Chuyện từ cái duyên gặp mặt
Bình chọn: 479
Bình chọn: 479
Bước vào năm 4 cũng là năm cuối đại học, tôi bận bịu hơn với bài vở, bài tập lớn, kiến tập rồi thực tập khiến tôi luôn bị quay vòng, không còn thời gian để làm những chuyện vớ vẩn như trước nữa, thêm vào đó là tôi đã quyết định đi làm thêm trước là nhằm cải thiện tình hình tài chính của chính mình sau là học hỏi thêm cái kinh nghiệm xã hội thực tế. Với sức ép từ bài vở, cộng vào đó là sức nặng của văn bằng 2 mà tôi lựa chọn học thêm đã giúp tôi đi qua 2 năm nhanh chóng, tôi đã hoàn toàn không còn nghĩ gì đến cậu ta nữa.
Đến đây hẳn các bạn đêu nghĩ cậu chuyện của tôi chắc hết cách cứu vớt rồi nhỉ, hai năm không phải là dài, nhưng cũng không phải ngắn để yêu thương còn như cũ, chắc chắn cái duyên đó nếu không phải chết lịm thì cũng đã thoi thóp và phai mờ đi phần nào rồi. Ngay đến tôi cũng còn nghĩ rằng tôi và cậu ta cũng chỉ gặp mặt như thế mà thôi. Nhưng cuộc đời này cũng có nhiều sự trùng hợp khéo ngẫu nhiên lắm khi mà tôi và cậu ta một lần nữa lại xuất hiện điểm chung, đó là chúng tôi hiện tại đang sống chung trong cùng một thành phố, đang cùng hít một bầu không khí của thành phố đó. Và tình cờ hơn nữa là sau hai năm tôi và cậu ta lại vô tình gặp nhau trong một lần gặp mặt bạn bè mà chúng tôi không hề hay biết.. rồi thì mọi thứ đã cũ kĩ từ lâu bỗng dưng có dịp trở lại như mới. Cảm xúc trong tôi chạy ngang chạy dọc loạn xạ, gần như mất kiểm soát, tôi 25 của bây giờ đã nhanh chóng trở thành tôi 19 năm nào, bằng chứng là sau buổi gặp mặt hôm đó, tôi đã quyết định làm một chuyện mà ngay sau đó tôi đã cho là điên rồ đến cùng cực.
- Alo, xin chào bạn cũ.
- Xin chào bạn cũ mới gặp. hahaha
- Haha, những chuyện của ngày hôm qua về trước thì đều được gọi là cũ rồi kể cả con người cũng vậy J. Rảnh không nói chuyện một lúc.
- Tớ hơi rảnh thôi, nhưng gặp người đẹp nên tự nhiên quá rảnh rồi.. có gì cứ trình bày đi, hahaha.
- Haha, cám ơn lời khen trá hình của cậu. Chuyện là như này...
- Có chuyện gì thì nói đi, cứ vòng vo mãi tớ lại bớt rảnh bây giờ.
- J Chỉ là ôn lại ít kỉ niệm cũ thôi mà. Cậu còn nhớ, hồi năm lớp 12 cậu nhận được quà là 1 cái khung ảnh không?
- Nhớ, hồi đó lần đầu tiên được nhận quà mà, nhưng sao tự nhiên nhắc đến vậy?
- Thế cậu biết ai tặng quà cậu hồi đó chưa?
- Chưa, lúc đó chỉ biết sáng ra đi học thấy trong ngăn bàn mình có quà J chứ cũng không biết là ai tặng mình. Haha.
- Nếu tớ nói là tớ biết, cậu tin không?
- ...Chẳng nhẽ cậu biết thật, ai thế, nói đi, tò mò quá.
- Tớ đương nhiên là biết chứ vì quà đó ngày đấy là tớ tặng cậu mà.
- Thật hả, quà cậu tặng tớ...thế thì cám ơn nhé.
- Không có gì, tớ còn một chuyện nữa.
- Còn bí mật gì nữa thế, cậu có tất cả bao nhiêu bí mật vậy, nói hết luôn đi?
- Cậu biết tại sao ngày đó tớ tặng quà cậu không?
- Không biết, thế cậu có dã tâm hay dụng ý gì hả? hahaha.
- Dã tâm thì không, nhưng dụng ý thì có.. nếu giờ tớ nói là ngày trước tớ thích cậu thì cậu có tin không?
- Thật hả, thế sao ngày đó không nói.
- Ngày đó không có gan, không đủ dũng khí.
- Thế sao giờ có gan, gan cậu to lên theo năm tháng à?
- Có lẽ thế, nhưng không hiểu sao gặp cậu xong giờ lại nghĩ là nên nói ra.
- Ngày đó mà cậu nói ra thì biết đâu chúng ta đã có 2 năm yêu nhau rồi không.
- Thế bây giờ nói thì còn kịp nữa không?
- Không, bây giờ thì không k
Dư vị từ những tình bạn nhạt nhòa
Audio Mary Tyler Moore đã nói rằng “Đôi khi, bạn phải quen biết một người thật sâu sắc mới có thể nhận ra đó là một người hoàn toàn xa lạ”. Cuộc sống đang chảy về phía trước. Em đổi thay và[…]
Truyện ngắn

Vậy là ngày bố và tôi dự định đi du lịch cùng nhau cũng đã đến. Thay vì vui vẻ sắp xếp hành lý cho chuyến đi, tôi thẫn thờ nhìn không gian trống trải quanh mình. Giờ bố đã đi rồi, chỉ còn lạ[…]
Truyện ngắn

Hối hận bao giờ cũng là muộn màng
Suốt cuộc đời họ đã yêu nhau, nhưng cả hai đều nhút nhát và sợ hãi cho đến cuối đời để rồi họ vĩnh viễn không có nhau! Năm học lớp 10. Ngồi trong lớp học Anh văn, tôi chăm chú nhìn cô bé cạ[…]
Truyện ngắn

Những chiếc áo màu xanh da trời
Món quà đầu tiên Thiện tặng chị là chiếc áo màu xanh da trời. Năm chị 29 tuổi, lần đầu biết yêu. Anh 32 tuổi. Anh bảo, là lần cuối biết yêu. Ngày chọn áo cưới, anh thờ ơ với các váy áo màu t[…]
Truyện ngắn

Tôi quay qua nói với Lãm: Chúng ta cưới nhau đi! Tại sao? Chẳng tại sao cả. Lãm 35, tôi 30, đã quá già để bắt đầu một cuộc yêu đương. Lãm nheo mày suy nghĩ. Đó là một buổi chiều tôi cùng[…]
Truyện ngắn

Và thêm một điều khác nữa, ấy là Vược có vợ đủ ba miền Bắc Trung Nam. Từ những đứa bé lẫm chẫm biết đi cho đến người lớn, tất thảy mọi người đều nhận thấy Vược không giống với họ. Vược n[…]
Truyện ngắn
Tôi là một đứa con gái mạnh mẽ cho nên việc tôi âm thầm thích một người mà không bị phát hiện kể cả anh chàng kia là điều hiển nhiên như trong một năm vẫn có bốn mùa. Tôi thường bắt đầu ngà[…]
Tâm Sự
Có hai người bạn đang dạo bước trên sa mạc. Trong chuyến đi dài, hai người nói chuyện với nhau và đã có một cuộc tranh cãi gay gắt. Không giữ được bình tĩnh, một người đã tát người bạn của […]
Truyện ngắn
"Chị không có cảm xúc gì về mẹ sao?"
"Sao chị hay viết báo, chị viết về rất nhiều thứ về nhiều người nhưng sao chưa lần nào em thấy chị viết về mẹ, chẳng lẽ chị không có cảm xúc gì về mẹ sao"... Nghe em gái hỏi như thế con ch[…]
Tâm Sự