Dải ngân hà đã xa
Bình chọn: 540
Bình chọn: 540
Tôi đón lấy nó, nâng niu như một sản phẩm dễ vỡ, mùi giấy cũ lại thơm đến thế sao. "Cảm ơn ông rất nhiều"
"Tối nào anh cũng ở chơi đến tận 8 giờ rồi mới ra về, anh biết nhiều thứ hay ho lắm, tôi chắc là bị nghiện sách cũng do anh "lây" cho. Và đến tính cách hiện giờ của tôi cũng hoàn toàn bị ảnh hưởng bởi anh ấy. Đôi khi tôi tự hỏi, nếu không có anh thì sẽ có tôi như hôm nay không?hay chỉ là một định dạng méo mó của tính cách không hoàn hảo". Gió khẽ lướt nhẹ qua mái tóc cậu, những lọn tóc xoăn nho nhỏ bay khe khẽ theo chiều gió. Ngoài sân, lát đát còn vài bóng người rồi cũng thưa thớt dần.
"Thôi mình về nha", cậu kéo tay tôi đứng dậy khỏi băng ghế đá trong khuôn viên bệnh viện, tôi cũng thật sự quên mất mình theo cậu ra đây từ khi nào.
"À, còn một điều nữa, tôi lớn hơn bà một tuổi đó nha. Tôi đã không thể đi học tiếp sau cú sốc đó "
"Ừ, tôi biết rồi, ông cụ non"
Chúng tôi ra về mang theo nhiều nổi niềm riêng. Cậu có thật sự thích tôi không điều đó không còn quá quan trọng nữa. Vì với tôi, cậu đã giữ một vị trí đặc biệt trong lòng mà không ai có thể thay thế được. Có lẽ với cậu, tôi cũng thế chăng?!
Cậu đi học trễ hơn dự định một tuần, cũng vì anh trai cậu đã mất. Tôi nghe có tiếng vỡ vụn trong lòng khi biết tin ấy, có gì đó xa xăm, mờ nhạt giữa người con trai nằm trên giường bệnh mà tôi đã gặp hơn một tuần trước với hiện thực lúc này-giờ đây không còn tồn tại nữa, mọi thứ có vẻ mơ hồ không thật. Nhưng khi thấy miếng vải đen nhỏ đính trên túi áo cậu thì tôi hiểu mọi chuyện thật sự đã diễn ra và cậu lại một lần nữa mất đi một người thân mà cậu rất mực yêu quý. Và lần ra đi này là mãi mãi.
Hết học kỳ I thì cậu quyết định đi du học, giữa chúng tôi dường như vẫn còn rất nhiều ngổn ngang không thể giải bày. Tuy vậy, tôi mừng cho cậu và cậu bảo cậu vẫn ổn, mẹ cậu cũng muốn như vậy, bà đã để sẵn một số tiền lớn trong ngân hàng để lo liệu cho việc học của cậu sau này. Cậu học ngoại ngữ rất giỏi và gia đình cậu cũng khá giả nên đầu học kỳ II cậu đã hoàn tất thủ tục du học. Cậu nói với tôi rằng đừng đi tiễn cậu, vì cậu ghét sự chia ly, có thể cậu sẽ định cư ở đó hoặc sau năm năm hay mười năm nữa cậu sẽ về. Không thể nói trước được gì khi những điều bất ngờ lại hay đến vào những quyết định cuối cùng. Có thể một ngày nào đó chúng tôi sẽ gặp lại nhau giữa đám đông xa lạ.
Tôi không còn là cô bé mười lăm tuổi, nhỏ dại và ngây ngô ôm ấp mối tình trung học để rồi tự dằn vặt mình đã đánh mất rất nhiều cơ hội quý giá để tỏ bày. Chúng tôi đã mất liên lạc vời nhau khi tôi chuyển nhà đi vào cuối năm lớp 12. Tôi bắt đầu tập thói quen đọc sách, học cách suy nghĩ tích cực từ cậu. Tôi sống mãn nguyện với con người của tôi bây giờ, với những gì tôi đã may mắn sở hữu.
Tôi tự hỏi ở đâu đó xa xôi trên trái đất này, cậu có thật sự cảm thấy hạnh phúc như tôi không?!

Ngày 27 tháng chạp âm lịch, tiết trời se lạnh ở cái thôn quê vùng cao này, tôi vừa đặt chân xuống mảnh đất quê hương sau một ngày dài trên chuyến xe từ thành phố vượt qua nhiều đoạn đèo gập[…]
Truyện ngắn
Ly chè không còn một hạt đậu nào. Phút chốc, Nhi nhận ra Đằng vẫn ở đây, bên Nhi, sau bao nhiêu chuyện đã xảy ra. Mọi thứ rõ ràng như một thước phim chậm. Nhi ngồi đó, khóc lặng. Nhi có một[…]
Truyện ngắn

Ba, ba... mày muốn giống như ba mày hả??? Mẹ My lườm My một cái rồi kéo tay My, lôi đi đến chỗ chiếc xe. Tiếng trống trường vang lên từ hồi nào rồi. Trời nắng, chiếu xuống đường, chỉ để l[…]
Truyện ngắn

Nhà Vua rất đỗi ngạc nhiên, hỏi tại sao lại như thế. Bao Công sợ hãi quỳ xuống kể lại hết đầu đuôi câu chuyện, và xin Vua xá tội vì đã không báo cáo về chuyện này trong bản tâu trình. Bao C[…]
Truyện ngắn

Tôi mở cổng, con Vàng chui ngay vào lòng tôi. Tôi ôm con Vàng oà khóc, con Vàng rên rỉ mãi. Một hôm trên đường đi học, tôi trông thấy một con chó nhỏ lông vàng ngồi dưới một gốc cây, tôi đ[…]
Truyện ngắn
"Còn khi hai người bắt đầu yêu nhau thì thế nào? Họ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, tại sao? Bởi vì trái tim của họ cận kề nhau. Khoảng cách giữa họ rất nhỏ." Có một vị hiền triết[…]
Truyện ngắn

Chuyện chị Liên nhà bác Phúc sắp lấy chồng đã trở thành đề tài bàn luận khắp cái thị trấn nhỏ này hơn một tuần nay. Vừa đi đến đầu cổng chợ tôi đã nghe thấy mấy bà, mấy cô nhiều chuyện râm […]
Truyện ngắn

Rất bận rộn nhưng tuần nào cũng vậy, ông dành ra một buổi tối ăn mặc như một người lao động bình thường và đi dạo. Nói là đi dạo nhưng thật ra là ông tìm gặp những ai cần giúp đỡ, ngay cả kẻ[…]
Truyện ngắn