Mùa hoa dã quỳ
Bình chọn: 357
Bình chọn: 357
***
Thỉnh thoảng ba tôi đến cho quà và đưa chị em tôi đi chơi, những lúc đó tôi và Bo Rin vui lắm. Nhưng chỉ cần nhìn thấy người đàn ông đó là mặt hai đứa lại xụ xuống. Bà Cúc thường hỏi nhỏ vào tai Bo Rin: "Rin có thương ba D không?".
Chúng tôi gọi người đàn ông đó là ba, nhưng chúng tôi ghét ông! Khi nghe hỏi như vậy, Bo Rin im lặng không nói gì, chỉ rơm rớm nước mắt. Người lớn đôi khi vô tình làm sâu thêm vết thương trong lòng của con trẻ. Em còn bé nên dễ bị xây xát và tổn thương lắm! Mà những vết thương đó không gì có thể bù đắp được.
Đến khi mẹ tôi sinh em bé, con của mẹ tôi với người đàn ông kia, thì chúng tôi không còn gặp ba. Cuộc sống của chị em tôi như bị thiếu hụt một cái gì đó rất quan trọng. Nỗi buồn và niềm vui luôn xen kẽ và song hành với nhau. Khi vui cũng buồn, khi buồn cũng vui. Tôi biết, một phần đời của mình đã bị xáo trộn và cả Bo Rin nữa. Những ngày chờ đợi ba trong vô vọng, chúng tôi chỉ biết chôn vùi mình vào một cái hố mà ai đó đã đào sẵn, những nụ cười, những giọt nước mắt mỗi lúc một dày hơn. Tôi thường mơ thấy mình gặp ba nơi con đường đầy hoa dã quỳ, lần nào ba cũng lắc đầu nói xin lỗi.
Như cái lúc chúng tôi muốn níu kéo ba ở lại thêm chút nữa mỗi khi ba đưa chị em tôi đi công viên về, ba đẩy chúng tôi ra và bảo:
- Vào nhà đi, không mẹ la bây giờ!
"Ba xin lỗi". Ba nói nhỏ rồi phóng xe chạy vụt đi trên con đường lớn, để lại hai đứa nhỏ đứng phía sau là tôi và Bo Rin.
Rồi cuộc sống cứ thế trôi đi, chúng tôi cũng chấp nhận sự thật, chấp nhận người ba mới. Mỗi sáng, ba D chở tôi và Bo Rin đi học. Chiều về, chúng tôi lại chạy sang nhà ngoại nựng em trai và mấy đứa nhỏ con người ta gửi trẻ. Bo Rin cười tươi và tỏ ra nghịch ngợm. Đôi mắt em xoe tròn, long lanh như bồ câu. Càng lớn em lại càng đáng yêu, em nhanh chóng quên đi những nỗi đau đã từng in sâu như mới vừa hôm qua và trở nên đanh đá hơn mọi khi. Tôi cũng vậy, tôi không còn nghĩ nhiều về chuyện cũ nữa.
Cái gì đáng quên thì hãy nên quên đi, nhất là nỗi đau!
***
Ngày em trai tôi tròn một tuổi, mẹ tôi làm bữa tiệc thôi nôi. Tôi gặp lại dì Lý. Tôi và Bo Rin từ trong nhà mừng rỡ chạy ra ôm lấy dì. Bao giờ cũng vậy. Dù lần nào dì đến cũng chẳng mang cho chị em tôi thứ gì, ngoài tình thương. Chúng tôi vẫn thích dì không phải vì dì đẹp hay vì gì khác mà vì dì đã trở nên đặc biệt với tôi và Bo Rin.
Nhưng thực sự là dì Lý đẹp, đẹp một cách tự nhiên, không con phấn, không phô trương. Dì dịu dàng và hiền lành đến kỳ lạ. Ở dì, chúng tôi luôn thấy có một sự thoải mái và dễ mến. Dì có đôi mắt buồn hun hút và rất ít khi cười, nhưng lúc cười, nụ cười của dì như tỏa nắng, ấm áp và bình yên. Chị em tôi quấn lấy dì luôn, không cho rời nửa bước.
- Rin, lấy áo quần đi tắm đi con! - Mẹ nói với Bo Rin khi đang loay hoay với công việc.
Em tôi cũng hơn bảy tuổi rồi nên những việc này không cần phải nhờ ai, em tự động vào phòng lấy đồ và đi ra với vẻ mặt hớn hở. Em đến làm nũng với dì Lý:
- Dì Lý tắm cho con! - Mặc dù em cũng tự tắm được.
Mẹ nghe vậy, quay lại nhìn dì Lý và cười:
- Chà, Bo Rin mà có dì Lý là mọi chuyện êm hết.
Dì Lý dẫn Bo Rin đi vào phòng tắm, miệng mũm mĩm trông rất đáng yêu. Dì còn trẻ và trong trẻo lắm, như không hề có chút vẩn đục. Vậy mà nhìn dì tắm cho em, tôi cứ tưởng như dì là mẹ của em. Tôi đoán sau này ai mà lấy được dì, người đó chắc chắn sẽ hạnh phúc, chỉ sợ người đó không biết trân trọng dì mà thôi. Cũng giống như ba và mẹ tôi...
Bo Rin tắm xong, chúng tôi kéo dì Lý sang nhà ngoại chơi. Dì Sa đang nằm dài giữa nhà xem tivi, thấy dì Lý không chút ngượng ngùng:
- Mày ra đó hả? Lâu ngày hén!
Dì Lý gật đầu rồi quay lui. So với dì Sa, dì Lý còn kém vẻ sung mãn và tính tình thì cũng không thể nào hung dữ, đanh đá hơn được. Như lúc này, dì Sa đang mặc chiếc áo thun cổ trễ, chiếc quần ngắn ngang đùi dù ngoài trời rất lạnh. Dì Sa đẹp sắc sảo và thường thì lúc nào cũng ăn hiếp dì Lý nên tôi chẳng ưa được. Tôi kéo tay dì Lý:
- Về thôi dì.
Bo Rin lại kéo lấy tay kia của dì, bướng bỉnh nói:
- Không! Dì Lý phải ở lại đây chơi.
- Không được. Dì Lý về nhà mình, để cho dì Sa coi tivi - Tôi cãi với Bo Rin.
- Không! - Bỗng em đưa tay tát mạnh vào má tôi một cái, đau điếng! Sau phút định thần lại, tôi tủi thân ôm mặt bật khóc. Dì Lý lên tiếng - Rin, ai bảo con đánh chị? Con còn nhỏ mà sao con hỗn vậy hả? - Dì Lý nói nhẹ nhàng như không hề có chút trách mắng nhưng Bo Rin cứng đầu cứng cổ quay đi với dáng vẻ ngúng nguẩy. Dì Lý lại quay sang dỗ tôi - Bối nín đi, dì thương!
Tôi không nói lời nào mà bỏ đi thẳng luôn, hơn bao giờ hết t

Cứ để em đặt giả thiết nhé! Nếu có tiền, em sẽ thay con laptop rùa bò bằng một "quả táo cắn dở Apple", vừa nhẹ nhàng, vừa chạy vun vút. Sau này mình giàu, em sẽ tậu điện thoại nắp trượt hằn[…]
Truyện ngắn

Ngày Thùy sinh, hắn còn mải mê bên chầu rượu với thằng bạn bàn về việc mở tiệm cầm đồ, nghe tin vợ hờ sinh con hắn cũng hớt ha hớt hải. Chẳng biết làm gì, nhưng cũng chạy vào viện xem sao. […]
Truyện ngắn
Kim ngồi phịch xuống giường sau khi đi dự đám cưới của một người bạn cùng phòng. Không buồn tháo giày, thay quần áo, Kim buông người ra phía sau rồi thở ra một hơi dài. Tiếng thở dài như tiế[…]
Truyện ngắn

Tuổi trẻ, chẳng phải là lúc để người ta sai lầm hay sao?
Gã, 22 tuổi, tốt nghiệp đại học. Phải nói thế nào về gã? Một kẻ suy tư, hẳn là bạn bè nào của gã cũng miêu tả về gã như vậy nếu chỉ trong 5 từ miêu tả về gã. Một kẻ thất thường – gã hay tự n[…]
Truyện ngắn

Bố mẹ chạy vội ra và sau khi nghe anh tôi mếu máo tường thuật lại sự việc thì mẹ ra sức dỗ dành còn bố thì chỉ lẳng lặng dắt xe ra khỏi nhà. Nhà tôi có hai anh em trai, anh tôi hơn tôi 3 tu[…]
Truyện ngắn
Sài Gòn, ngày 1 tháng 7 năm 2014 Mẹ yêu của con, mẹ khỏe không mẹ, lên trên này mới có ba hôm thôi mà con nhớ mẹ quá chừng. Bây giờ, Sài gòn đang đắm mình trong mùa mưa, mưa phủ trắng xóa ,[…]
Tâm Sự

Đang lái xe trong một đêm gió bão, bạn đi ngang qua một trạm xe buýt và thấy có ba người đang ngồi đợi xe: 1. Một bà lão rất yếu ớt, dường như sắp chết 2. Một người bạn cũ đã từng cứu sống […]
Truyện Blog

"Tắt hết! Thoát hết! Ra ngoài mà hít thở không khí của cuộc đời!" "Bỏ cái máy xuống ngay cho bố!" Tí mếu máo, tay vẫn ôm khư khư cái iPad trên tay chẳng chịu buông. "Nghe không!" Miễn cưỡn[…]
Truyện ngắn