Nếu nhắm mắt lại và thấy mùa hè
Bình chọn: 356
Bình chọn: 356
"People should fall in love with their eyes closed." – Andy Warhol.
***
1. Người ngồi sau
Tháng tư. Sáng tinh mơ, trời vẫn hơi ẩm và mát. Tôi đạp xe đến nhà Bảo. Cửa khóa kín. Chẳng có vẻ gì là cô bạn đã dậy. Tôi lôi điện thoại ra định gọi, thì cũng là lúc nghe tiếng gọi giật mình từ phía sau. Bảo ngồi vắt vẻo trên cây sấu ở sân to trước cửa, hai chân buông thõng đu đưa vô định. "Làm thế quái nào mà lên được đó vậy?", tôi thầm nghĩ.
- Phan! Cậu lại đến muộn 5 phút. Và chưa mua bánh mì ruốc – Bảo cao giọng, như đặc quyền của người có vị thế cao hơn. Theo đúng nghĩa của nó.
- Còn cậu thì đang làm cho bọn mình muộn thêm bằng việc trèo tít lên đó. Xuống đi.
- Nếu tớ nhảy xuống, cậu có đỡ tớ không?
- Cậu thích cả hai đứa gãy xương à? Leo lên cách nào thì xuống bằng cách đó. Nhanh! – Tôi tròn mắt trước đề nghị nửa đùa nửa thật kia. Mà sắp muộn giờ làm mất rồi. Cô nhóc định làm gì chứ?
Thế rồi Bảo ngoan ngoãn leo xuống, nhanh như một con sóc. Balo vải xanh dương đã đeo sẵn sau lưng, nhảy lên sau xe tôi gọn gàng. Tôi cảm thấy có gì đó bất thường. Có chuyện gì nhỉ? Chợt nhớ tới bánh mì ruốc chưa mua, đằng nào cũng không kịp, thôi để sau đó đi ăn bánh cuốn vậy. Bảo ngồi sau, gục trán vào lưng tôi, đặt câu hỏi băn khoăn:
- Phan này, sẽ không có ai thích tớ, đúng không?
- Tại sao cậu lại nghĩ thế?
- Con trai các cậu chỉ thích những bạn xinh xắn, đáng yêu, dịu dàng, hoặc siêu cá tính, nhưng vẫn phải xinh, đúng không?
- Ở đâu ra cái lập luận đó vậy? – Tôi không cười nữa, giọng cô bạn hơi nhỏ dần, khắc kỷ. Sau bao nhiêu lâu quen nhau thế, tự nhiên Bảo cần một người quan tâm hay sao?
- Cậu cũng thích bạn Minh đấy thôi... – Giọng Bảo buông lửng, trán cô khẽ nhấc khỏi lưng tôi. Tôi không rõ cô bạn thở dài hay đã hướng tầm mắt đi đâu nữa.
Não tôi hơi nhói lại. Hình ảnh Vi Minh cười tươi như bầu trời xanh ngắt lại hiện ra. Vi Minh học ở lớp bên cạnh, bắt đầu đến hồ bơi nơi tôi và Bảo làm thêm buổi sáng từ nửa tháng trước. Minh cũng chẳng phải hot girl hay kiểu con gái được nhiều người thích, nhưng tôi đoan chắc mọi người sẽ chẳng thể rời mắt nếu nhìn thấy Minh bơi. Cử động dứt khoát, không lấy một động tác thừa, đôi chân thon gọn trắng trẻo linh hoạt. Ngồi ghế cứu hộ, tôi biết đôi mắt mình cứ dõi theo sự chuyển động không ngừng của cô bạn. Nhìn đầu gối trắng hồng chẳng có lấy một vết sẹo hay thi thoảng tím bầm vô cớ như của Bảo, tôi thoáng nghĩ cô bạn chắc được nuôi dạy cẩn thận lắm. Có lẽ Bảo nhận ra điều đó. Có lẽ Bảo buồn vì điều đó. Nhưng tôi vẫn ở cạnh Bảo đấy thôi.
Bảo là một đứa con gái kì dị. Tôi không dùng từ kì lạ, mà là kì dị, vì có ý của nó. Bảo không xinh – nhiều đứa còn mạnh miệng nói dưới mức trung bình, nhưng tôi không quan tâm, học hành làng nhàng, ai hỏi đến thì im bặt, đầu óc rối tinh lơ đãng như để đâu mất. Thứ nữ tính thì tôi cảm thấy đã bị đánh rơi tự bao giờ, thay vào đó là cái gout ăn mặc cũ kỹ chẳng thời trang tẹo nào. Như lúc này chẳng hạn, Bảo mặc một cái áo font to gấp đôi khổ người với hình thù ngoằn ngoèo nhức mắt. Thế mà tôi ở cạnh Bảo đã gần 2 năm rồi. Cô lúc nào cũng ngồi sau xe, nói và nghe tôi nói. À, có thể vì lúc nào Bảo cũng ngồi sau, nên tất cả những gì tôi cảm nhận về tình bạn, luôn là giọng nói và sự lắng nghe. Những đánh giá phù phiếm kia chỉ là sự tham khảo để cười hoặc biết vậy rồi yên đó. Và bỏ mặc ngoài tai những câu hỏi tò mò, tôi cứ để Bảo ngồi sau xe mình.
2. Người đứng trước
Vi Minh lại là chuyện hoàn toàn khác. Từ hôm gặp ở bể bơi, tôi luôn cố tìm cô trên sân trường, hay thậm chí là để ánh mắt hướng ánh nhìn vào góc bàn thứ ba dãy trong cùng mỗi lần đi ngang qua lớp Minh. Cô bạn đeo một cặp kính mảnh gọng màu mật ong, rất hay cười vu vơ, và để nụ cười rạng rỡ dành cho bất cứ ai đi về phía cô ấy. Hoặc chỉ có mình tôi thấy nụ cười đó rạng rỡ thôi. Thảng như sự tự tin khác biệt ban sáng và cặp đầu gối trắng hồng đấy chỉ có mình tôi biết, và chỉ mình tôi đứng ngoài với cái sĩ số lớp hơn bốn mươi ấy. Vậy mà Vi Minh không biết đến, và không cười rạng rỡ với tôi, cứ để yên thờ ơ với đôi mắt tôi luôn dõi theo như thế này thôi.
Thế mà ngày ấy cũng đến. Lần đầu tiên Vi Minh vẫy tay chào, khi bắt gặp tôi trên cửa sổ hành lang nhìn xuống cô bạn đang ngồi ghế đá ôn bài, dòng suy nghĩ của tôi như bị ngắt lại, không còn lo lắng và buồn bã một mình. Rồi ngạc nhiên và vui mừng như thế, Minh gọi tên tôi mấy ngày sau, và cười chào như đã thân thiết. Chỉ có thế mà tôi đã cười cả ngày, thầm cảm ơn tấm bảng tên xấu xí sáng sáng đeo lên cuối cùng cũng có mục đích chính đáng. Bảo nhìn tôi như một đứa dở hơi, rồi lại cắm cúi với quyển sách về thiên văn học, loại sách mà chẳng mấy ai có thể tìm đề tài chung mà nói chuyện.
- Cậu với bạn Minh đến đâu rồi? – Câu hỏi hơi vang vang trong không khí ẩm ì oạp tiếng nước. Bảo vẫn không rời cuốn sách. Vi Minh đ

Người ta đang bán mùa xuân. Người ta đang mua mùa xuân. Người ta trao nhau mùa xuân. Tôi chọn mùa xuân cho mình:vàng mai. Đưa chén trà lên môi, nhắp nhẹ, giọng từ tốn, tôi khẽ nói: “Bác có[…]
Truyện ngắn
"Chợt nhớ những ngày mà tuổi trẻ là thứ tiên dược thần kì. Niềm kiêu hãnh bước qua mặt trời trên mỗi chuyến đi..." K bảo với tôi hãy ở lại. Năm đó tôi 18 tuổi, kiên quyết kéo chiếc va li đ[…]
Truyện ngắn

" Con luyện võ Vovinam vì lòng kiêu hãnh và lòng tự hào về tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam mình, chớ không phải để đánh lộn đâu!" Trước năm 1975. Cha tôi là thầy giáo, dạy tại một […]
Truyện ngắn

Mỗi người bạn là một món quàmà cuộc sống trao tặng cho chúng ta.Robert Louis Stevenson Một ngày nọ, khi đang rảo bộ từ trường vềnhà, Mark trông thấy một người bạn cùng trườngđi phía trư[…]
Truyện ngắn

Tôi mở cổng, con Vàng chui ngay vào lòng tôi. Tôi ôm con Vàng oà khóc, con Vàng rên rỉ mãi. Một hôm trên đường đi học, tôi trông thấy một con chó nhỏ lông vàng ngồi dưới một gốc cây, tôi đ[…]
Truyện ngắn
Chong chóng, sự dịu dàng, và chuyến tàu đêm
"Khi em đã thành người lớn, trên bầu trời xanh kia, máy bay giấy trắng liệu vẫn còn chở những ước mơ?Khi em đã thành người lớn, trên mặt đất, đoá hoa vô danh đã nở tàn héo liệu vẫn còn kể đư[…]
Truyện ngắn

Ngày Thùy sinh, hắn còn mải mê bên chầu rượu với thằng bạn bàn về việc mở tiệm cầm đồ, nghe tin vợ hờ sinh con hắn cũng hớt ha hớt hải. Chẳng biết làm gì, nhưng cũng chạy vào viện xem sao. […]
Truyện ngắn
Anh đã bỏ rơi em trong lúc bụng mang dạ chửa với cái thai mới được 5 tháng tuổi để chạy theo người phụ nữ khác cùng với vô vàn lý do. Hai con lục lạc giống y hệt nhau đó là món quà tình yêu[…]
Tâm Sự