Chúng mình có duyên
Bình chọn: 486
Bình chọn: 486
Có những khi Vân giận Phong vì không quan tâm đến cô, chỉ biết cắm đầu vào đọc truyện, hoặc Phong giận Vân vì cô...chăm chỉ học hành quá mức, khiến hắn tự thẹn không bằng. Hai người không nói chuyện với nhau mấy ngày liền, có gặp nhau thì người này vênh mặt, người kia bĩu môi. Nhưng rồi cũng chẳng được bao lâu, đêm xuống chằn chọc không ngủ được khi nghĩ đến đối phương, lấy máy điện thoại ra ngập ngừng từng dòng tin nhắn xin lỗi.
Tất cả những điều ấy...nên gọi là gì nhỉ ?
Phải rồi ! Là nhớ, là thích, là...yêu.
Mùa hè trước khi lên lớp mười một, bố Phong mua về nhà một chồng sách kinh doanh đủ các thể loại đặt lên bàn học của Phong: "Mấy tháng nghỉ hè ở nhà, tôi giao cho anh nhiệm vụ đọc hết chỗ sách này !".
Phong còn chưa hết bàng hoàng thì lại nghe bố mình nói tiếp: "Còn nữa, từ nay đọc ít truyện, xem ít phim thôi, chuẩn bị ôn thi đại học ngay từ bây giờ, tôi thuê gia sư các môn khối A cho anh rồi !".
Gia đình Phong có truyền thống kinh doanh, bố mẹ đều là thương nhân nên muốn con trai nối nghiệp, nhưng Phong lại không có hứng thú với lĩnh vực này, nhiều lần tỏ ý chống đối, đáng tiếc người thua luôn là hắn. "Nhân tại giang hồ, thân bất do kỷ". Hắn lẩm bẩm một hồi rồi rút máy điện thoại gọi cho Vân kể khổ.
"Đấy cậu xem, thế có chán không cơ chứ !".
"Cậu không thích kinh doanh, thế cậu thích gì ?". Vân hỏi
"Sao cậu ấy không hỏi mình thích ai nhỉ ?". Phong tư lự một hồi, mắt găm lên trần nhà.
"Sao không trả lời ? Cậu không muốn nói chuyện thì mình cúp máy nhé !".
"Đừng cúp ! Hình như bây giờ mình chưa thích gì rõ ràng cả.". Phong bối rối đáp.
"Nếu cậu chưa có sở thích riêng thì cứ thử nghe theo bố mẹ xem, biết đâu tìm hiểu rồi lại thích ngành đó thì sao ?". Cô từ tốn nói. Tính Vân vốn nhẹ nhàng, thuần khiết như những đám mây trắng trên bầu trời. Cô luôn nhìn sự việc bằng con mắt cởi mở, phóng khoáng, luôn tìm thấy điểm tốt ở người đối diện dù hắn có xấu xa đến đâu. Phong thích nhất cô chính là ở điểm này.
"Cậu nghĩ thế thật à ?". Phong hỏi lại.
"Ừ !". Vân khẳng định.
"Được, vậy mình thử xem sao !". Cả hai cúp máy, nghĩ đến sự dịu dàng và hiểu chuyện của đối phương, mỉm cười hạnh phúc.
***
Mùa hè thứ hai từ khi lên cấp ba, Vân đã ra dáng một thiếu nữ mười bảy, mái tóc dài hơn, khuôn mặt thanh tú hơn, nụ cười và chiếc răng khểnh duyên dáng của cô có sức mạnh làm tan chảy bất kỳ trái tim băng giá nào. Phong vẫn chở cô trên chiếc xe đạp mà họ ngày ngày cùng nhau đến trường. Khác với lúc mới quen nhau, bây giờ dù Phong có đạp xe nhanh thế nào, Vân vẫn bình thản níu lấy vạt áo hắn, vô tư tán chuyện. Cô không còn sợ tốc độ nữa, ngược lại cảm thấy an toàn, bình yên khi ở bên cạnh người con trai này.
Họ ngang dọc khắp các phố phường Hà Nội, in dấu chân lên vô số hàng quán. Vân rất thích uống trà sữa, nhưng Phong thì không. Có một lần, hai người giận nhau vì một cốc trà sữa.
"Sao hôm nay cậu không uống !".
"Cậu không thấy thông tin trên các phương tiện truyền thông à, trà sữa có chất lạ gây ảnh hưởng xấu đến sức khỏe. Thôi, tốt nhất cậu đừng uống nữa.". Phong vừa nói vừa kéo cốc trà sữa về phía mình, không cho Vân uống tiếp.
"Trả mình, trả mình đi...". Hai người giằng co nhau, chiếc cốc đổ ụp xuống người Phong. Hắn im lặng, quay mặt đi chỗ khác.
Vân biết mình sai, luống cuống đến phát khóc, lấy khăn lau áo cho Phong, không dám nói gì thêm. Hai người ngồi trơ ra như tượng trong quán trà sữa, không ai nói với ai câu nào. Không khí như đóng băng.
Lát sau, Phong lên tiếng, giọng nói ôn hòa không chút tức giận: "Mình chỉ không muốn có chuyện xảy ra với cậu, cậu hiểu không ?". Vân liếc nhìn Phong, ánh mắt hối lỗi. Đó là lần đầu tiên cô khoác tay Phong: "Xin lỗi !".
Phong phì cười: "Không sao, đại trượng phu ai lại đi chấp nhặt một tiểu cô nương !". Hà Nội đã chứng kiến chuyện tình của họ như thế.
***
Lớp mười hai, đứa nào đứa nấy đều cắm đầu vào bài vở chuẩn bị cho kỳ thi đại học. Năm học cuối cấp luôn khó khăn, cảm giác lo lắng, sợ hãi choán hết tâm trí: Sợ những kỳ thi định mệnh, sợ con đường phía trước có quá nhiều chông gai, còn bản thân lại quá yếu đuối, sợ phải nói lời tạm biệt với người mà mình muốn gắn bó trọn đời...
Cả Vân và Phong đều nhận ra thời gian bên nhau đang cạn dần. Đã bao lần họ muốn thổ lộ tình cảm của mình nhưng những câu nói chỉ ngập ngừng đầu môi, không cách nào thành tiếng. Vân nghĩ mình là con gái, con gái mà chủ động trong chuyện tình cảm thì không hay chút nào. Còn Phong thì cứ đắn đo mãi với điệp khúc: "Thôi để lần sau cũng được !". Nhưng dường như hắn quên mất

Bố mẹ, lấy nhau như thế là đã 26 năm. 25 năm mình có mặt trên đời là khoảng hơn 20 năm nghe bố mẹ cãi nhau. Số năm còn lại là vì bố đi vắng. Số lần mẹ vật mình ra để kêu ca và khóc lóc thì k[…]
Truyện ngắn
Đã từ lâu, tôi không còn tắt điện thoại nữa. Năm thứ 3 Đại học, tôi quen nó qua hội đồng hương của trường. Tôi – một kẻ nhàm chán và đơn điệu, không biết làm gì khác ngoài việc ngày ngày l[…]
Truyện ngắn

Quá nửa đêm, lão Tam lại bò sang nằm cạnh thằng Hải. Y như rằng, sáng dậy bị nó đạp cho: "Lão già thối này, nói bao nhiêu lần không nghe, cút. Lần sau thức dậy mà tôi còn thấy ông nằm cạnh n[…]
Truyện ngắn

Tiết Văn.Cô giáo kể một câu chuyện:"Ngày xưa, có một người làm công việc thu thuế, nhà rất giàu. Hắn ta rất độc ác. Người hắn lùn tịt, béo quay. Hắn luôn tìm đủ mọi cách để lấy được nhiều ti[…]
Truyện ngắn

Cho đến một ngày, cũng như những ngày khác, hai bố con đang trên đường về nhà và tôi thì đang cầu mong lại được nghe những âm thanh du dương từ miệng bố cất lên rủ tôi ăn kem như mọi khi. Và[…]
Truyện ngắn

Dạo này tôi thấy em mệt mỏi, thời gian cùng như công việc đang thao túng em. Tôi hỏi em có sợ không? Em cười khờ khạo bảo rằng nếu không buồn phiền em chẳng thể lớn lên được... Một ngày nón[…]
Tâm Sự

Truyện cổ Grimm - Jacob Grimm & Wilhelm Grimm
Nhà xuất bản Kim Đồng vừa ra mắt ấn bản "Truyện cổ Grimm" mới gồm 4 tập, in trên giấy xốp nhẹ, gồm 201 truyện do anh em Grimm sưu tầm và 10 truyện do Bechstein sưu tầm, có hình minh họa của […]
Sách Hay

"Khi một người ra đi – chỉ đơn giản là đã đến lúc thiên thần mang lại đôi cánh và trở về trời ... thế thôi !" Vào một buổi trưa của hôm ba mươi tết... Huyn gửi một tin nhắn qua inbox cho K[…]
Truyện ngắn