Dải ngân hà đã xa
Bình chọn: 515
Bình chọn: 515
Tôi đón lấy nó, nâng niu như một sản phẩm dễ vỡ, mùi giấy cũ lại thơm đến thế sao. "Cảm ơn ông rất nhiều"
"Tối nào anh cũng ở chơi đến tận 8 giờ rồi mới ra về, anh biết nhiều thứ hay ho lắm, tôi chắc là bị nghiện sách cũng do anh "lây" cho. Và đến tính cách hiện giờ của tôi cũng hoàn toàn bị ảnh hưởng bởi anh ấy. Đôi khi tôi tự hỏi, nếu không có anh thì sẽ có tôi như hôm nay không?hay chỉ là một định dạng méo mó của tính cách không hoàn hảo". Gió khẽ lướt nhẹ qua mái tóc cậu, những lọn tóc xoăn nho nhỏ bay khe khẽ theo chiều gió. Ngoài sân, lát đát còn vài bóng người rồi cũng thưa thớt dần.
"Thôi mình về nha", cậu kéo tay tôi đứng dậy khỏi băng ghế đá trong khuôn viên bệnh viện, tôi cũng thật sự quên mất mình theo cậu ra đây từ khi nào.
"À, còn một điều nữa, tôi lớn hơn bà một tuổi đó nha. Tôi đã không thể đi học tiếp sau cú sốc đó "
"Ừ, tôi biết rồi, ông cụ non"
Chúng tôi ra về mang theo nhiều nổi niềm riêng. Cậu có thật sự thích tôi không điều đó không còn quá quan trọng nữa. Vì với tôi, cậu đã giữ một vị trí đặc biệt trong lòng mà không ai có thể thay thế được. Có lẽ với cậu, tôi cũng thế chăng?!
Cậu đi học trễ hơn dự định một tuần, cũng vì anh trai cậu đã mất. Tôi nghe có tiếng vỡ vụn trong lòng khi biết tin ấy, có gì đó xa xăm, mờ nhạt giữa người con trai nằm trên giường bệnh mà tôi đã gặp hơn một tuần trước với hiện thực lúc này-giờ đây không còn tồn tại nữa, mọi thứ có vẻ mơ hồ không thật. Nhưng khi thấy miếng vải đen nhỏ đính trên túi áo cậu thì tôi hiểu mọi chuyện thật sự đã diễn ra và cậu lại một lần nữa mất đi một người thân mà cậu rất mực yêu quý. Và lần ra đi này là mãi mãi.
Hết học kỳ I thì cậu quyết định đi du học, giữa chúng tôi dường như vẫn còn rất nhiều ngổn ngang không thể giải bày. Tuy vậy, tôi mừng cho cậu và cậu bảo cậu vẫn ổn, mẹ cậu cũng muốn như vậy, bà đã để sẵn một số tiền lớn trong ngân hàng để lo liệu cho việc học của cậu sau này. Cậu học ngoại ngữ rất giỏi và gia đình cậu cũng khá giả nên đầu học kỳ II cậu đã hoàn tất thủ tục du học. Cậu nói với tôi rằng đừng đi tiễn cậu, vì cậu ghét sự chia ly, có thể cậu sẽ định cư ở đó hoặc sau năm năm hay mười năm nữa cậu sẽ về. Không thể nói trước được gì khi những điều bất ngờ lại hay đến vào những quyết định cuối cùng. Có thể một ngày nào đó chúng tôi sẽ gặp lại nhau giữa đám đông xa lạ.
Tôi không còn là cô bé mười lăm tuổi, nhỏ dại và ngây ngô ôm ấp mối tình trung học để rồi tự dằn vặt mình đã đánh mất rất nhiều cơ hội quý giá để tỏ bày. Chúng tôi đã mất liên lạc vời nhau khi tôi chuyển nhà đi vào cuối năm lớp 12. Tôi bắt đầu tập thói quen đọc sách, học cách suy nghĩ tích cực từ cậu. Tôi sống mãn nguyện với con người của tôi bây giờ, với những gì tôi đã may mắn sở hữu.
Tôi tự hỏi ở đâu đó xa xôi trên trái đất này, cậu có thật sự cảm thấy hạnh phúc như tôi không?!
Hạnh phúc luôn rất mong manh và khó nắm giữ. Điều nhỏ bé duy nhất đưa mỗi cặp vợ chồng vượt qua những gian khó là sợi dây tình cảm. Giá như trong mọi hoàn cảnh họ luôn kiên nhẫn giữ lấy sợi […]
Truyện ngắn

Anh ấy dạy con yêu mẹ như thế đấy!
Đã có lúc con quên đi vầng trán mẹ, nụ cười giờ đây đã có những nếp nhăn... Anh ấy dạy con... biết con hạnh phúc như thế nào khi có mẹ. Vì có mẹ, anh ấy mới có con để yêu ... Con vô tâm quá[…]
Truyện ngắn
Audio "Tôi nghe câu chuyện này ở Việt Nam và người ta bảo đó là sự thật. Tôi không biết điều đó có thật hay không; nhưng tôi biết những điều kỳ lạ hơn thế đã xảy ra ở đất nước này." […]
Truyện ngắn

Truyện cổ tích má viết cho chúng tôi bằng cả sự nhọc nhằn, sự đau đớn, bằng nước mắt, mồ hôi và bằng cả cuộc đời của má. Mẹ ruột chúng tôi mất sau khi sinh em trai út của tôi. Chị Như, chị […]
Truyện ngắn

Phải cho nó biết tự vươn vai đứng dậy trước những khó khăn thách thức thì sau này nó mới can trường được con à! Có cậu bé kia sinh thành trong một gia đình khá giả, ngày ngày cứ nũng nịu[…]
Truyện ngắn

Trong suốt chuyến hành trình của cuộc đời mình tôi vẫn luôn bước về phía trước, không đợi chờ, không nuối tiếc một điều gì ở phía sau lưng mình. Nhưng dù thế nào đi nữa tôi vẫn luôn khao khá[…]
Tâm Sự
Trái tim em dường như nó luôn có một sự chuẩn bị, chuẩn bị cho 1 ngày nào đó anh sẽ rời xa, nó biết rằng với tính cách của anh thì điều đó nhất định sẽ xảy ra. Anh đã không cho nó thời gian […]
Tâm Sự
Xin lỗi con vì mải mê với cuộc tình với người đàn bà mới, bố đã không nhớ đến con cả tháng trời. Bố không hay con ốm, cũng chẳng biết con đau. Bố xin lỗi con vì bố chỉ biết yêu bản thân thôi[…]
Tâm Sự