Chúng mình có duyên
Bình chọn: 501
Bình chọn: 501
Mối quan hệ của họ ngày càng thân thiết sau những buổi sáng "tình cờ" gặp nhau như thế. Hai người đạp xe đi bên nhau, nói đủ thứ chuyện trên trời dưới bể. Thi thoảng Vân cũng thắc mắc vì sự trùng hợp kỳ lạ ấy, còn Phong chỉ biết nhắc đi nhắc lại câu trả lời cũ rích không mấy sáng tạo ấy.
"Mình nhớ nhà cậu ở phía kia cơ mà, sao hôm nào đi học cũng gặp cậu ở đây nhỉ ?".
"Mình đã nói rồi. Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ. Chúng ta có duyên !". Sau đó hắn sẽ cười lớn, đạp thật nhanh về phía trước, bỏ lại Vân phía sau với những mông lung chưa có lời giải của cô.
***
Nhiều người cho rằng tình yêu vốn dĩ phải rất cao thượng, phải hy sinh cái này, đánh đổi cái kia. Nhưng thực ra yêu là một thứ cảm tình hết sức đơn giản. Một hành động nhỏ bé đôi lúc có ý nghĩa hơn ngàn vạn lần những ngôn từ hoa mỹ.
Một buổi chiều mùa đông lạnh lẽo năm lớp mười, từng cơn gió gào thét qua khe cửa, máu như đông cứng trong huyết quản. Vân ngồi co ro một góc trong giờ thể dục, người run lên cầm cập. Phong tiến đến gần, cúi xuống nhìn cô:
"Mình chạy lên lớp lấy áo khoác cho cậu nhé.".
"Thôi, không cần, dạo này quy định về đồng phục nghiêm lắm, để các thầy cô nhìn thấy không hay.". Vân vừa nói vừa xoa hai tay vào nhau.
"Thế áo khoác đồng phục mùa đông của cậu đâu ?".
"Giặt rồi nhưng chưa khô, đang phơi ở nhà!".
Phong cởi chiếc áo khoác đồng phục đang mặc trên người đưa cho Vân: "Đây, cậu mặc vào đi !".
Vân ngại ngùng lảng tránh ánh mắt Phong: "Cám ơn, mình không muốn ngườ khác vì mình mà chịu lạnh".
Phong nghe tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, cảm kích không nói thành lời.
"Cô ấy không muốn mình bị lạnh !". Hắn tủm tỉm cười
Lát sau, phong chạy vụt đi đâu đó rồi quay lại với một chiếc áo khoác đồng phục trên tay: "Bây giờ được rồi chứ ? Không ai bị lạnh cả !".
"Cậu kiếm đâu ra cái áo này thế ?". Vân thoáng ngạc nhiên.
"Mình đi mượn cho cậu đấy !". Vân định hỏi mượn ai, mượn như thế nào, xong lại thôi. Hỏi nhiều làm gì, chỉ cần biết rằng người ta quan tâm mình, vậy là đủ rồi. Cô nghĩ thầm.
Ít người biết Phong đã dùng một cách rất độc đáo để mượn được chiếc áo ấy. Hắn chạy bừa vào một lớp học, gọi bừa tên một người: "Thưa cô, cho em gặp bạn Hạnh !".
"Lớp không có ai tên Hạnh em ạ !".
"Em nhầm, cho em gặp bạn Trang !".
Trang bước ra, ngơ ngác không hiểu gì: "Mình đâu có quen bạn".
Hắn vẫn tỉnh bơ: "Mình cũng không quen bạn, nhưng mình cần mượn áo đồng phục của bạn, được không ?".
"Để làm gì ?". Nếu một ngày nào đó bạn đang ngồi trong lớp say sưa nghe giảng, bỗng dưng có một thằng con trai không quen biết chạy đến và yêu cầu bạn cho mượn áo đồng phục, bạn sẽ làm gì ?
Phong thở dài khi thấy thái độ cảnh giác của cô gái: "Cô nương, làm ơn đi, ngoài sân thể dục đang có một người rét run cầm cập, cô nương ở trong này vô cũng ấm áp, đâu cần chiếc áo này.".
Cô gái bối rối, chuyện sau đó chắc không cần nói nữa.
Phong là vậy: luôn tràn trề nhiệt huyết, cố gắng hết mình trong mọi việc. Tuy cách hành sự đôi lúc hơi điên điên nhưng nhìn chung hắn là một người không dễ dàng bỏ cuộc, đã muốn thì nhất định phải đạt được. Tất nhiên, đạt được theo một cách mà hắn gọi là "quang minh chính đại".
"Nói theo cách của cậu thì mình và chủ nhân của chiếc áo này có duyên đấy nhỉ ?". Vân trêu trọc.
Phong cười khì khì: "Ừ, chúng mình có duyên mà !".
"Chúng mình cái gì, áo này có phải của cậu đâu ?". Vân đập nhẹ vào vai Phong.
"Cậu tự xem đi, lưng áo có viết tên Ngô Thanh Phong to đùng đấy.".
Quả thật là như vậy. Vậy là thế nào nhỉ ? Vân ngẫm nghĩ rồi quay sang nhìn Phong đang vênh lên đắc ý.
Áo của bạn Trang đấy mình đang mặc, còn cậu mặc áo của mình !". Hắn cố tình nhấn mạnh hai chữ "của mình".
"Chính cậu nói chúng mình có duyên đấy, đừng chối nhé !".
"Không phải, không phải...!". Hai người đuổi nhau quanh sân. Phong chỉ ước mọi thứ mãi dừng lại ở giây phút ấy.
***
Ngày qua ngày, tháng nối tháng, cảm tình giữa hai người ngày càng sâu đậm theo thời gian. Cả Vân và Phong đều nhận ra có một cái gì đó khang khác đang dần nhen nhóm trong trái tim mình, nhưng lại không biết gọi tên là gì. Những buổi sáng đi học chung, Vân ngồi sau xe Phong, hét lớn, hoảng hốt ôm lấy Phong mỗi khi hắn cố tình đạp nhanh, hết đảo sang trái rồi sang phải. Những lúc trong lớp ánh mắt hai người vô tình chạm nhau, nụ cười ngượng ngập, thời gian ngưng đọng như giọt sương trên cành lá, vương vấn mãi không rời.
Nhớ lần đầu tiên hai đứa đến muộn vì mải "tám" chuyện trên đường. Cổng
Tôi sinh vào năm sửu, nên bản tính lì lợm và ương bướng như trâu. Bố bảo vậy. Một cách ngược đời, tôi thích mặc đồng phục nam, cắt tóc thật ngắn thay cho áo dài và tóc bím thướt tha, lượn l[…]
Truyện ngắn
Lớp tôi hầu như chưa có đứa nào có bạn gái, nhưng thằng Minh silíp bảo nó đã từng đá một đứa rồi nên có lẽ nó sẽ truyền kinh nghiệm cho bọn tôi. Một ngày nắng đẹp, tôi đến trường đại học lấ[…]
Truyện ngắn
Bằng này giờ chiều chắc cu Sứt đang bò ra nền nhà bậm môi viết chính tả. Nhà cu Sứt có cu Sứt, có dì và có cha. Nhà tôi chỉ có 2 mẹ con, vì cha đã ở bên nhà cu Sứt. Tôi ngồi thõng chân trê[…]
Truyện ngắn
Tôi sắp phải gặp một người mà tên tuổi, hình dáng, thậm chí người đó là nam hay nữ tôi cũng không biết. Tất cả chỉ tại cái bệnh đãng trí đáng đánh đòn này. Chuyện là tôi mới mượn cuốn sách[…]
Truyện ngắn

Hai cái cây, bạn sẽ chặt cây nào?
Thầy hỏi: "Nếu các trò lên núi chặt cây, vừa vặn trước mắt có hai gốc cây, một gốc cây to, một gốc cây nhỏ, các em sẽ chặt gốc nào?" Câu hỏi vừa ra, tất cả học sinh đều nói: "Tất nhiên là […]
Truyện ngắn

Nếu chúng mình nắm chặt tay nhau
Có những chỉ dấu cụ thể báo hiệu cho những điều sẽ xảy ra trong tương lai, cũng có những dự cảm mơ hồ về các biến cố có thể chợt ập đến trong cuộc sống phía trước. Nhân vật chính trong câu […]
Sách Hay

Đừng bao giờ bỏ lại cô gái của bạn với nỗi cô đơn
Con gái, dù có thế nào, nhưng trước mặt người yêu của mình đều chỉ muốn ngoan ngoãn và dịu dàng và được che chở như một con mèo thôi. Có nhiều chàng trai khi cãi nhau với bạn gái thường im […]
Truyện Blog
"Dẫu khó khăn đến đâu hãy cố gắng lên nhé....Rồi mọi chuyện sẽ qua hết, đúng không?" Có những lần trong cuộc sống chúng ta vô tình lạc vào một xứ sở hoàn toàn mới lạ, không có những âm tha[…]
Truyện ngắn
Sinh viên:Có ai nghe được não của Giáo sư chưa? Có ai sờ được, cảm nhận được hay ngửi được nó chưa? Xem ra là chả có ai. Vậy, theo Nguyên tắc Thực Nghiệm và Chứng Minh, khoa học có thể nói r[…]
Truyện ngắn