Người đuổi gió đi muôn nơi
Bình chọn: 476
Bình chọn: 476
Tất cả âm thầm giúp An. Những bộ quần áo ấm để mặc đỡ rét qua mùa đông, những cái nhìn thân thiện, những cái khoác vai và những nụ cười. Trên đời không thiếu người tốt! An thầm nghĩ. Những ngày ấy nó sống trong tình bạn và tình thương yêu. Nhưng trái tim nó vẫn còn chai lì lắm...
Hạnh phúc chẳng kéo dài bao lâu...
Quá khứ lại tìm đến An. Bọn chúng không buông tha cho An! Mụ đàn bà bị An tặng một quả đấm vào mặt đó nung náu ý định trả thù nó. Bà ta rất giàu và bà ta chẳng có việc gì để làm cho qua ngày, vì vậy bà ta quyết định hành hạ nó.
Kết thúc năm lớp 10, mùa hè năm ấy, An bỗng nhiên kiếm được việc làm ở một xưởng đúc đồng. Nó tưởng mình may mắn làm, lương tới 5 triệu một tháng, làm 8 tiếng một ngày. Công việc có nó là xúc đồng lỏng cho vào khuôn để đúc. Ngày thứ ba của công việc, mụ đàn bà cay nghiệt thuê một gã công nhân ở đó đổ đồng lỏng vào tay nó. An kêu ré lên, nằm bẹp xuống đất. Nó chỉ mặc quần áo thường ngày, không đồ bảo hộ lao động. Nó nghiến rang, nước mặt chảy ra và cố đi tìm nước để rửa vết thương bỏng rát.
Khi An đang quằn quại trên nền đất, mụ đàn bà xuất hiện. Bà ta cười, đá nó, nhổ nước bọt vào mặt đó, tận hưởng chiến thắng bỉ ổi của mình. An nhịn nhục và cố chạy đến căn hộ của cô chủ nhiệm. Nó chỉ kịp gõ cửa rồi ngã gục xuống...
Vết thương ở tay trái An chẳng bao giờ lành. Nhưng nó vẫn cử động được, An chỉ cần có thế. Nó không bao giờ chơi đàn lại được nữa. Và nó cũng không bao giờ tố cáo người đàn bà kia. Làm thế sẽ vô ích, bà ta có tiền, còn nó chỉ có một cánh tay què...
Những ngày ở bệnh viện, chính Vi là người ở bên nó. An sẽ không bao giờ quên những ngày ấy và những giọt nước mắt lăn trên má cô. "Không có tiền... Không có tiền" Nó nói trong cơn mê sảng. Vi chỉ nắm lấy tay nó mà bật khóc...
***
Nghị lực! Sau khi bình phục, An lại lao động mà kiếm chút thức ăn nuôi cái thân xác gầy guộc của nó. Bạn bè trong lớp cũng giúp nó rất nhiều. Vi đang dần trở thành một cô thiếu nữ xinh đẹp. Cô vẫn nuôi đam mê với nghiệp vẽ, nhưng đồng thời cũng giữ thành tích học khá ở trường để vui lòng cha mẹ... Tình bạn của cả hai lại nối lại, thân thiết hơn bao giờ hết.
"Cậu có đau không?" Vi hỏi khi tháy An nhăn mặt đau đớn và nắn bóp chỗ bỏng ở cánh tay.
"Có. Nhưng tớ ổn. Tớ không sao..."
Một năm học nữa lại dần trôi qua. Với những lần đi thăm quan, những buổi cả lớp vác xe long nhong trên những con đường miền thôn quê... An yêu những ngày tháng ấy. Nó, đã tìm được một gia đình... Nhưng...
Những ngày cuối năm lớp 11, báo chí đưa tin, đất nước đang đứng trước nguy cơ chiến tranh. Kẻ thù xâm lược đang lên kế hoạch xâm chiếm biển đảo của tô quốc ta! An cũng sục sôi khi nghe những tin bay tới từ khắp mọi nẻo đường tổ quốc. Những vụ gây hấn ở biên giới, những vụ tập trận và tuyển quân khắp cả nước,...
"Như các em đã biết, tổ quốc chúng ta lại một lần nữa lâm nguy! Bọn chúng chiếm biển đảo của chúng ta trắng trợn! Chúng ta phải..."
Tai An ù đi. Nó phải... Nó phải đi thôi.
An đăng ký nhập ngũ. Nó khai man tuổi. Nó van xin bác sĩ khám sức khỏe hãy duyệt cho nó để nó có thể nhập ngũ. Một cánh tay què và một trái tim dung cảm. Nó nói, rằng nó không còn người thân nữa, rằng nó không có bố mẹ. Rằng, tuy nó không thể cầm súng, nó có thể ném lựu đạn, nó có thể làm bia đỡ đạn... Nó có thể chết.
Vậy là An đi lính.
"Cậu... Cậu đi đâu cơ?" Vi lắp bắp nói "Còn những ước mơ của cậu thì sao? Sao cậu có thể làm thế... tại sao?" Vi gào lên tức giận.
"Tớ phải tạm gác chúng lại thôi..." An nói, rồi nó chỉ tay lên bầu trời mùa hạ trong trẻo "Tớ sẽ đi theo những cơn gió, tớ sẽ bay... Nhớ con chim ngày nào chúng ta tìm thấy ở góc sân trường không? Tớ không biết nữa... Bỗng nhiên tớ nhớ tới con chim đó. Nó thật tự do."
Vi chạy đi trong nước mắt.
***
Ngày lên đường ra thao trường, bạn bè trong lớp đều tới đông đủ để tiễn An. Duy chỉ thiếu mình Vi. An đã mua tặng cô một đóa violet tím như màu mực. Nhưng nó gần như bị bóp nghẹt trong những cái xiết tay, những tiếng gọi đùa "đồng chí" hay "anh lính trẻ" nghe sao mà thân thương thế. An chưa kịp tìm Vi, thì đã đến giờ khởi hành.
Nó nhẹ đặt đóa hoa Violet dưới một gốc cây phượng, nhưng bông hoa đỏ rực rơi lác đên bên cạnh sắc tím... Đỏ và tím. GIống như An và Vi...
Rồi giờ khởi hành cũng điểm. An lên xe, nhìn chăm chăm qua cửa kính, ngó nghiêm cố tìm kiếm dấu hiệu của Vi. Nó muốn nói lời tạm biệt cô. Lần cuối cùng! Có thể lắm. Nhưng cô đầu rồi...?
An không biết rằng, Vi đã núp sau gốc cây phượng đó khi nó đặt đóa violet xuống. Coo im lặng, nén những tiếng nấc. Và khi cô nghe thấy tiếng xe lăn bánh trên đường. Cô lao ra, cô chạy, cô có thể nhìn thấy đổi mắt màu đen như bầu trời đêm củ

Một ngày nào đó, khi về nhà, chúng ta nhận thấy không còn sự hiện diện của mẹ nữa, chúng ta sẽ ra sao đây? Vậy nên hãy yêu thương khi còn có thể. Giọng thầy hiệu trưởng chậm rãi vì xúc động[…]
Truyện ngắn

An à, cậu mãi mãi thuộc về nơi ấy, nơi luôn có một tình yêu chân thành, của tớ, dành cho cậu... Sự cố... Mặt trời cô độc bị mây đen bao phủ, gió thổi mạnh khiến người tôi lạnh […]
Truyện ngắn

Hãy bắt đầu một ngày mới không định kiến. Tôi xin bắt đầu bài viết bằng một câu chuyện cười, mà nhiều người chắc cũng biết. Có một thanh niên mắc bệnh sợ gà, cứ trông thấy gà là chạy. H[…]
Truyện ngắn

Đây là câu chuyện hoàn toàn có thật xảy ra ở nhà Hoa Cúc tuần trước. Nhà Hoa Cúc rất nhiều chuột. Đương nhiên rồi, đó là căn nhà cấp 4 duy nhất còn lại trong khu phố. Giữa Hà Nội, được s[…]
Truyện ngắn

Em có biết vì sao anh có nhiều bạn gái?
Em cứ trách anh lăng nhăng. Anh cũng khổ tâm lắm, em có chịu hiểu vì sao anh lại có nhiều bạn gái không? Thứ nhất, anh có nhiều bạn gái để giúp em... có nhiều đi thủ cạnh tranh. Em có biết […]
Truyện Blog

Những thứ đừng bao giờ nuối tiếc
Có ba thứ trong đời không bao giờ nên tiếc nuối: Một tình yêu đã ra đi; một người bạn không xứng đáng và ngày hôm qua. Bởi vì đó là những điều đã không còn có thực, không còn có ý nghĩa và k[…]
Truyện Blog

Đấy. Có khi, tiền mới làm được người ta trắng mắt ra. Làng Bãi Trạm nằm về phía hạ lưu con sông Bình Thiên, một con sông nhỏ nhưng dài, mát xanh và sâu hút. Ngôi làng nằm trọn trong vòng ta[…]
Truyện ngắn

Em đã đứng trước ngõ để đợi anh..
Anh bảo anh và cô ấy chỉ là anh em kết nghĩa, nhưng với linh cảm của mình em biết tất cả... Em đã chạy hàng chục cây số chỉ để đứng trước ngõ đợi anh, em mặc một chiếc khoác jean nhiều vết […]
Tâm Sự