Nhiều năm về sau
Bình chọn: 802
Bình chọn: 802
- Em là ngu thật hay giả ngu thế?
Cô chủ cười vui vẻ, bế tôi đặt lên đùi.
- Gâu gâu...
Cái này là nghe lời nha cô chủ. Tôi ngoan thế thì sao mà ngu được? Tôi u uất nhìn bạn thân cô chủ đang cười ngặt nghẽo.
***
Đối với tôi, hôm nay là một ngày mùa đông bình thường như bao ngày mùa đông khác, tôi cuộn tròn trong chăn trên giường của cô chủ. Ấm áp quá, thoải mái quá...
Cô chủ tỉnh ngủ rồi, để tôi đoán xem nhé ^^ Đầu tiên là điện thoại này.
Cô chủ lần mò tìm trên đầu gường một hồi, cuối cùng với được cái điện thoại.
Tiếp theo là bấm bấm một hồi trên điện thoại.
Cuối cùng nở một nụ cười ngọt ngào.
Đó đó...tôi biết tôi thông minh mà. Đây là cô chủ của tôi đang nhắn tin cho cậu chủ đấy. Hê hê! Thật ra là tôi đoán 50- 50 thôi! Nụ cười ngọt ngào đó hoàn toàn có thể thay thế bằng nụ cười thân thiện nếu đối tượng là bạn thân cô chủ.
15 phút sau...
Cô chủ nãy giờ nhìn chằm chằm vào điện thoại nhưng đáng tiếc nó vẫn bất động, không có dấu hiệu gì. Ơ, hôm nay cậu chủ lạ nhỉ? Lại cho cô chủ ăn bắp rang bơ là thế nào?
Ting!
Tiếng chuông cửa vang lên, mặt cô chủ sáng ngời rạng rỡ. Cô chủ dang tay về phía tôi tỏ ý muốn bế tôi lên.
- Muối em yêu! Ra đón Long với chị nào!
Tôi lề mề chui ra khỏi chăn, luyến tiếc hơi ấm hiếm hoi của ngày đông, dò dẫm từng bước đi đến tay cô chủ.
Ting! Ting!
Tiếng chuông cửa lại vang lên như thúc giục, mặt cô chủ càng rạng rỡ hơn, mím môi cười. Sau đó cô chủ không khách khí mà nhoài người đến nhấc bổng tôi lên, ôm tôi đi ra mở cửa. Cửa mở ra, thật bất ngờ vì ngoài cửa là bạn thân cô chủ với ánh mắt hốt hoảng.
- Đi đến sân bay mau...Hoàng Long sắp bay sang Anh rồi...
- Hả?
Cô chủ ngẩn người ra, bất ngờ thật.
- Còn hả cái gì? Đi mau!
Nhờ tiếng hét của bạn thân cô chủ, cô chủ giật mình tỉnh táo lại, mặc dù chưa hiểu đầu đuôi nhưng vẫn vội vàng thả tôi xuống, chạy ra khỏi nhà. Bạn thân cô chủ cũng chạy theo.
- Gâu gâu...
Ơ! Cô chủ của tôi đang mặc bộ đồ ngủ màu hồng có in hình rồng con đang vẽ trái tim, đi đôi dép đi trong nhà hình con khỉ mà...cứ thế ra khỏi nhà hay sao???
***
Đến khi tôi nhìn thấy cô chủ, tôi đã rất kinh ngạc. Đôi dép trong nhà lấm lem bụi bẩn, bộ quần áo ngủ nhàu nhĩ thật khó coi, chú rồng con đáng yêu thường ngày dường như ảm đạm đi vài phần, trái tim chú rồng con vẽ thì méo mó, biến dạng. Cô chủ mang khuôn mặt trắng bệch, ánh mắt trống rỗng vô hồn. Bạn thân cô chủ đã đưa cô chủ về nhà trong trạng thái như vậy.
Tôi đi đến cọ cọ bên chân cô chủ như thể an ủi. Mặc dù tôi không biết có chuyện gì...
Tôi vừa chạm vào chân cô chủ, cô chủ đã rút chân đi như thể bị điện giật. Cô chủ nhìn tôi với ánh mắt đau thương.
- Tại sao lại bỏ đi như vậy? Tại sao lại bỏ đi? Tại sao? Tại sao chứ?
Đến từ cuối cùng dường như cô chủ đã hét lên.
- Gâu gâu...
Tôi sợ hãi lùi lại. Cô chủ của tôi bị sao vậy?
- Chi, bình tĩnh lại!
Nói rồi bạn thân cô chủ đỡ cô chủ vào phòng. Sau đó còn đóng cửa không cho tôi vào. Có chuyện gì thế nhỉ? Tôi cuộn tròn trước của phòng cô chủ. A, lạnh quá!
- Chi ổn không?
- Không hề!
- Cứ khóc đi cho thoải mái.
- Không khóc được.
- Ừm...có lẽ Hoàng Long...
- Giang đừng có nhắc cậu ta.
- Chẳng nhẽ vì Hoàng...à, cậu ta mà Chi không quan tâm Muối nữa hay sao?
Im lặng... Có lẽ sự im lặng trong phòng chỉ là một khoảnh khắc nhưng đối với tôi, tim tôi như nhừng đập. Cô chủ sẽ không quan tâm đến tôi nữa? Tôi rất hoang mang! Vậy thì tôi phải làm sao? Cậu chủ làm sao rồi? Vì cậu chủ? Vì cái gì? Tôi không hiểu. Dù tôi không hiểu chuyện gì nhưng tôi không thể chấp nhận rằng cô chủ không quan tâm đến tôi nữa.
Cạch!
Tôi ngước mắt nhìn cách cửa đang chầm chậm mở ra. Cô chủ đứng ở cửa phòng, nhìn tôi từ trên cao, tôi cũng nhìn cô chủ. Sau lưng cô chủ là căn phòng quen thuộc, từ khi tôi có thể nhận thức như thế nào là nhà, đây chính là nhà tôi. Có lẽ tôi sẽ không bao giờ được bước vào đây nữa.
Cô chủ cúi xuống bế tôi lên.
- Xin lỗi em...
- Gâu gâu...
Tôi vui mừng vẫy vẫy đuôi. Cô chủ không đuổi tôi đi, yeah!
Cô chủ xoa xoa đầu tôi. Tôi liếm liếm tay cô chủ, cảm thấy cuộc sống của tôi rất hạnh phúc.
***
Về sau, tôi biết chuyện cậu chủ đi du học bên Anh từ một lần cô chủ và bạn thân cô chủ nói chuyện. Tôi cảm thấy không đúng! Trừ ngày mùa đông hôm ấy, cô chủ của tôi vẫn sống bình thường như không có chuyện gì xảy ra, thậm chí là sống rất tốt.
Một năm sau đó...
Hiện tại cô chủ đang học đại học năm nhất. Hôm nay là một ngày mùa thu có nắng đẹp, thật dễ chịu. Tôi nằm trong cái ổ của mình, lười nhác nghịch cục xương giả. Tôi nghe thấy có tiếng mở cửa, hí hửng chạy ra đón cô chủ. Cô chủ lưng đeo ba lô, còn tr

"Mẹ ơi! Hôm nay con nghe người ta nói mẹ là ca ve đấy. Mấy nhỏ bạn con cũng nói nhưng con không hiểu, ca ve là gì vậy mẹ?" Trở mình trên giường, tôi bắt đầu cảm giác được cái lạnh như đang[…]
Truyện ngắn

Tôi thực sự rất muốn đọc, nhưng tôi biết bây giờ chưa phải lúc. Chỉ vài ngày nữa thôi hoặc rất nhiều năm sau này nhìn lại, tôi có thể kiên trì đọc từng dòng này với biểu cảm bình thản. Nó vẫ[…]
Truyện ngắn

Sinh nhật 18 tuổi, trong sự ngạc nhiên của tôi, thằng bé chủ động xin tôi được làm một điều nó muốn. Ngày hôm đó, tôi về và thấy tất cả đồ đạc trong nhà bị đập vỡ. Chỉ còn một thứ nguyên vẹn[…]
Truyện ngắn

Ai rồi cũng sẽ lớn, kỷ niệm ở lại, nhưng tình yêu thương sẽ còn lớn mãi theo thời gian. Đã năm năm trôi qua, kể từ ngày đớn đau ấy, tôi vẫn chưa quen với cuộc sống không anh. Tôi ước giá n[…]
Truyện ngắn
" Các khanh hãy cho ta biết làm thế nào để xây dựng được một tình bạn cao quý như tình bạn giữa hai khanh như vậy." Damon và Pythias thân thiết với nhau từ khi còn nhỏ. Cả hai tin tưởng tuy[…]
Truyện ngắn

Tôi tự nhủ rằng mỗi ngày là một ngày đặc biệt. Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút đều đặc biệt cả. Bạn tôi mở ngăn tủ của vợ mình và lấy ra một gói nhỏ... Gói kỹ càng trong lớp giấy lụa. Anh bả[…]
Truyện ngắn

Con gái yêu quý của Mẹ, Mẹ xin lỗi. Mẹ vô tâm và thiếu trách nhiệm với con lắm phải không? Sáng nay đến cơ quan làm việc, mẹ được tin từ Ông ngoại,con phải vào viện, mẹ hốt hoảng và trên kh[…]
Truyện ngắn

Em à, em chưa biết gì về cuộc đời đâu. Đời đáng buồn như vậy, nhưng cũng đẹp lắm. Nó làm tôi nhớ câu nói trong một bộ phim rằng "Only through pain will you find beauty": Tình yêu chỉ được […]
Truyện Blog