Em không phải gái hư
Bình chọn: 496
Bình chọn: 496
Lần thứ 4 trong năm, Thùy Mị vào đồn công an. Trong lịch sử hư hỏng của cô, vụ này lớn nhất từ trước tới giờ vì có Cảnh sát hình sự ra tay. Cô và Kinh Quốc cùng đội Super 16 bị giam 2 ngày. Ngày thứ 3 thì ông Thông lợi dụng được các mối quan hệ, đem cô ra khỏi trại. Nhưng Thùy Mị quyết không rời đi, cô cứng rắn nói với bố
"Ba đem Kinh Quốc ra với con đi, con không để người mình ở trong tù đâu!"
Cô con gái rượu nháo một phen, ông Thông cũng hết cách. 5 ngày sau Kinh Quốc mới được thả. Thùy Mị lôi anh ta về biệt thự, xem xét mấy vết thương trên người.
"Mẹ kiếp, thằng cha coi ngục chết ở đâu rồi mà để anh bị bọn tù đánh ra như vậy?"
Cô vừa nói vừa thoa dầu gió lên mảng da bị bầm tím.
"Chẳng sao cả." Quốc bình thản đáp
"Thế này mà không sao?"
Thùy Mị thấy nóng mặt. Tuy quen không lâu nhưng cô thích anh chàng này. Anh ấy đẹp trai lại không tục tiểu như đám thất học, đôi lúc còn khiến cô có cảm giác anh là người sống đàng hoàng. Cô là gái hư nhưng chưa bao giờ xem thường người gia giáo, thậm chí còn có tôn trọng. Bản thân mình nhơ nhuốc nên thấy ngưỡng mộ những ai trong sạch. Đó là một loại tâm lý hướng thiện.
Kinh Quốc nhìn khuôn mặt nhăn nhó của cô, tự nhiên có chút cảm động
"Cô không cần lo cho tôi, bố cô hình như tức giận lắm."
"Mặc kệ ổng, vài ngày sẽ ngui ngoai thôi. Anh là người của tôi, bằng mọi giá tôi cũng phải cứu anh ra chứ!"
Tự nhiên Kinh Quốc cảm thấy cô gái này rất sĩ khí, anh bật cười
"Nữ hiệp, xin đa tạ!"
Super 16 thế là tan rã, đám tiểu thư, công tử nhà giàu đều được ông bố to của mình cứu ra, chỉ tội cho mấy tay tài xế được thuê là bị bỏ mặt. Đâu ai may mắn như Kinh Quốc có một "thân chủ" trượng nghĩa như Thùy Mị. Vậy rồi hai người lại dính chặt lấy nhau, chơi bời trát tán đều có Kinh Quốc hộ tống bên cạnh. Thùy Mị đối với anh là hết sức tin tưởng, nhất là sau mấy vụ đánh lộn ở bar có anh che chở cho cô, một sợi tóc cũng không rụng. Cô thường kể hết mọi chuyện cho anh nghe, chuyện gia đình, chuyện trường, chuyện bạn,...
Tháng thứ năm từ khi hai người đi với nhau, Thùy Mị qua sự giới thiệu làm quen với Đỗ, một tay ăn chơi có đẳng cấp hơn cả cô. Đối với Jenny Nữ hoàng, hắn có hứng thú đặc biệt, quyết phải cua được cô em này. Thùy Mị lại trước sau giữ khoảng cách, cô biết Đỗ không phải tay vừa, nghe phong phanh hắn còn kinh doanh hàng cấm, cô sợ dây vào thì khó gỡ ra.
Một đêm đi sàn nhảy, Đỗ hào phóng bao hết đám bạn của cô, mời loại rượu xịn nhất. Thùy Mị uống một ly rồi xin lỗi vào nhà vệ sinh, cô nhéo vào đùi Quốc ra hiệu một cái. Chờ khi cô đi được vài phút, Kinh Quốc cũng giả vờ ra ngoài hóng gió. Anh tới phòng vệ sinh nữ, tìm được Thùy Mị khóa mình trong buồng toa lét
"Anh vào đây có thấy bên ngoài có người canh chừng tôi không?"
"Có, 3 thằng!"
"Khốn khiếp, cha Đỗ bỏ thuốc vào rượu..."
Nói tới đây, cô dừng lại thở hổn hển. Quốc liền hiểu chuyện gì xảy ra. Anh gõ gõ vào cánh cửa
"Mở đi, tôi đem em ra ngoài."
"Được không? Anh đánh lại tụi nó không?"
"Không chắc nhưng sẽ cố..."
Thùy Mị dùng chút minh mẫn còn lại suy nghĩ kĩ rồi vặn tay nắm cửa. Cô nhào ngay vào lòng anh, bàn tay sờ soạt. Quốc khống chế cổ tay cô, hít sau một hơi
"Cố trấn tĩnh thêm vài phút đi!"
Thùy Mị cắn môi, rất khó khăn nói:
"Nếu... nếu không được... thì... anh với tôi đi. Tôi biết anh không bị Si – đa, tôi cũng thích anh, cho anh vẫn tốt hơn thằng cha Đỗ."
Sau đó thì cô không biết gì nữa, chỉ man mán nhớ là mình đươc bế lên, có đánh nhau, có chửi lộn. Tiếp theo hình như được đưa lên ôtô, cô như con bạch tuột bám vào Kinh Quốc, thuốc kích dục trong người làm cô mất hết lý trí...
Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô đã về nhà, nằm trên giường, quần áo ngủ đàng hoàng, không có ai bên cạnh. Cô nhớ lại chuyện tối qua, hớt hãi chạy ra ngoài tìm. Kinh Quốc không có trong phòng, điện thoại anh không liên lạc được. Chị giúp việc nói rằng mờ sáng có taxi đưa cô về nhà, không nhìn thấy Quốc. Thùy Mị nghĩ một lát rồi chạy ngay vào bệnh viện. Cô không nhớ chuyện tối qua nhưng cô biết cơ thể mình có vấn đề. Qủa nhiên, Thùy Mị không còn là con gái, hoàn toàn là sâu hóa bướm.
Là ai?
Cô hỏi đi hỏi lại, trong lòng thật hy vọng đó là anh. Cô mua thuốc tránh thai khẩn cấp, rồi một mình đem giấy xét nghiệm ngồi ở công viên. Lần đầu trong đời cô thấy hoang mang như vậy. Hình như có cái gì đã tan vỡ bên trong, tự nhiên cô muốn đến trường, muốn hẹn hò yêu đương như người bình thường, muốn đi làm phục vụ ở quán cà phê, sống như các cô gái nhà nghèo vừa học vừa kiếm tiền. Kinh Quốc hoàn toàn biến mất, cô quay về lò độ xe, đến cá

Rầm ... chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì nó đã bị lão ấn ngay vào góc phòng. Lão đưa tay bóp nhẹ môi nó, đôi mắt mở to nhìn ngó, rồi môi hắn chạm vào môi nó. Thả nó ra, lão cười hề hề, cái đ[…]
Truyện ngắn
Nhà Nhỏ ở dưới chân núi, xa tít sau bạt ngàn rừng cà phê. Mỗi khi đến mùa, hoa trắng cả một vùng trời. Đại ngàn Trường Sơn thâm u và bí ẩn, Nhỏ hiển hiện như một loài hoa giữa những cánh rừn[…]
Truyện ngắn

"Ở đâu cũng được, nhà là nơi có người thương..." Ngồi ở ngoài hiên có thể ngửi được mùi biển cả. Hoa cúc dại mọc liếm lên thềm. Ngôi nhà của tụi mình không cần rộng, chỉ cần kê vừa một cái […]
Truyện ngắn

Câu chuyện có thật về một người lãnh đạo... Bác làm sếp lâu rồi, kể từ ngày doanh nghiệp nhà nước H đi vào cổ phần hoá, bác mua gần hết 90% cổ phần công ty, còn một ít để nhân viên mua cho[…]
Truyện ngắn
Dư vị từ những tình bạn nhạt nhòa
Audio Mary Tyler Moore đã nói rằng “Đôi khi, bạn phải quen biết một người thật sâu sắc mới có thể nhận ra đó là một người hoàn toàn xa lạ”. Cuộc sống đang chảy về phía trước. Em đổi thay và[…]
Truyện ngắn
Em à! không biết giờ này em đang làm gì? em đang ở đâu trên thế gian rộng lớn này? Em tên là gì? em là người như thế nào? và không biết em có xinh đẹp không nhỉ......? Hàng ngàn những câu h[…]
Tâm Sự

Và vào chính lúc ấy, tôi nhận ra, tôi có khác gì mấy tên trộm chó mà tôi luôn khinh bỉ. Một buổi tối, tôi đang xem thời sự với cô chó của mình. Bình thường tôi không hứng thú lắm với thời s[…]
Tâm Sự

Kỷ niệm là tất cả nếu lòng ta muốn ghi Kỷ niệm không là gì nếu lòng ta muốn xóa Nhắm mắt lại cũng tưởng tượng được ra một kịch bản quanh cái cửa sổ chat của ngày xưa ấy, mà cũng chẳng xưa[…]
Truyện Blog

Em rửa chén đi, thế giới để anh lo
Giai là thứ có nhiều mơ ước. Anh là giai, dĩ nhiên cũng vậy. 1. Anh Giai là thứ có nhiều mơ ước. Anh là giai, dĩ nhiên cũng vậy. Năm anh năm tuổi, học lớp Lá trường Mẫu giáo Sơn Ca mấy g[…]
Truyện Blog