Chuyện từ cái duyên gặp mặt
Bình chọn: 447
Bình chọn: 447
Tình yêu mà, chỉ cần nó làm bản thân mình cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc là đủ rồi, thời gian hay bất cứ thứ gì cũng không quan trọng.
***
Tôi và cậu là bạn học cùng nhau từ năm lớp 11. Đáng ra thì chúng tôi sẽ không có dịp được học cùng nhau đâu, và có thể là chúng tôi cũng sẽ chẳng biết nhau là ai ấy chứ. Nhưng đùng một cái, vào 1 ngày nọ cái duyên của chúng tôi tự dưng mò đến, tức là khi mà trường tôi đang phân lớp theo 2 ban là ban cơ bản và ban tự nhiên để thuận tiện việc đào tạo, thì đột nhiêu lại có một cái công văn hay cái thông báo ở đâu đó rằng cần phải trộn đều học sinh lên với lý do đưa ra là tránh trường hợp học sinh bị học lệch, không cân bằng giữa tự nhiên và xã hôi, thế là chúng tôi đã có duyên gặp mặt...
Hồi đầu thì tôi cũng chưa để ý đến cậu ta đâu, vì thực ra cậu ta cũng không quá nổi trội để tôi có thể nhìn một cái và ấn tượng luôn, nảy sinh luôn ra cái gọi là tình yêu sét đánh. Nhưng các cụ ta nói không sai "Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén". Tôi gần cậu ta nhiều quá nên chẳng hiểu mình bén và cháy từ lúc nào, hồi đầu còn nghĩ rằng có thể mình thần tượng cậu ta, thần tượng cái con người vừa đẹp trai, vừa học giỏi, cái người được lòng khá nhiều bạn nữ trong lớp và có thể là trong trường nữa cũng nên. Rồi thời gian cứ chậm chậm trôi, nhưng cũng khá nhanh để tôi và cậu ta nói lời tạm biệt. Kết thúc thời kì học sinh cậu ta bước vào một trường đại học Y tại Hải Dương theo chuyên ngành chuẩn đoán hình ảnh, còn tôi chạy ra thành phố được mệnh danh là thành phố hoa phượng đỏ với ước mơ mình có thể trở thành một nữ IT giỏi giang đầy mạnh mẽ. Chúng tôi không còn gặp mặt, hay nói đúng hơn là tôi không còn được nhìn thấy cậu ta nữa ngoại trừ những bức hình tôi được nhìn thấy tình cờ nhưng cũng có một chút cố tính trên facebook. Tôi cố gắng tìm hiểu, dò hỏi thông tin về cậu ta nhiều hơn, để biết rằng cậu ta hiện giờ đang như thế nào, học hành ra sao.. và nghe nói đâu cậu ta còn là lớp trưởng lớp chuẩn đoán hình ảnh ấy hay sao cơ mà. Ngày đó tôi cũng đôi ba lần lấy hết dũng cảm và đem hết những lý do điên khùng ra để lấy động lực nhắn tin cho cậu ta, đúng là tình đơn phương, nó khiến con người ta trở nên e dè nhiều thứ hơn. Tôi còn nhớ, hồi đó tôi đã dùng một số điện thoại lạ, cố tình nhắn tin, làm quen với cậu ta- một cái trò cũ rích mà ti tỉ người đã dùng nó- tôi cố diễn đạt cho cậu ta biết cái tình cảm ẩm ương của mình, và hơn ai hết tôi biết cậu ta không phải người đầu óc không nảy số, cậu ta thừa hiểu những điều tôi nói là gì. Nhưng rồi, không một chút tín hiệu nào được đáp trả, tôi buồn chứ, tôi cũng là người bằng xương bằng thịt có cảm xúc và có giác quan chứ không phải lũ robot đi lại bằng năng lượng pin với điện, không bao giờ biết chảy nước mắt là gì.
Và chuyện tưởng chừng như đã dừng lại ở đó, vì ai cũng biết rằng, khi bạn thể hiện tình cảm của mình cho đối phương biết, đối phương hiểu và bạn nhận lại được kết quả là một lời từ chối dù là trực tiếp hay gián tiếp thì cũng có nghĩa rằng đây là lúc bạn nên dừng lại, dừng cái tình cảm mà bạn gọi là ẩm ương đó lại. Nhưng nếu tôi cũng dừng lại đúng như cái lý lẽ ở đời, cái lý lẽ hết sức hiển nhiên đó thì tôi đã không còn ngồi đây để thổi phồng và quan trọng hóa cái tình đơn phương của tôi lên làm gì cho mệt. Tôi vẫn âm ỉ mang cái mối tình đơn phương của mình cho tới năm 3 đại học. Trong 3 năm đó, đáng ra tôi đã có thể bắt đầu một mối quan hệ nào đó rất nhiều lần, nhưng tất cả đều không... tôi vẫn lặng lẽ tìm hiểu thông tin về cậu ta nhưng cái mà tôi quan tâm nhất đó là cậu ta đã yêu ai chưa, người yêu cậu ta là người như thế nào. Đúng là con người, dù là muốn chấp nhận hay không thì họ vẫn là những con người ích kỉ, tôi cũng thế, tôi tìm hiểu về người yêu cậu ta không phải vì tôi lo lắng cho cậu ta, sợ cậu ta yêu phải một người nào đó không tốt hay đại loại là một lý do nào đẹp đẽ hơn thế mà chẳng qua trong tôi cứ giấy lên cảm xúc khó chịu đầy tò mò thôi.
Tôi vẫn còn nhớ một ngày nào đó của 3 năm trước tôi được nghe bạn bè kháo nhau một cái tin về cậu ta rằng cậu ta đã yêu một bạn nữ học cùng tôi và cũng là học cùng cậu ta hồi lớp 12. Hỏi ra thì biết đó cũng là một nhân vật nữ khá nổi trội của lớp tôi ngày đó, một bạn nữ vừa xinh gái, lại học giỏi và cũng làm bao trái tim nam trong khối điêu đứng. Tôi thầm nghĩ, hẳn là khéo đôi vừa lứa, những người vừa giỏi vừa đẹp họ mà đã yêu nhau thì làm sao còn đất cho một đứa có lực học làng nhàng, nhan sắc cũng thuộc dạng làng nhàng như tôi chen chân vào cơ chứ. Lần này thì tôi nghĩ mình có đủ lý do để có thể từ bỏ cái tình yêu của mình rồi, và đúng như thế, tôi đã quên béng đi được cậu ta vào khoảng thời gian sau đó, không nghe ngóng, không tìm hiểu... tôi chuyển sang đi con đường của tôi, con đường không còn tên cậu ta nữa.
Nhưng phàm là con người, lại là con gái, tính nết thay đổi thất thường suốt ngày, tôi cũng thế, khi tôi tưởng rằng mình đủ kiên định rồi, đã biết

Một câu chuyện ngụ ngôn đáng suy ngẫm. Chiếc đồng hồ đeo tay một hôm đi dạo ở cổng trước nhà thờ. Nó nhìn lên tháp chuông, thấy chiếc đồng hồ rất lớn nên rất ghét. Nó nói: Anh tưởng là anh[…]
Truyện ngắn

Nhìn anh tôi lại nhớ mùa chim bẫy về cùng mùa lúa chín với hương cốm thơm lừng thuở nào, mỗi khi chiều về những làn khói lam chiều quyện bay trên những nếp nhà tranh... Cuối tháng năm, hay […]
Truyện ngắn

Khép lại rồi những tháng ngày của quá khứ, giá mà ngày đó tôi đủ can đảm bước đến nói rõ ràng mọi chuyện với nó... Ngày nhỏ, tôi là một con nhóc hiếu động và nghịch ngợm. Suốt ngày tôi ron[…]
Truyện ngắn

Mọi người gọi bạn bằng gì không quan trọng. Quan trọng là cách họ gọi tên bạn nhớ đến bạn qua tên gọi thân thương ấy. Ngày mẹ sinh nó trong bệnh viện, bố bỏ nhà, lang thang các quán nhậu.[…]
Truyện ngắn
Anh àh! Một lời hứa cho bốn năm liệu em có thể vững niềm tin bên anh? Chắc có lẽ , khi anh đọc được câu hỏi này. Anh sẽ giận em lắm đúng không?. Vì sao em lại thiếu niềm tin vào tì[…]
Tâm Sự

"Tháng 5, ánh nắng sớm len lỏi khắp ngóc ngách căn phòng. Kéo tấm rèm cửa nhìn mọi thứ xung quanh, cô vẫn chưa hình dung được đây là cuộc sống hiện tại của mình." 21 tuổi ở cái tuổi còn k[…]
Truyện ngắn
Audio Bố và mẹ cùng dựng xe, bước nhanh đến chỗ hai đứa trẻ. Cà Rốt giật giật tay Củ Hành: "Nhìn kìa. Bố nắm tay mẹ". Củ Hành toét miệng cười: "Em đã bảo mà. Chơi mãi trò ly dị, chán lắm"..[…]
Truyện ngắn

Mẹ xin lỗi con nhiều lắm con yêu ạ!
Mẹ không biết là do con xuất hiện chưa đúng lúc. Hay do mẹ là một kẻ tham lam, hèn nhát, ích kỷ. Chỉ lo cho bản thân mình, chỉ muốn lo cho sự nghiệp của bản thân, không dám đứng trên dư luận[…]
Truyện Blog

Bởi chiến tranh đâu phải trò đùa
Chiến tranh không đùa với ai cả, cũng không phải cứ hạ súng thì đã là kết thúc thế nên, còn hòa bình được ngày nào, hãy cố mà gìn giữ. Bố em, 18 tuổi vào bộ đội. Năm đó là 1974, chiến tr[…]
Truyện ngắn