Chúng mình có duyên
Bình chọn: 496
Bình chọn: 496
"Này, cho cậu !". Phong đưa cho Vân một que kem dừa, miệng cười ma mãnh.
"Ngày gì đây, mua kem cho mình cơ đấy !".
"Phong chỉ muốn cám ơn Vân. Phong đọc hết chỗ sách bố mua rồi, thì ra kinh doanh cũng không tệ, có lẽ mình sẽ thi vào trường thương mại.". Hắn nghiêm túc.
"Mình đã bảo mà, cố gắng nhé !". Vân cắn một miếng kem.
"Thế còn cậu ? Cậu...định thi trường gì ?". Phong nghiêng đầu nhìn Vân.
"Mỹ thuật, mình thích vẽ, nhưng cũng chưa biết được !". Cô cắn một miếng kem nữa.
"Mỹ thuật ? Cũng tốt !". Nét mặt Phong thoáng buồn, giọng hắn thều thào như hết hơi. Hắn bỗng tưởng tượng ra những ngày sau này, khi hai đứa không còn học chung với nhau. Vị thần thời gian có tàn nhẫn kéo hắn và cô ấy ra xa nhau không ? Phong ôm đầu lắc mạnh, không muốn nghĩ gì thêm nữa.
Những ngày sau đó, Phong bỗng có một ý nghĩ lạ lùng: "Hay mình cũng thi trường Mỹ thuật nhỉ ?". Nhưng rồi hắn thở dài ngao ngán khi nghĩ đến khả năng hội họa dở tệ của mình. Phong thả mình xuống giường như buông xuôi mọi thứ, lôi vài cuốn truyện Phong Vân ra đọc, lòng ngổn ngang những suy tư.
Kỳ thi tốt nghiệp cuối cùng cũng đến. Phong và Vân thi cùng hội đồng, cùng phòng, ngồi ngay cạnh nhau. Có lẽ đây là lần đầu tiên từ khi quen biết, hai người "có duyên" với nhau thật sự chứ không còn là sự sắp đặt có chủ đích nữa.
Đề thi khá dễ, Phong làm xong trước giờ quy định đến một tiếng. Quay sang bên cạnh, hắn thấy Vân vẫn đang chăm chú viết bài, trái tim loạn nhịp. Ba năm trước, lần đầu tiên gặp Vân, trái tim hắn cũng ở trong trạng thái y như vậy: Ương bướng muốn nhảy ra khỏi lồng ngực mặc cho hắn cố đè nén thế nào. Phong chống cằm lên tay ngắm nhìn cô. Hắn muốn ghi nhớ thật kỹ đôi mắt ấy, đôi môi ấy, nụ cười ấy. Hắn sợ sau hôm nay, mình sẽ quên, quên hoặc là không thể nhớ được nữa. Ba năm với Phong chỉ như khoảnh khắc trong một cái quay đầu, chưa hiểu chuyện gì xảy ra đã phải nói lời tạm biệt.
"Em kia, nhìn bài bạn phải không ?". Giám thị chỉ tay vào Phong, giọng lanh lảnh.
Phong giật mình, luống cuống: "Không ạ ! Em không có, em thề !".
"Lại còn chối à, có muốn bị đánh dấu bài không ?".
"Em đang ngắm bạn ấy chứ có nhìn bài đâu, mong cô minh xét !". Cả phòng ôm miệng cười. Vân ngại ngùng lấy tay che mặt, sau đó lườm Phong một cái.
Hai người bước ra khỏi phòng thi, thở phào nhẹ nhõm vì làm bài tốt.
"Cái câu về thì hiện tại hoàn thành cậu chọn đáp án nào ?". Vân hỏi Phong.
"D thì phải, nhưng mình không chắc.". Phong ngẫm nghĩ.
"Thôi kệ đi, dù sao cũng kết thúc rồi.". Vân cười.
"Ờ, kệ đi, mai mình lại qua rủ cậu đi học nhé !". Phong hào hứng.
Bước chân cô gái bỗng dừng lại, nét mặt thoáng buồn. Cô đưa mắt nhìn chàng trai đầy tiếc nuối, giọng rất nhỏ: "Mai có đi học nữa đâu, cậu quên à ?".
Cổ họng Phong nghẹn đắng, cảm giác hụt hẫng lấp đầy trái tim trống rỗng của hắn: "Ừ nhỉ ! Mình quên mất !". Hai người cứ đi bên nhau như thế, im lặng không ai nói gì. Họ thầm ước con đường này dài bất tận, để họ có đủ thời gian suy nghĩ về những gì muốn nói với đối phương. Nhưng đáng tiếc, thời gian không chờ đợi ai, còn họ lại không có đủ dũng khí để đối mặt.
Sớm mai thức dậy, ánh bình minh vẫn rạng ngời như thế, trời vẫn xanh, mây vẫn trắng, nhưng Phong và Vân phải học cách đi tiếp con đường của mình mà không có người kia bên cạnh. Có thể sau này một trong hai người sẽ chủ động nói ra, nhưng phải mất bao lâu cho đến cái sau này ấy ? Liệu cảm tình giữa họ có chịu đựng được sự tàn phá khốc liệt của thời gian ?
***
Vân trở về nhà với tâm trạng buồn bã làm bố mẹ cô tưởng con gái không làm được bài. Cô trở lên phòng, đóng kín cửa, lục tìm một cuốn truyện tranh Phong lén bỏ vào cặp cô nhiều năm trước, lặng lẽ ngồi đọc, nước mắt trào ra trong vô thức. Bìa truyện ghi rõ: Phong Vân - Tập 1.
Vân giở trang thứ nhất, cô nhớ lần đầu tiên gặp Phong. Đôi mắt hắn cứ dính chặt vào cô, cảm giác không thoải mái chút nào. Hắn có vẻ gì đó rất ngông cuồng, nhiều lúc chẳng chịu chú tâm, trong giờ học thường xuyên lén lôi truyện ra đọc. Hắn khác xa mẫu người cô mơ ước.
Trang tiếp theo, dạo này cô rất hay gặp Phong trên đường đi học. Cô vẫn ngây thơ nghĩ rằng tất cả chỉ là tình cờ thôi. Hắn luyên thuyên đủ thứ chuyện, nhiều lúc trọc cho cô cười. Cô thấy hắn cũng không tệ.
Trang tiếp theo, hôm ấy trời lạnh, cô rét run nhưng nhất quyết không mặc áo Phong đưa. Thế là hắn chạy đi mượn áo cho cô, nhưng cuối cùng cô vẫn bị lừa mặc áo của hắn. Cô bắt đầu nghĩ: "Mình và hắn cũng có duyên đấy chứ !".
Trang tiếp theo, cô phát hoảng khi thấy cổng trường đã đóng, đứng bên ngoài khóc nức nở. Phong leo tường vào trước, không biết nói gì mà thuyết phục được bác bảo vệ mở cổng cho cô vào. Thực ra hắn cũng chu đ

Cứ để em đặt giả thiết nhé! Nếu có tiền, em sẽ thay con laptop rùa bò bằng một "quả táo cắn dở Apple", vừa nhẹ nhàng, vừa chạy vun vút. Sau này mình giàu, em sẽ tậu điện thoại nắp trượt hằn[…]
Truyện ngắn

Cái gọi là "ông xã" đó chính là tiếng chuông điện thoại trong nhà vang lên thì sẽ la lên "Điện thoại!" chứ không bao giờ tự tay đi nhấc điện thoại cả. Có một ông chồng chạy từ phòng khách và[…]
Truyện ngắn

Mười năm qua đi, tôi mới hiểu hết những gì thầy muốn nhắn. Có những điều không hay nhưng không thể thay đổi bằng sự giận dữ. Tình yêu thương và sự sáng tạo mới là thứ giúp bạn thay đổi mình,[…]
Truyện ngắn
Minca này, trong lúc Stepca vẫn ngủ, chị em mình xoay chân anh ấy về phía ngược lại đi. Nếu không thì anh ấy còn dẫn mình đến chỗ khỉ ho cò gáy nào chưa biết chừng. Dạo mới lên sáu, tôi chư[…]
Truyện ngắn

Một người bố, có thể với tất cả mọi người nó cũng như bao người bố khác trên đời, nhưng đối với con gái...đó là cả một khoảng trời mà không bao giờ con gái quên... Có một người bố chưa một […]
Truyện ngắn
Xin lỗi con vì mải mê với cuộc tình với người đàn bà mới, bố đã không nhớ đến con cả tháng trời. Bố không hay con ốm, cũng chẳng biết con đau. Bố xin lỗi con vì bố chỉ biết yêu bản thân thôi[…]
Tâm Sự

Đấy. Có khi, tiền mới làm được người ta trắng mắt ra. Làng Bãi Trạm nằm về phía hạ lưu con sông Bình Thiên, một con sông nhỏ nhưng dài, mát xanh và sâu hút. Ngôi làng nằm trọn trong vòng ta[…]
Truyện ngắn

Cuộc gặp gỡ mang tên định mệnh
Đủ nắng, hoa sẽ nở Đủ gió, mây sẽ bay Và, đủ yêu thương hạnh phúc sẽ đong đầy. Nhưng yêu thương đối với nó đã bao giờ là đủ? Vì vậy nên cuộc đời nó chưa bao giờ đong đầy hạnh phúc. Nó một c[…]
Tâm Sự