Chuyện từ cái duyên gặp mặt
Bình chọn: 461
Bình chọn: 461
- Sao thế, tự dưng dừng đột ngột vậy?
- Dừng lại uống nước nói chuyện một lát đã nhé.
- Cái gì, dừng uống nước, chỉ thế thôi thì có cần cậu phải phanh gấp thế không hả.
- Có vẻ cậu đang rất sợ, nếu tớ không phanh gấp thế thì làm sao có thể đổi lấy một cái ôm miễn phí của cậu được.
Giờ tôi mới nhớ, thì ra là tôi vẫn đang ôm cậu ta, như một phản xạ tôi vội vàng rụt tay lại. "Thật là dã tâm độc ác mà". Thù này không trả thì không còn là July nữa, một trận xỉ vả cậu ta nhanh chóng được soạn ra trong vòng 3 giây, chỉ chờ sau khi kiếm được chỗ ngồi hợp lý tại cái vỉa hè quán này là sẽ quăng thẳng vào mặt cậu ta. Nhưng rồi thì cái bản xỉ vả đấy cũng trở nên vô dụng, tôi đã không có cơ hội được dùng nó dù chỉ một lần bởi trước mắt tôi là một con người đầy lạ lùng, lạ từ lúc 17h đến bây giờ, cậu ta nhìn tôi đầy ma lực. Phải cám ơn ánh đèn đường lờ mờ hôm đấy chứ không lúc đấy chắc cậu ta sẽ cười tôi rớt hàm mất. Mặt tôi nóng bừng, tim đập loạn xạ, nó có lẽ đã lệch một cơ số nhịp chứ không phải một nhịp nữa rồi. Một dãy câu hỏi từ chiều tự dưng từ đâu cuồn cuộn đổ về, tôi gần như rối như tơ vò, loay hoay trong mớ lòng bong suy nghĩ.
- Cậu cứ định loay hoay với chính mình như thế này trong bao lâu nữa để tớ còn biết lối chờ.
- Sao... sao cậu biết...
- Cậu cứ nói hết tất cả những gì cậu đang nghĩ trong đầu ra xem nào, tớ không đoán được tất cả nhưng tớ sẽ trả lời từng câu hỏi một của cậu. OK.
- Sao tự dưng cậu lạ thế?
- Ví dụ?
- Tự dưng hôm nay lại gọi điện cho tớ, tự dưng hôm nay lại rủ tớ đi chơi, tự dưng hôm nay nói những câu lạ lạ, tự dưng hôm nay thái độ khác bình thường, nói tóm lại tự dưng hôm nay cậu bị sao thế?
- Tự dưng mình yêu nhau đi..
Sặc, toàn bộ lượng nước vừa đưa vào mồm lập tức phun ra, nếu không nhanh chếch ra vài chục độ thì có lẽ không chỉ nước mà có cả enzim lẫn nước bọt của tôi đã hạ cánh an toàn trên mặt cậu ta rồi.
- Cậu vừa luyên thuyên cái gì thế?
- Cậu không nghe rõ, hay muốn tớ nói lại, ok vậy để tớ nói lại từng từ một được chứ: MÌNH YÊU NHAU ĐI.
- Cậu...
- Tớ sao, không đủ tiêu chuẩn làm boyfriend bên cạnh cậu à?
- Không...không, ý tớ không phải như thế. Mà... chẳng phải hôm trước chính cậu nói tớ không còn cơ hội rồi cơ mà.
- Đúng rồi, cậu không còn cơ hội nói thích tớ nữa rồi, mà bây giờ người nói câu đấy sẽ là tớ. Cậu vẫn chưa trả lời tớ?
- Hôm trước khi cậu nói tớ không còn cơ hội nữa, thực sự tớ đã xác định sẽ không bao giờ nói lại câu tớ thích cậu nữa...
- Cậu...
- Mà thay vào đó tớ sẽ nói rằng: Mình yêu nhau đi, ok.
- Oh yeah... Tôi có người yêu rồi.
- Suỵt, cậu có cần phải hét ầm lên như thế không
- Có chứ, sự kiện vui nhất trong năm mà. Mà giờ là người yêu rồi, phải đổi cách xưng hô đi, em không được xưng cậu tớ với anh nữa đâu.
- Haha, có cần nhất thiết phải thế không.
- Cần chứ, rất cần.
- Ok, thế từ nay tớ gọi cậu là anh.
- Phải là em gọi anh là anh.
Tiếng cười còn kéo dài và vang mãi trong đầu mỗi khi tôi nhớ lại cái buổi tối hôm ấy. Có lẽ cái tình cảm của tôi lâu dần đã thẩm thấu đến ông tơ bà nguyệt nên đã được đến đáp xứng đáng rồi chăng. Thực ra thì Khánh đã quan tâm đến tôi cách đây cũng khá lâu rồi mà mãi sau này hỏi ra tôi mới biết. Trong quãng thời gian 2 năm tôi bận rộn với chính mình, cậu ấy đã biết tôi không còn quanh quẩn bên cậu ấy nữa. Và theo như phát biểu của cậu ấy thì: " Anh biết có một cô gái lúc nào cũng loanh quanh bên anh, dù anh có đi đâu hay làm gì thì cô gái ấy vẫn nhìn về phía anh, nhưng đột nhiên có một thời gian dài anh được biết cô gái đó không còn quan tâm đến anh nữa, anh nghĩ cô gái đó đã cảm thấy mệt mỏi, thấy chán nản nên chuyển sự quan tâm của mình sang một đối tương khác rồi. Tự dưng trong anh có cảm giác tò mò muốn biết đối tượng đó là ai, nhưng cô ấy vốn là người lắm chiêu, nhiều trò, không đơn giản như anh nghĩ, muốn giải đáp tò mò của mình thì cần quan sát và để ý nhiều hơn thì mới biết được. Anh cứ quan sát hàng ngày, hàng ngày như thế, dần dần thấy cô gái này thực sự có điều gì đó rất đặc biệt, nó cuốn hút anh, khiến anh nếu ngày nào không hỏi về cô ấy là ngày đó anh khó chịu, lâu dần anh biết mình đã nghiện cô ấy mất rồi nhưng anh chưa biết phải bắt đầu từ đâu và bắt đầu như thế n

Cảm ơn mẹ đã cho con được sống
Người đàn bà đội vội chiếc nón lên đầu, tắt tả rẽ vào con hẻm nhỏ, đi thật nhanh như thể sợ ai đó trông thấy. Vân đứng lặng nhìn theo, tim nhói đau, cái cảm giác bị bỏ rơi lại ùa về. Người […]
Truyện ngắn

Bài chia sẻ rất hay của Chủ tịch của Trường Việt Mỹ. Đặc biệt hữu ích cho các bạn trẻ bắt đầu vào đời. Tôi rất hân hạnh được có mặt trong buổi lễ tốt nghiệp ngày hôm nay của các bạn, những […]
Truyện ngắn
Thật hài hước và ngạc nhiên khi nghệ thuật được tôn vinh lại không nằm ở chính nó mà nằm ở những thứ phụ kiện kèm theo. Bạn có từng bị phân tán khi cảm nhận một tác phẩm nghệ thuật? Ingv[…]
Truyện ngắn

Học xong, tôi được nhận về dạy học tại trường trung học cơ sở của xã. Tôi vui mừng cầm quyết định nhận cộng tác về cho cha tôi xem, ông cố đánh vần từng chữ một hồi lâu, đọc xong ông nghĩ n[…]
Truyện ngắn
Vợ tôi hỏi: Trên TV có gì không anh? Tôi trả lời: Có rất nhiều bụi bặm, chắc tại em quên lau. Thế là hai vợ chồng cãi nhau. Cuối tuần, vợ tôi muốn đi đến một nơi thật đắt tiền. Tôi chở bả t[…]
Truyện ngắn

Một đám cưới đẹp nhất là lúc nào? Không phải khi đi xin dâu, đêm tân hôn hay lúc... đếm phong bì. Hóa ra một đám cưới đẹp nhất là khi người ta quyết định sẽ có một đám cưới vào ngày X tháng […]
Truyện Blog

Cuộc tán gẫu của Sòng Phẳng - Ích kỷ và Vị Tha
Ba hành khách cùng đi trên một chuyến tàu tới ga Tình yêu: Sòng phẳng, Ích kỷ và Vị tha.Cả ba đều mang theo mình hai gói đồ: Nhận và Cho, nhưng độ nặng nhẹ khác nhau.. Sòng phẳng: Cho bằng N[…]
Truyện ngắn