Nắng giọt
Bình chọn: 637
Bình chọn: 637
Miền hơn tuổi Nắng nhưng chẳng mấy khi Nắng gọi Miền là chị, mà Miền có lẽ cũng không để ý. Hay đúng hơn là cô quá mệt mỏi để nghĩ đến những chuyện không đầu không cuối như vậy. Miền kể, dạo Miền lần đầu lên thành phố cũng hớn hở, mừng rỡ và háo hức giống Nắng bây giờ. Nhưng mà đời nó bạc lắm Nắng ạ, Miền bảo thế, rồi cô bỏ dở giữa chừng. Rồi Miền kể về mối tình với anh lính bộ đội cái thời Miền ở quê.
Số là dạo ấy, tự nhiên ở làng Nắng có 1 đơn vị bộ đội đến xin đóng quân, tầm 2,3 tháng gì đấy. Nắng chả rõ họ làm gì, chỉ biết suốt ngày giăng dây, đo đạc, lại ghi ghi chép chép. Ngày ấy Nắng còn bé, còn Miền thì đã nức tiếng khắp làng. Miền xinh, tóc Miền dài, đen nhánh, nước da trắng chứ không đen thùi lùi như Nắng. Nghe đồn có nhiều người đánh tiếng nhưng Miền chưa ưng ai. Hồi ấy cô Tú đã bỏ lên thành phố, còn bố Miền thì vừa mất, cũng chả ai dại dột chạm vào nỗi đau của cô gái nhỏ. Miền sợ cái bóng của cha mình, nên gặp ai cũng chối nguây nguẩy. Duy chỉ có anh lính trẻ ấy là người mở được cánh cửa trái tim Miền. Nhưng mà Miền kín tiếng lắm, với lại Miền sợ ông bà biết được nên Miền chẳng cho ai biết. Đấy là sau này Miền mới kể với Nắng thế chứ hồi ấy cái bọn nhóc chuyên hớt lỏm như Nắng cũng chỉ nghe loáng thoáng. Miền bảo chàng trai ấy là người thành phố, đeo kính cận, hát hay, đàn giỏi, có răng khểnh rõ duyên. Cũng chính cái răng khểnh ấy đã hút hồn Miền và khiến trái tim cô đập loạn nhịp. Những ngày hẹn hò vui vẻ bên nhau, Miền đã trao cho gã tất cả. Gã thề non hẹn biển, bảo về xin phép bố mẹ quay lại cưới Miền nhưng cuối cùng nỗi chờ đợi cũng mỏi mòn theo con nước. Miền có bầu, Miền sợ. Miền sợ người ta lại chửi vào ông bà Miền, chửi vào người bố đã chết của Miền. Sỉ vả người sống đã là một cái tội, nhưng lăng mạ người chết là cái tội nặng hơn thế nhiều lần. Đêm Miền ra triền sông, định gieo mình xuống nước kết liễu cuộc đời nhưng mà Miền sợ. Rồi Miền nghe lỏm được đâu đó lấy gạch đập vào chỗ ấy cho máu chảy ra là được. Miền làm theo, đau, máu lênh láng, nỗi ám ảnh còn lại trong Miền về ngày ấy là chỉ toàn máu và máu. Ấy thế mà cũng thành công thật, Miền thấy cái bụng xẹp lại, không phình to ra nữa. Rồi cô Tú về đón Miền lên thành phố. Sở dĩ Miền chịu đi theo là vì tới tận lúc ấy cô vẫn ấp ủ giấc mộng được gặp lại kẻ bội bạc kia. Căm ghét hắn nhưng mà vẫn yêu hắn. Miền đau, thực sự đau lắm. Không phải đau ở bụng nữa mà là đau ở tim.
Rồi Miền lên thành phố, mang theo giấc mơ đổi đời để 1 ngày trở thành cô gái thành phố kiêu kì về làng nhưng hóa ra mọi giấc mơ đều là bọt biển. Ngay tuần đầu tiên lên thành phố Tú đã bắt Miền đi khách. Cứ nghĩ Miền còn trinh cho nên Tú rao bán trinh của Miền cho 1 lão hói bụng phệ lắm tiền nhưng thèm của lạ với giá 3 triệu. Miền không biết chuyện đó, chỉ biết rằng lần ấy Miền bị Tú cho uống thuốc mê và khi tỉnh dậy thì thấy không 1 mảnh vải trên người. Miền hận Tú, Miền gào thét, Miền nguyền rủa người mẹ kế độc ác. Sợ Miền tự tử hoặc làm bậy, suốt gần 1 tuần liền Tú xích tay chân Miền trong góc giường, đến bữa cho ăn. Cái xích sắt đã rỉ siết vào tay Miền đau đớn. Cô càng cựa quậy nó càng siết chặt, máu ở cánh tay cứ theo đó túa ra. Người cô héo rũ, Miền nằm như dính chặt trên nền nhà. Đôi mắt cô dại đi, cô thấy bố tay cầm chai rượu vừa thất thểu đi về vừa chửi mẹ kế ầm ĩ. Rồi bố ném chai rượu vào tường, bố nhặt 1 chiếc mẻ chai lăm lăm trong tay đi về phía Tú đang bị trói ở cái cây trước nhà. Tú la hét, Tú giãy dụa còn bố thì cười hỉ hả, Miền ở trong nhà lấy tay che mắt em, khóc nức nở. Nước mắt, nước mũi tèm lem làm mắt cô mờ đi, cô không thấy gì cả, chỉ thấy cái gì đỏ đỏ và tiếng hét như điên như dại của mẹ kế cùng tiếng cười man rợ của bố. Cô giẫy giụa, mồ hôi túa ra, lão vằn vện hắt nguyên chậu nước vào mặt cô, Miền tỉnh. Cô gặp ác mộng. Mấy đêm liền như thế. Tưởng Miền chết, ấy thế mà cô vẫn sống, vẫn lay lắt như thế cho đến bây giờ. Tú bảo: "Mày định chết nhưng mà sống được mới khó con ạ. Những gì bố mày đã từng làm với tao thì giờ mày phải thay kẻ đó trả đủ." Nhờ câu nói ấy Miền tỉnh ra, người ta nói "đời cha ăn mặn, đời con khát nước" là thế. Cuộc đời Miền là sự trả giá cho đau khổ bố đã gây ra cho mẹ. Miền phải thay bố trả nợ. Nợ hạnh phúc phải trả bằng máu và nợ nỗi đau phải nhận lấy sự thù hận. Miền câm lặng, lầm lũi như 1 con chó lúc nào cũng cum cúp bên chủ. Miền trở thành một món hàng hời, đắt khách của Tú. Cô cũng không có ý định bỏ trốn. Cái suy nghĩ phải gồng mình lên thay bố bù đắp tổn thất cho Tú đã khiến cô không còn đủ sức để nghĩ về những chuyện khác. Miền bảo đời cô giờ chỉ có an phận ở đây cho tới chết. Nắng thương Miền, thương Hải, thương cho cả chính mình và Nắng cũng thấy tội nghiệp cho cô Tú. Cuộc đời cứ rẽ con người theo 1 hướng mà không ai có thể hình dung ra trước. Người phụ nữ khi ở đỉnh cao của sự căm thù chính là sự tàn độc. Tú là điển hình của sự máu lạnh, đem kinh doanh chính con của chồng mình. Sự độc đoán của 1 người đàn ông đã khiến cuộc đời của 3 người phụ nữ lao đao.
Miền ít khi khóc, mỗi lần đi khác

Có thể tôi thích cậu ấy, thích rất nhiều nhưng cậu ấy không phải là người thích hợp đối với tôi. Ngay từ những buổi học thêm hóa đầu tiên, tôi đã "để ý" tới cậu bạn ngồi cùng bàn có chiếc […]
Truyện ngắn

Tôi thực sự rất muốn đọc, nhưng tôi biết bây giờ chưa phải lúc. Chỉ vài ngày nữa thôi hoặc rất nhiều năm sau này nhìn lại, tôi có thể kiên trì đọc từng dòng này với biểu cảm bình thản. Nó vẫ[…]
Truyện ngắn

Lâu lắm rồi Tâm mới lại bắt gặp cảm giác lạ lẫm ấy nơi mình. Nàng hồi hộp, nôn nao nhìn đồng hồ liên tục. Cô thư ký ngạc nhiên: "Còn đến 30 phút nữa, sao chị đến sớm vậy?". Tâm mỉm cười, cố […]
Truyện ngắn

Tôi thoát khỏi giấc mộng mị khi cơn mưa vẫn còn rỉ rả. Những gã đầu gấu vỉa hè, vài mụ hàng quán, mấy đứa trẻ lang thang,... Những thứ ấy bám riết lấy tôi đã nhiều năm nay, và giờ thì tôi cũ[…]
Truyện ngắn

Gửi tới ba mẹ triệu lời xin lỗi
Nhìn mẹ tôi ấp úng khi 2 đứa em tôi xin 20 ngàn nộp tiền lớp, lôi ra mười mấy ngàn tiền lẻ mà sao lòng tôi đau, đau lắm. Từng đó đã là gì của một cuộc chơi của tôi, từng đó đã là gì của một[…]
Truyện ngắn

"Sài Gòn giấu anh kỹ quá, để đến khi em tìm ra, anh đã thuộc về người ta mất rồi..." Em nhoẻn cười và nói bâng quơ, như cách em vẫn thường tỏ vẻ bông đùa để che đi những nỗi buồn vô cớ. Chú[…]
Truyện Blog

Ai đem quán trọ mà ngăn nẻo về
Những chuyến đi thời sinh viên nghèo, thiếu thốn đã để lại cho tôi một "di sản văn hóa" không bao giờ phai nhòa: thích ở quán trọ . Hoặc cũng có thể là do sau này lớn lên, tình hình kinh tế […]
Truyện ngắn
Giá cậu cười với tớ thêm lần nữa
Lần đầu tiên nhìn thấy Vi, tim tôi đã như rơi mất một nhịp. Cô bạn mới chuyển về khiến cả khối xôn xao. 1. Băng tan Lần đầu tiên nhìn thấy Vi, tim tôi đã như rơi mất một nhịp. Cô bạn mới ch[…]
Truyện ngắn

Ông già và một chiều giông gió
Lần đầu tiên tôi gặp ông là vào lúc tôi đang lang thang trong một buổi chiều tối đầy gió. Mùa hè ở Hà Nội thật là lạ thường, sáng sớm trời mát và trong lành, buổi trưa thì những tia nắng o[…]
Truyện ngắn