Nếu nhắm mắt lại và thấy mùa hè
Bình chọn: 357
Bình chọn: 357
Nhạc Waltz nổi lên, tôi đứng chờ Bảo đang bị lôi kéo bởi đám con gái trong lớp, chợt thấy Vi Minh đi về phía mình, và cười rạng rỡ. "Tớ đã tìm cậu, Phan ạ." "Cậu nghe thấy tớ hét gì sáng nay sao?" "Tất nhiên. Và tớ hiểu cậu và Bảo chỉ là bạn thân không hơn. Thật dễ chịu khi biết điều đó". Minh tự tin, kéo tôi ra với nhịp chân hoàn hảo. Nhưng tâm trạng tôi thì rối bời, cứ như cuộn len đã tháo tung ra đang cố quấn lại chẳng còn hình thù. Qua bờ vai thơm mùi cherry của Minh, tôi cố đưa mắt tìm Bảo, nhưng không thấy. Không như tôi tưởng tượng và nghĩ về nó, giờ tôi chỉ mong điệu nhảy kết thúc thật sớm. Không phải là tôi không thích Vi Minh, nhưng hôm nay đã không còn thích hợp nữa rồi. Cuộc đối thoại hôm nào lại nhảy múa trong đầu tôi. Tôi nhìn Vi Minh, và khẽ nhắm mắt. Trong tôi chỉ còn vang giọng nói của Bảo.
Bản valse đầu tiên kết thúc, tôi biết mình phải rút khỏi đây. "Minh, tớ xin lỗi." "Tớ nhìn thấy Bảo rời khỏi đây từ nãy. Phan này, có lẽ cậu không thích tớ như cậu tưởng đâu." Minh cười hiền, vẻ tự tin thoạt đầu có thể chỉ là một cách để tôi lựa chọn. Cô bạn quá tốt để cho tôi nhận ra điều tôi cần biết. Tôi lao ra sân đã chỉ còn lác đác đèn và tiếng ve dế inh ỏi. Tôi gọi to tên Bảo. Ngay lúc định rút điện thoại ra, tôi lại giật mình bởi tiếng gọi phía sau. Bảo với cái váy satin mềm như thế, ngồi vắt vẻo trên cây to góc sân trường. "Làm thế quái nào mà lên được trên đó vậy?", tôi thầm nghĩ.
- Phan, cậu vừa nhảy điệu Waltz với ai thế? – Bảo cao giọng như đặc quyền của người ở vị thế cao. Nhưng giọng cô như sắp vỡ.
- Tớ xin lỗi. Cậu xuống đi. Chúng ta sẽ nhảy. Ở đây cũng được.
- Cậu thích Vi Minh vì Vi Minh xinh đúng không? – Bảo như sắp khóc, hoặc đã khóc. Như sự khắc kỷ vì tôi ở bên cạnh bấy lâu cũng bỏ cô đi mất.
- Không. Lúc nhảy với bạn ấy, tớ chỉ nghe thấy giọng cậu trong đầu – Tôi lắc đầu thú nhận. Thật chẳng dễ dàng gì để nói được một câu an ủi ra hồn trong tình huống thế này.
Bảo im lặng. Tiếng nhạc trong sảnh và tiếng ve hoà vào nhau, xen giữa không gian. Tôi đứng yên, chờ Bảo. Hết đoạn nhạc, giữa tiếng ồn như thế, Bảo cất giọng khẽ khàng:
- Nếu tớ nhảy xuống, cậu có đỡ tớ không?
- Ừ.
Cô nhóc gạt đi giọt nước đuôi mắt, mỉm cười. Và rồi... thôi không nói nữa đâu.
Written by Z.

Không phải là người đàn ông ngồi chòng chành trên bức tường kỷ niệm thơ dại. Nhưng làm sao có thể bé lại để vừa đủ một chuyến trở về? Anh ngồi trên bến xe, tiếng chợ búa, tiếng hàng rông[…]
Truyện ngắn

Ừ! Chuyện gì rồi chẳng sẽ qua. Chỉ là mỗi người có một cách riêng để vượt qua những nỗi đau trong đời... Năm đó, mẹ vừa nhận quyết định nghỉ hưu – chính thức chấm dứt hơn 25 năm dài làm gi[…]
Truyện ngắn
Câu chuyện dưới đây xảy ra lâu lắm rồi bên Do Thái. Một ngày kia, khi những viên chức chính phủ đang sữa chữa, xây cất một chuồng bò thì họ trông thấy trong góc nhà có một cái ổ chuột. Họ b[…]
Truyện ngắn

Đôi khi, một điểm yếu của ai đó lại trở thành điểm mạnh vững chãi nhất của họ. Có ưu điểm là một điều tốt nhưng nếu có thể biến khuyết điểm thành lợi thế lại càng là một điều kỳ diệu hơn. Hã[…]
Truyện ngắn

Đôi mắt người con gái bản Trảng
Quá khứ có thể hiện về trong ta một giây phút nào đó như chỉ để nhắc ta đừng quên trân trọng những gì đang có ở hiện tại vì có thể đó là cả một sự đánh đổi trong quá khứ và những tháng ngày […]
Truyện ngắn

Lúc đó, bà Betty nói: "Cô có thể ôm, hôn tôi được không?". Tôi vừa trở về từ viện dưỡng lão, nơi mẹ tôi đang ở. Những người ở đây hầu hết đều mắc chứng Alzheimer's – một dạng của bệnh đãng […]
Truyện ngắn
Thế đấy, đời này làm gì có ai chỉ rung động vì một người. Em yêu anh quá mất rồi! Nhưng có lúc yêu đến phát điên mà vẫn phải thản nhiên im lặng. Vậy thì cứ để em chôn chặt anh trong tim thôi[…]
Tâm Sự