Chuyện từ cái duyên gặp mặt
Bình chọn: 481
Bình chọn: 481
- Sao thế, tự dưng dừng đột ngột vậy?
- Dừng lại uống nước nói chuyện một lát đã nhé.
- Cái gì, dừng uống nước, chỉ thế thôi thì có cần cậu phải phanh gấp thế không hả.
- Có vẻ cậu đang rất sợ, nếu tớ không phanh gấp thế thì làm sao có thể đổi lấy một cái ôm miễn phí của cậu được.
Giờ tôi mới nhớ, thì ra là tôi vẫn đang ôm cậu ta, như một phản xạ tôi vội vàng rụt tay lại. "Thật là dã tâm độc ác mà". Thù này không trả thì không còn là July nữa, một trận xỉ vả cậu ta nhanh chóng được soạn ra trong vòng 3 giây, chỉ chờ sau khi kiếm được chỗ ngồi hợp lý tại cái vỉa hè quán này là sẽ quăng thẳng vào mặt cậu ta. Nhưng rồi thì cái bản xỉ vả đấy cũng trở nên vô dụng, tôi đã không có cơ hội được dùng nó dù chỉ một lần bởi trước mắt tôi là một con người đầy lạ lùng, lạ từ lúc 17h đến bây giờ, cậu ta nhìn tôi đầy ma lực. Phải cám ơn ánh đèn đường lờ mờ hôm đấy chứ không lúc đấy chắc cậu ta sẽ cười tôi rớt hàm mất. Mặt tôi nóng bừng, tim đập loạn xạ, nó có lẽ đã lệch một cơ số nhịp chứ không phải một nhịp nữa rồi. Một dãy câu hỏi từ chiều tự dưng từ đâu cuồn cuộn đổ về, tôi gần như rối như tơ vò, loay hoay trong mớ lòng bong suy nghĩ.
- Cậu cứ định loay hoay với chính mình như thế này trong bao lâu nữa để tớ còn biết lối chờ.
- Sao... sao cậu biết...
- Cậu cứ nói hết tất cả những gì cậu đang nghĩ trong đầu ra xem nào, tớ không đoán được tất cả nhưng tớ sẽ trả lời từng câu hỏi một của cậu. OK.
- Sao tự dưng cậu lạ thế?
- Ví dụ?
- Tự dưng hôm nay lại gọi điện cho tớ, tự dưng hôm nay lại rủ tớ đi chơi, tự dưng hôm nay nói những câu lạ lạ, tự dưng hôm nay thái độ khác bình thường, nói tóm lại tự dưng hôm nay cậu bị sao thế?
- Tự dưng mình yêu nhau đi..
Sặc, toàn bộ lượng nước vừa đưa vào mồm lập tức phun ra, nếu không nhanh chếch ra vài chục độ thì có lẽ không chỉ nước mà có cả enzim lẫn nước bọt của tôi đã hạ cánh an toàn trên mặt cậu ta rồi.
- Cậu vừa luyên thuyên cái gì thế?
- Cậu không nghe rõ, hay muốn tớ nói lại, ok vậy để tớ nói lại từng từ một được chứ: MÌNH YÊU NHAU ĐI.
- Cậu...
- Tớ sao, không đủ tiêu chuẩn làm boyfriend bên cạnh cậu à?
- Không...không, ý tớ không phải như thế. Mà... chẳng phải hôm trước chính cậu nói tớ không còn cơ hội rồi cơ mà.
- Đúng rồi, cậu không còn cơ hội nói thích tớ nữa rồi, mà bây giờ người nói câu đấy sẽ là tớ. Cậu vẫn chưa trả lời tớ?
- Hôm trước khi cậu nói tớ không còn cơ hội nữa, thực sự tớ đã xác định sẽ không bao giờ nói lại câu tớ thích cậu nữa...
- Cậu...
- Mà thay vào đó tớ sẽ nói rằng: Mình yêu nhau đi, ok.
- Oh yeah... Tôi có người yêu rồi.
- Suỵt, cậu có cần phải hét ầm lên như thế không
- Có chứ, sự kiện vui nhất trong năm mà. Mà giờ là người yêu rồi, phải đổi cách xưng hô đi, em không được xưng cậu tớ với anh nữa đâu.
- Haha, có cần nhất thiết phải thế không.
- Cần chứ, rất cần.
- Ok, thế từ nay tớ gọi cậu là anh.
- Phải là em gọi anh là anh.
Tiếng cười còn kéo dài và vang mãi trong đầu mỗi khi tôi nhớ lại cái buổi tối hôm ấy. Có lẽ cái tình cảm của tôi lâu dần đã thẩm thấu đến ông tơ bà nguyệt nên đã được đến đáp xứng đáng rồi chăng. Thực ra thì Khánh đã quan tâm đến tôi cách đây cũng khá lâu rồi mà mãi sau này hỏi ra tôi mới biết. Trong quãng thời gian 2 năm tôi bận rộn với chính mình, cậu ấy đã biết tôi không còn quanh quẩn bên cậu ấy nữa. Và theo như phát biểu của cậu ấy thì: " Anh biết có một cô gái lúc nào cũng loanh quanh bên anh, dù anh có đi đâu hay làm gì thì cô gái ấy vẫn nhìn về phía anh, nhưng đột nhiên có một thời gian dài anh được biết cô gái đó không còn quan tâm đến anh nữa, anh nghĩ cô gái đó đã cảm thấy mệt mỏi, thấy chán nản nên chuyển sự quan tâm của mình sang một đối tương khác rồi. Tự dưng trong anh có cảm giác tò mò muốn biết đối tượng đó là ai, nhưng cô ấy vốn là người lắm chiêu, nhiều trò, không đơn giản như anh nghĩ, muốn giải đáp tò mò của mình thì cần quan sát và để ý nhiều hơn thì mới biết được. Anh cứ quan sát hàng ngày, hàng ngày như thế, dần dần thấy cô gái này thực sự có điều gì đó rất đặc biệt, nó cuốn hút anh, khiến anh nếu ngày nào không hỏi về cô ấy là ngày đó anh khó chịu, lâu dần anh biết mình đã nghiện cô ấy mất rồi nhưng anh chưa biết phải bắt đầu từ đâu và bắt đầu như thế n

Vâng. Rồi mọi chuyện cũng sẽ qua. Bao nhiêu buồn, vui, đau khổ, hạnh phúc, những lúc tưởng chừng như muốn gục ngã... rồi cũng sẽ qua. Trôi theo thời gian, năm tháng. Rồi sau đó tất cả cũng […]
Truyện ngắn

Có một người đàn ông yêu thích mỹ thuật. Ông ta say mê đến mức gần như sống vì niềm say mê của mình. Sưu tập tranh là mục tiêu cả đời của ông. Ông làm việc rất chăm chỉ để dành tiền tiết kiệ[…]
Truyện ngắn

Người đời có câu: "Con gái hưởng phước cha", vậy mà ba tôi đã xin nhận công tác tận chi nhánh công ty tại miền nam như một thỏa thuận ngầm với mẹ rằng hai người chính thức ly thân. Tôi đã ở[…]
Truyện ngắn

Câu hỏi cuối cùng về đề tài hóa học để phân thắng bại. Đúng ngay sở trường của mình tôi hấp tấp đưa ra kết quả và chắc mẩm sẽ dạy cho "thằng nhóc" một bài học. Năm học cuối cấp 2, tôi được […]
Truyện ngắn

Làm sao tôi biết trước được rằng mình không đủ khả năng làm mẹ. Bác sĩ bảo rằng tử cung tôi không bình thường như những người phụ nữ khác. Sao lòng tôi rộng thế mà không đủ chỗ cưu mang giọt[…]
Truyện ngắn

Hạnh phúc gấp bội, thời gian: chỉ cần 10 phút... Chồng là tài xế taxi, Ban ngày bôn ba khắp nơi ở bên ngoài,Buổi tối về đến nhà đã mệt mỏi quá chừng. Thế mà vợ vừa thấy anh về,Cứ thích quấn[…]
Truyện ngắn
Ngôi trường làng nọ được sưởi ấm bằng lò than lớn và cũ kĩ . Một cậu bé có nhiệm vụ là mỗi sáng phải đến trường sớm đốt lửa lò sưởi ấm cho căn phòng trước khi thầy giáo và các bạn đến. Vào […]
Truyện ngắn

Nếu nhắm mắt lại và thấy mùa hè
"People should fall in love with their eyes closed." – Andy Warhol. 1. Người ngồi sau Tháng tư. Sáng tinh mơ, trời vẫn hơi ẩm và mát. Tôi đạp xe đến nhà Bảo. Cửa khóa kín. Chẳng có vẻ gì[…]
Truyện ngắn