Dải ngân hà đã xa
Bình chọn: 570
Bình chọn: 570
- Thôi, sắp vào lớp rồi, ông đi rửa mặt đi, chắc mấy nay cô giao cho ông nhiệm vụ làm báo tường nên ông bị tẩu hỏa nhập ma á.
- Ừ, chắc bà đã sống quá hạnh phúc rồi, xin lỗi bà.
Tôi không biết vì lẽ gì khiến tôi tức giận run người như vậy, tôi bỏ đi một nước không kịp nhìn xem cậu có muốn nói gì với tôi nữa không. Mà hình như cậu cũng đã sẵn sàng im lặng đến hết ngày.
Tôi biết đôi khi với trái tim của một đứa con gái nhiều mơ mộng, hay thổn thức bất chợt rồi lại lãng quên nhanh chóng nhưng tôi lại không biết được rằng để kiểm soát thứ tình cảm học trò đó cũng là một sự mới mẻ và khó khăn với tôi đến chừng nào. Khi mỗi ngày nụ cười của cậu lại cho tôi nhiều nổi niềm, chút lo ngại và chút bối rối, rồi chút hoang mang. Tôi bất chợt bắt gặp mình cứ hay nghĩ đến những lời nói, hình ảnh của cậu vào những khi vu vơ một mình. Mãi đến sau này tôi mới nhận ra, rung động đầu tiên quý giá thế nào, dù có trải qua bao nhiều mối tình thì chúng ta khó lòng mà có lại được những rung cảm như thuở ban đầu. Tôi nhắm mắt, lắc đầu để xua đi những suy nghĩ ngổn ngang, hỗn độn và chồng chéo lên nhau về cậu, tôi như bị cuốn trôi vào từng đợt lốc xoáy mang tên cậu. Giờ đây, chỉ cần nghĩ đến việc phải đối diện với cậu, rồi tỏ thái độ thế nào cho phải cũng khiến tôi đau đầu như gặp một cơn bạo bệnh.
Thấp thoáng trước mắt tôi là hình dáng quen thuộc mà chỉ cần nhìn bằng một con mắt từ cự ly 1000m tôi cũng có thể nhận ra. Tôi trốn. Đó là quyết định chóng vánh, tôi đã cố gắng chen mình lên phía đầu lớp, ẩn thân thật kỹ để cậu không thể phát hiện được. Trời tháng mười hai lạnnh lẽo như chịu phải nụ hôn đắm đuối của bà chúa tuyết, tôi đút tay vào túi áo khoác và lặng lẽ lắng nghe trái tim mình đang thổn thức. Trong suốt buổi học hôm đó, tôi đã giả vờ cảm để hạn chế nói chuyện với cậu ta, càng lẩn tránh bao nhiêu tôi lại càng nhận ra mình trẻ con khờ khạo bấy nhiêu. Tôi ra về và cười gượng gạo từ biệt cậu. Cậu loáng thoáng nói gì đó nhưng gió đã cướp chúng trước khi chúng kịp đến tai tôi.
Ba ngày sau tôi vẫn không khỏi ốm. Dĩ nhiên là giả vờ. Và đến ngày thứ tư thì cậu nghỉ học.
Suốt tiết đầu tiên, tôi thầm cầu mong cậu chỉ đi trễ mà thôi, vì trước giờ cậu luôn khỏe mạnh và đặc biệt cần cù. Tôi vẫn hay ngó nghiêng về phía nơi cậu thường ngồi. Cái ghế trống không mang bộ mặt lạnh ngắt đến thảm hại. Tiết thứ tư thì tôi bỏ cuộc, dù sao nếu hôm nay cậu đi học thì tôi vẫn không có can đảm để nói chuyện với cậu. Thời tiết u ám như nhạo lại tâm trạng của tôi lúc bấy giờ. Tôi chậm rãi ra về, tôi lúc nào cũng từ tốn chậm nhịp với mọi thứ, không biết vào ngày hôm ấy, có khi nào tôi đã bỏ lỡ một giây phút nào đó để chạm vào được chỗ tối trong tâm hồn cậu không.
Hai ngày trôi qua cậu vẫn không tới lớp. Tụi bạn nháo nhào vì lẽ bất thường đó, có đứa cũng lân la hỏi tôi mong tìm được câu trả lời lý giải được tất cả, nhưng tôi cũng không khá hơn, và thậm chí còn hoang mang vô cùng. Cô chủ nhiệm bảo rằng gia đình cậu nộp đơn xin cho cậu vắng mặt một tuần nhưng lý do thì cô không đề cập đến, thế là hết hai ba bữa đầu tôi nghe phải biết bao nhiêu chuyện kiểu suy diễn, lung tung không căn cứ. Cũng vì tôi thân với cậu biết bao, cũng có thể tôi nhầm lẫn nhưng tôi vẫn không tin bất cứ điều gì cho đến khi điều đó do chính cậu nói ra.
Tôi nhớ có ai đó nói với tôi rằng, nếu muốn xả bớt suy nghĩ lẩn thẩn thì nên tìm việc gì đó thật bận rộn để làm. Thế là tôi dọn phòng. Lần đầu tiên tôi thấy việc dọn phòng thật là hữu ích, khi tôi vô tình lôi ra được cuốn sổ "danh bạ" chép tay về số điện thoại của mấy người bạn tôi thường xuyên liên lạc, cuốn sổ bé tẹo nhỏ cỡ một phần ba bàn tay mà lại nằm khuất trong góc hộc kéo, bị mớ giấy tờ lộn xộn của tôi đè lên. Tôi hồi hộp lật trang cuối ra xem, không gì căng thẳng hơn một người chiến sĩ phá bom đang cố gắng cắt chính xác sợi dây định mệnh." Đây rồi ", tôi mừng thót tim, số điện thoại của cậu được ghi nắn nót ở vừa đúng dòng cuối cùng. Tôi xém nữa đã quên bén đi mất rằng mình đã vô tình xin số điện thoại của cậu vào giai đoạn cô chủ nhiệm ủy thác cho tôi quyền kiềm cặp cậu học mỗi ngày. Nhưng do ngại nên tôi đã bỏ lơ và giấu nó đi. Tôi có thể nhìn thấy ngón tay mình run rẩy khi bấm từng con số, tôi đã đọc nhẩm đi nhẩm lại cả chục lần rồi mới gọi nhưng sao vẫn hồi hộp quá. Tiếng thở to đến nổi tôi có thể nghe thấy nó phà ngược lại vào mặt mình, tôi dí sát ống nghe ngay tai và nhẩm đếm từng tiếng, 10 tiếng reo rồi
"Alo, cửa hàng ăn K.M xin nghe" giọng nữ phía bên kia nhỏ nhẹ nhưng rất rõ ràng, dứt khoát
" Dạ...xin lỗi cho cháu nói chuyện với bạn Kha một chút", tôi chợt nhớ ra nhà cậu kinh doanh về lĩnh vực ẩm thực, tôi ngập ngừng.
"Cháu là bạn học của Kha đúng không. Cháu tên gì? Kha nó đang không có ở đây, lát nó về bác nói nó gọi lại cho cháu"
"Dạ, cháu gọi hỏi thăm thôi, cháu sẽ gọi lại sau", vội vã cúp máy, tôi bỗng nhiên thấy mình bộp chộp làm sao, nhưng giọng nói của người p

Ngày xưa có đôi vợ chồng họ có một cậu con trai 12 tuổi và một con lừa nhỏ. Một hôm họ quyết định đi chu du thiên hạ để xem nhân tình thế thái. Khi qua một làng đầu tiên họ nghe thấy những […]
Truyện ngắn
Em biết tình cảm của hai anh dành cho em từ lâu, em yêu cả hai anh, rất yêu và rất quý trọng tình bạn của các anh, tình bạn của 3 đứa chúng mình. Em không muốn làm tổn thương một ai cả. Val[…]
Truyện ngắn
Đối với bạn, bình yên là nơi đâu? Một vị vua treo giải thưởng cho nghệ sĩ nào vẽ được một bức tranh đẹp nhất về sự bình yên. Nhiều họa sĩ đã cố công thể hiện tài năng của mình. Nhà vua ngắm[…]
Truyện ngắn
"Kẻ mạnh là kẻ làm được những gì mình thích, kẻ yếu là kẻ chỉ làm được những gì họ được cho phép làm". Ừ, bất hạnh thay, tôi là một kẻ yếu. Hic! Tôi có một bà chị, chính xác là hai, nhưng c[…]
Truyện ngắn
Cha không nghĩ rằng con có thể đền đáp được cho người đó đâu...Nhưng con vẫn chưa được biết con ạ. Cậu sinh ra không có vành tai như bao người khác, trông vào gương thì trông rất là kì dị.[…]
Truyện ngắn
Mỗi người có vị trí trong cuộc sống của mình và ban nên trân trọng mỗi công việc của người khác bởi không dễ gì làm được những công việc của người khác đâu Một hôm, vợ tôi sai tôi ra cửa[…]
Truyện ngắn

Nông nổi tuổi trẻ cùng với sự hiếu thắng, nó bước ra khỏi nhà với tất cả tài sản trên người, là hai bàn tay trắng. Con yêu ba mẹ nhất trên đời! Câu nói ngây thơ của đứa con 5 tuổi bỗng dưn[…]
Truyện ngắn

Nó lặng người. Nó cũng không có bố, chỉ có mẹ và Dương – kẻ kiên trì chịu đựng những bực dọc, khó chịu vô lí lẫn không tên của nó. Nhưng chưa bao giờ nó có cảm giác kì lạ như lúc này. Con b[…]
Truyện ngắn