay mối tình đầu khi chưa đi hết năm đầu đại học đã không đủ mạnh mẽ để đứng lên và bước tiếp.Thời gian[…]
Tâm Sự

Tôi vẫn tin trong lòng người đàn ông luôn có một bóng hình mà dẫu có yêu tiếp trăm ngàn lần nữa cũng không thể phai nhạt. Chỉ là cảm xúc đứng yên, kí ức đã chìm sâu vào một tấm phong ấn mang[…]
Truyện Blog
Đối với bạn, bình yên là nơi đâu? Một vị vua treo giải thưởng cho nghệ sĩ nào vẽ được một bức tranh đẹp nhất về sự bình yên. Nhiều họa sĩ đã cố công thể hiện tài năng của mình. Nhà vua ngắm[…]
Truyện ngắn