Nếu nhắm mắt lại và thấy mùa hè
Bình chọn: 344
Bình chọn: 344
Nhạc Waltz nổi lên, tôi đứng chờ Bảo đang bị lôi kéo bởi đám con gái trong lớp, chợt thấy Vi Minh đi về phía mình, và cười rạng rỡ. "Tớ đã tìm cậu, Phan ạ." "Cậu nghe thấy tớ hét gì sáng nay sao?" "Tất nhiên. Và tớ hiểu cậu và Bảo chỉ là bạn thân không hơn. Thật dễ chịu khi biết điều đó". Minh tự tin, kéo tôi ra với nhịp chân hoàn hảo. Nhưng tâm trạng tôi thì rối bời, cứ như cuộn len đã tháo tung ra đang cố quấn lại chẳng còn hình thù. Qua bờ vai thơm mùi cherry của Minh, tôi cố đưa mắt tìm Bảo, nhưng không thấy. Không như tôi tưởng tượng và nghĩ về nó, giờ tôi chỉ mong điệu nhảy kết thúc thật sớm. Không phải là tôi không thích Vi Minh, nhưng hôm nay đã không còn thích hợp nữa rồi. Cuộc đối thoại hôm nào lại nhảy múa trong đầu tôi. Tôi nhìn Vi Minh, và khẽ nhắm mắt. Trong tôi chỉ còn vang giọng nói của Bảo.
Bản valse đầu tiên kết thúc, tôi biết mình phải rút khỏi đây. "Minh, tớ xin lỗi." "Tớ nhìn thấy Bảo rời khỏi đây từ nãy. Phan này, có lẽ cậu không thích tớ như cậu tưởng đâu." Minh cười hiền, vẻ tự tin thoạt đầu có thể chỉ là một cách để tôi lựa chọn. Cô bạn quá tốt để cho tôi nhận ra điều tôi cần biết. Tôi lao ra sân đã chỉ còn lác đác đèn và tiếng ve dế inh ỏi. Tôi gọi to tên Bảo. Ngay lúc định rút điện thoại ra, tôi lại giật mình bởi tiếng gọi phía sau. Bảo với cái váy satin mềm như thế, ngồi vắt vẻo trên cây to góc sân trường. "Làm thế quái nào mà lên được trên đó vậy?", tôi thầm nghĩ.
- Phan, cậu vừa nhảy điệu Waltz với ai thế? – Bảo cao giọng như đặc quyền của người ở vị thế cao. Nhưng giọng cô như sắp vỡ.
- Tớ xin lỗi. Cậu xuống đi. Chúng ta sẽ nhảy. Ở đây cũng được.
- Cậu thích Vi Minh vì Vi Minh xinh đúng không? – Bảo như sắp khóc, hoặc đã khóc. Như sự khắc kỷ vì tôi ở bên cạnh bấy lâu cũng bỏ cô đi mất.
- Không. Lúc nhảy với bạn ấy, tớ chỉ nghe thấy giọng cậu trong đầu – Tôi lắc đầu thú nhận. Thật chẳng dễ dàng gì để nói được một câu an ủi ra hồn trong tình huống thế này.
Bảo im lặng. Tiếng nhạc trong sảnh và tiếng ve hoà vào nhau, xen giữa không gian. Tôi đứng yên, chờ Bảo. Hết đoạn nhạc, giữa tiếng ồn như thế, Bảo cất giọng khẽ khàng:
- Nếu tớ nhảy xuống, cậu có đỡ tớ không?
- Ừ.
Cô nhóc gạt đi giọt nước đuôi mắt, mỉm cười. Và rồi... thôi không nói nữa đâu.
Written by Z.

Ròng rã rồi cũng đến ngày ra trường, thế nào mới gọi là xã hội, vậy thì nó là đây, đọc lại những dòng này tôi thật thấy thật xấu hổ, tôi nhìn nó, thấy nó, đi theo guồng quay của nó rồi thành[…]
Truyện ngắn
Mẹ tôi là người thích lưu giữ mọi đồ vật cũng như niềm vui thú trồng trọt thừa hưởng từ ông ngoại. Sau khi cưới nhau, bố mẹ mua nhà ở California và chuyển đến sống ở đó nhưng thói quen tiết […]
Truyện ngắn

Một người bạn bí ẩn một câu chuyện bất ngờ một người không bao giờ quên... 1. Trở về nhà từ lớp luyện thi vẽ kiến trúc, Quân rẽ sang đoạn đường ngược chiều. Việc này xảy ra không thường[…]
Truyện ngắn

Tôi gạt tay bố ra và chạy lên gác, lúc ấy tôi ghét bố lắm, chỉ vì bố không còn nhìn thấy gì nữa, chỉ vì bố ...mù Tôi còn nhớ ngày tôi biết nói thì đôi mắt bố đã không còn nữa, lúc đó tôi kh[…]
Truyện ngắn
Khi ấy tôi mới 5 tuổi, còn mẹ tôi đang ngồi lau sàn bếp. Tôi kể cho bà nghe về người bạn gái mới ở trường. Mẹ đột nhiên ngẩng lên nhìn tôi và hỏi: "Hai người bạn thân nhất của con là ai?". […]
Truyện ngắn

Con rùa khổng lồ nổi lên, không ngừng liên tục khấu đầu tạ ơn ông Lâm. Tại Keelung, Đài Loan có một cửa hàng với cái tên là "Ngộ Duyên Hào". Ông chủ Lâm vốn là một người rất tử tế, xung qua[…]
Truyện ngắn
Cô yêu anh mà không biết cách giữ anh, để rồi giờ đây mất anh cô mới nhận ra… nhận ra cũng muộn rồi. Giờ đây chỉ còn có mỗi mình cô còn nhớ anh, quan tâm anh tình yêu đơn phương? Gửi đến a[…]
Truyện Blog

Từng cánh én phiêu du trên nền trời bầu thu không, hòa mình vào làn gió nhẹ chao lượn trên cánh đồng đang bước vào mùa gặt hái. Trên cánh đồng mênh mông đã ngã sang màu vàng óng của những h[…]
Truyện ngắn